Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 147: Dạy Bạn Cách Cãi Nhau Và Màn Vả Mặt Cực Phẩm]
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:05
Diệp Cẩm Lê: “Bật lại là được rồi, cứ ngây ngốc để người ta mắng thì đúng là đồ ngốc. Đợi bác gái về, cậu cứ đem hết những lời bà ta lải nhải gần đây kể lại cho bác ấy nghe, đừng có một mình nghẹn trong lòng, biết chưa?”
Hứa Minh Lãng ngoan ngoãn gật đầu: “Tớ chắc chắn sẽ làm thế.”
Trước kia vì muốn gia đình hòa thuận êm ấm nên cô luôn nín nhịn không nói gì, kết quả làm bản thân ngày nào cũng không vui. Nhưng từ khi quen biết Diệp Cẩm Lê, cô đã dũng cảm hơn nhiều.
Cô chỉ tay ra cửa: “Hình như có người đang gõ cửa phải không?”
Diệp Cẩm Lê lắng tai nghe: “Đúng thật, cậu cứ ngồi đó, tớ đi mở cửa.”
Vừa mở cửa ra liền thấy một người ngoài dự đoán: “Chị Vương, chị tìm tôi có việc gì không?”
Nghe thấy xưng hô này, Vương Phượng Anh có chút không vui. "Chị Vương, chị Vương", nghe sao mà khó lọt tai thế.
Rõ ràng Diệp Cẩm Lê còn biết gọi Trịnh Hồng Hà là "chị Hồng Hà" cơ mà.
Diệp Cẩm Lê nếu biết bà ta đang nghĩ gì trong lòng chắc chắn sẽ cạn lời đến c.h.ế.t.
Tuy nhiên, Vương Phượng Anh lúc này đang có việc cầu người nên cũng không so đo nhiều.
Trên mặt bà ta nở nụ cười: “Điểm tâm hôm qua cô làm còn không? Con gái tôi và lão Điền nhà tôi đều đặc biệt thích ăn điểm tâm cô làm, mà tôi lại vụng không biết làm, cho nên……” Câu sau bà ta bỏ lửng, nhưng người thông minh đều có thể nghe ra ý tứ chưa nói hết.
Diệp Cẩm Lê đáp: “Chị dâu à, thật ngại quá, điểm tâm hôm qua làm đã ăn gần hết rồi, trong nhà hiện tại cũng chỉ còn một gói, nếu chị không chê thì cầm về mà ăn.”
Diệp Cẩm Lê tuy không thích con người Vương Phượng Anh, nhưng Điền Chính ủy lại là người không tồi, hơn nữa còn là lãnh đạo của Cố Vân Trạch.
Số điểm tâm cô làm hôm qua cũng đã tiêu thụ hơn nửa, phần còn lại cô định để cho Hứa Minh Lãng mang về.
Cô không thể vì một người không thân thiết mà đem phần của bạn mình nhường ra được.
Nụ cười của Vương Phượng Anh cứng lại trong giây lát, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
Một gói thì ít quá, chỉ đủ dính răng, một người ăn còn chẳng bõ.
Bà ta đã nói rõ với Diệp Cẩm Lê là Điền Khang Thành và con gái muốn ăn, sao cô lại chẳng nể mặt chút nào thế nhỉ.
Người bình thường cho dù không có nhiều thì cũng nên nhận lời, bảo chờ làm mẻ mới rồi đưa qua chứ.
Kết quả Diệp Cẩm Lê định dùng một gói điểm tâm để đuổi khéo bà ta đi.
Vương Phượng Anh nhếch khóe miệng cười nhạt: “Cô không thể làm thêm một ít nữa sao?”
Làm thêm chút nữa cũng chỉ tốn chút công sức thôi mà, theo bà ta biết thì Diệp Cẩm Lê cũng chẳng có công ăn việc làm gì, dù sao rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi.
Ánh mắt Diệp Cẩm Lê khẽ động, mày thoáng nhướng lên, nhìn như trong mắt có ý cười nhưng lại không chạm tới đáy mắt.
Ánh mắt này khiến Vương Phượng Anh thót tim, nhưng rất nhanh bà ta lại trấn tĩnh lại.
Chỉ là một con ranh con thôi mà, sao bà ta có thể bị nó dọa được.
Huống hồ bà ta cũng đâu có bắt cô làm chuyện gì quá đáng.
Khóe môi Diệp Cẩm Lê hơi nhếch lên, mang theo một tia cười như có như không, cô chìa tay ra: “Chị dâu, vậy chị cũng phải đưa nguyên liệu làm điểm tâm cho tôi chứ, đúng rồi, còn phải cộng thêm một khoản phí gia công nữa đấy.”
Vương Phượng Anh cau mày không vui: “Tôi phải mua á?”
Bà ta chỉ lấy mấy phần điểm tâm thôi mà, sao Diệp Cẩm Lê tự nhiên lại trở nên keo kiệt bủn xỉn như vậy? Hôm qua còn đem tặng người khác nhiều thế kia, cũng đâu thiếu mấy phần này của bà ta.
Diệp Cẩm Lê: “Vậy chị nhìn xem trên mặt tôi có viết bốn chữ ‘coi tiền như rác’ không?”
“Hay là chị đã quen thói ăn chực, muốn tay không bắt giặc rồi?”
“Chẳng lẽ chị đi Bách hóa đại lầu cũng quen thói mượn gió bẻ măng như thế à? Chị dâu à, thói xấu này không được đâu nhé, nếu để người ta biết được, không khéo bị nước bọt thiên hạ dìm c.h.ế.t đấy. Cũng may là chỗ chị em chúng ta thân thiết nên tôi mới nhắc nhở chị thôi.”
Vương Phượng Anh tức đến mức nghẹn họng, cái gì mà mượn gió bẻ măng, đây chẳng phải đang ám chỉ bà ta ăn cắp sao!
Sao bà ta có thể làm chuyện mất mặt như thế được.
Vốn dĩ trước đây bà ta còn cảm thấy Diệp Cẩm Lê là người biết điều, hiểu chuyện, giờ xem ra đúng là đồ keo kiệt không ai bằng.
Không muốn làm cho bà ta thì cứ nói thẳng, việc gì phải cố ý châm chọc, thật không biết Tiểu Cố mắt mũi thế nào mà lại coi trọng cô ta.
Vương Phượng Anh ngẩng đầu: “Cô không muốn thì cứ nói thẳng, cô tưởng tôi hiếm lạ mấy thứ cô làm lắm chắc.”
Diệp Cẩm Lê lạnh lùng liếc bà ta một cái. Cô cũng chẳng biết Vương Phượng Anh lấy đâu ra cái cảm giác ưu việt lớn đến thế, chiếm tiện nghi của người khác mà cũng coi như chuyện đương nhiên.
Chẳng lẽ vì bà ta cảm thấy chồng mình là lãnh đạo của Cố Vân Trạch nên cũng tự cho mình cái quyền cao hơn người khác một bậc sao?
Diệp Cẩm Lê cười khẩy: “Không hiếm lạ mà chị còn chạy tới tận đây, chẳng lẽ đầu óc bị lừa đá nên thần kinh thác loạn rồi à?”
“Cô……” Vương Phượng Anh nghẹn lời, bà ta nghiến răng, móng tay bấm c.h.ặ.t vào lòng bàn tay.
Diệp Cẩm Lê nheo mắt lại: “Tôi làm sao?”
Miệng Vương Phượng Anh mấp máy vài lần, muốn mắng lại nhưng nhất thời chẳng nghĩ ra được từ ngữ nào.
Bà ta ngày thường tự xưng là phu nhân Chính ủy có văn hóa, ghét nhất là mấy bà vợ lính từ nông thôn lên, ít học, tố chất thấp, mở miệng ra là văng tục c.h.ử.i bậy.
Nhưng lúc này bà ta lại ước gì mình có thể nhớ được mấy câu c.h.ử.i ngoa ngoắt đó để chặn họng Diệp Cẩm Lê.
Cuối cùng, Vương Phượng Anh vẫn đùng đùng bỏ đi trong cơn giận dữ.
Diệp Cẩm Lê nhìn theo bóng lưng bà ta còn gọi với theo một câu: “Chị Vương ơi, chị đi nhẹ chân chút kẻo dẫm hỏng cầu thang khu tập thể đấy nhé!”
[
