Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 63: Lời Hứa Của Diệp Cẩm Lê
Cập nhật lúc: 03/05/2026 19:50
Một cô gái kiều diễm thế này, đeo những thứ đó vào chắc chắn sẽ đẹp lắm.
Trên đường về, bà nội Cố đột nhiên đổi chủ đề: “Vân Trạch có kể cho cháu nghe chuyện hồi nhỏ của nó không?”
Diệp Cẩm Lê gật đầu: “Anh ấy có kể một chút ạ.”
“Anh ấy còn kể rất nhiều chuyện về ông bà nữa.”
Bà nội Cố tỏ vẻ hứng thú: “Ồ? Nó kể gì thế?” Trong lòng bà thầm nghĩ: Cái thằng cháu thối này không biết có nói xấu gì bà sau lưng không đây.
Sau khi nghe Diệp Cẩm Lê kể lại sơ qua, bà nội Cố mới yên tâm. May mà cháu trai bà vẫn còn đáng tin, không làm hỏng hình tượng của bà trong mắt cháu dâu. Còn về phần ông cụ, thôi thì không nằm trong phạm vi bà lo lắng.
Bà nội Cố nắm lấy tay Diệp Cẩm Lê, giọng đượm chút buồn bã: “Để bà kể cho cháu nghe thêm về chuyện hồi nhỏ của Vân Trạch nhé.”
Buổi tối, sau khi vệ sinh cá nhân xong, Diệp Cẩm Lê ngồi ở góc giường lau tóc, nhưng trông cô có vẻ đang thẫn thờ. Cố Vân Trạch bước tới, cầm lấy chiếc khăn trên tay cô, nhẹ nhàng giúp cô lau tóc. “Sao thế, tâm trạng không tốt à?”
Lau được một lúc, anh không nhịn được mà đưa một tay lên véo nhẹ vào má cô. Vẫn còn hơi gầy, phải vỗ béo thêm chút nữa mới được.
Diệp Cẩm Lê quay đầu lại, lặng lẽ nhìn anh. Cố Vân Trạch bỗng thấy chột dạ, động tác trên tay lập tức dừng lại. Anh tưởng cô giận, nhưng lại không nghĩ ra mình đã làm sai chuyện gì. Mà thôi, dù anh có sai hay không thì việc vợ không vui đều là lỗi của anh cả.
Đang lúc anh định chủ động nhận lỗi thì Diệp Cẩm Lê đột nhiên nhào vào lòng anh, giọng nói có phần nghẹn ngào: “Cố Vân Trạch, sau này em nhất định sẽ đối xử thật tốt với anh.”
Lời này cô đã nói với anh nhiều lần rồi, nhưng lần nào cũng mang chút ý vị dỗ dành hay nũng nịu. Nhưng lần này, cô hoàn toàn nghiêm túc. Ngay từ đầu, khi chọn kết hôn với Cố Vân Trạch, cô không hề đặt nặng vấn đề tình cảm, bởi vì tình cảm đôi khi là thứ vô dụng nhất. Nhưng khi cô thực sự bắt đầu hiểu về anh, cô nhận ra Cố Vân Trạch là một người đàn ông vô cùng quyến rũ. Tam quan chính trực, năng lực giỏi, có trách nhiệm, biết gánh vác, hiếu thuận, tính cách tốt, ưa sạch sẽ, chăm làm việc nhà, lại còn có tiền... Ưu điểm của anh nhiều đến mức cô kể không hết.
Đồng thời, anh cũng là người khiến cô thấy xót xa vô cùng. Cô từng nghe ai đó nói rằng, khi bạn bắt đầu thấy xót xa cho một người, đó chính là lúc bạn bắt đầu rung động thật lòng. Bởi vì xót xa nên mới để tâm, vì để tâm nên mới không tự chủ được mà muốn xích lại gần hơn.
Anh khẽ nhếch môi cười, ánh mắt tràn đầy vẻ dịu dàng và lưu luyến: “Anh biết mà.” Vợ anh không đối tốt với anh thì còn ai vào đây nữa?
Diệp Cẩm Lê ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt trắng trẻo mịn màng. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, những đường nét trên khuôn mặt cô như được bao phủ bởi một vầng sáng nhu hòa, làn da mỏng manh kiều diễm, hàng mi dài hơi cong để lại một bóng mờ nhàn nhạt.
“Em nói nghiêm túc đấy.”
Yết hầu Cố Vân Trạch khẽ lăn, anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, lòng bàn tay khẽ vuốt ve eo cô hai cái. Sau nụ hôn lướt nhẹ, anh nói: “Anh biết em nghiêm túc mà.”
Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng trầm thấp: “Chẳng phải trước đây em cũng từng nói với anh câu này sao? Hay là lúc đó em lừa anh?”
Diệp Cẩm Lê chớp chớp mắt, trong lòng bỗng thấy hơi chột dạ, nhưng rất nhanh cô đã lấy lại vẻ đúng lý hợp tình: “Tất nhiên là thật rồi.” Lừa hay không lừa còn chẳng phải do cô là người trong cuộc nói mới tính sao. Cô nói thật thì nó là thật. Con người ta ai mà chẳng có lúc nói dối, nếu không thì cuộc sống này còn gì là thú vị nữa. Dù sao thì lời cô nói bây giờ là thật lòng, thế là đủ rồi.
Khóe miệng Cố Vân Trạch khẽ nhếch lên một cách khó nhận ra, "kẻ l.ừ.a đ.ả.o" này vẫn giỏi gạt người như thế. Anh nhìn thấu nhưng không nói ra. Có những lời thật thật giả giả, quan tâm làm gì cho mệt, anh chỉ cần biết Diệp Cẩm Lê có để tâm đến anh là được rồi. Ở một góc độ nào đó, có lẽ anh còn phải cảm ơn sự xuất hiện của gia đình kia, nhờ họ mà khoảng cách giữa anh và vợ dường như đã thu hẹp lại rất nhiều. Đây là lần đầu tiên anh được tận hưởng cảm giác được cô che chở, cảm giác này thực sự không tệ chút nào.
“Anh có thấy em là người tuyệt tình không?” Trong mắt đa số mọi người, cha mẹ luôn là nhất, dù thế nào đi nữa thì cha mẹ cũng luôn mong điều tốt đẹp cho con cái.
Diệp Cẩm Lê nhíu mày, trợn tròn mắt: “Tất nhiên là không rồi, anh nghĩ gì thế?” Nếu cô thấy anh tuyệt tình thì cô đã chẳng đứng ra bênh vực anh như vậy. Cha mẹ kiếp trước của cô cũng là hạng không có trách nhiệm, nhưng so với cha của Cố Vân Trạch thì vẫn còn tốt chán. Họ tuy không quan tâm đến cô nhưng cũng không lấy danh nghĩa cha mẹ ra để ép buộc hay đ.á.n.h c.h.ử.i cô, lại càng không để cha dượng hay mẹ kế vu oan cho cô. May mà Cố Vân Trạch còn có ông bà nội hết lòng yêu thương, nếu không thì cảnh ăn nhờ ở đậu không biết anh còn phải chịu khổ đến mức nào nữa.
Cô nói tiếp: “Em chỉ thấy ông ta quá xấu xa thôi, ông ta đã làm bao nhiêu chuyện khiến anh đau khổ và tổn thương, nên anh mới thất vọng về ông ta như vậy.”
“Ông ta vốn dĩ không xứng đáng làm cha của anh, nên anh đừng suy nghĩ nhiều nữa nhé?” Diệp Cẩm Lê dùng hai tay nâng mặt Cố Vân Trạch lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Cố Vân Trạch nhìn vào đôi mắt dịu dàng của cô, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay cô truyền tới, một luồng nhiệt ấm áp mãnh liệt trào dâng trong lòng anh. Gặp được cô chính là may mắn lớn nhất đời anh. Anh bắt đầu hồi tưởng lại, mình đã thích cô từ lúc nào nhỉ? Có lẽ ngay từ đầu là vì "yêu từ cái nhìn đầu tiên" qua tấm ảnh, cô gái trong ảnh xinh đẹp lại vô cùng linh động, cả người toát ra một sức sống tràn trề.
