Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 64
Cập nhật lúc: 03/05/2026 19:50
Tuy rằng chỉ là một bức ảnh tĩnh, nhưng vẫn khiến anh nảy sinh ý muốn tìm hiểu về cô.
Khi đã hiểu rõ, việc yêu cô dường như trở thành một lẽ đương nhiên, như thể anh sinh ra đã định sẵn phải yêu cô.
Cố Vân Trạch nhìn chằm chằm cô, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt ánh lên vẻ dịu dàng.
Anh cúi đầu, trán chạm vào giữa hai hàng lông mày của Diệp Cẩm Lê, giọng nói mang theo chút mát lạnh dễ chịu như được hơi nước xoa dịu: “Được.” Anh có cô là đủ rồi.
Hai người cứ thế lặng lẽ ân ái một lát.
Cố Vân Trạch đứng dậy: “Anh sấy tóc cho em nhé.”
Diệp Cẩm Lê sờ sờ tóc, rồi lắc lắc: “Không cần sấy đâu, dù sao bây giờ tóc cũng không đọng nước, trời nóng nên khô nhanh thôi.”
Cố Vân Trạch nhíu mày: “Không được, nhỡ bị ốm thì sao?” Tóc cô dài như vậy, lại không giống anh là đầu đinh, tắm xong tiện thể gội đầu luôn, còn chẳng cần lau.
“Em dùng quạt điện thổi là được.” Mùa hè mà thổi gió nóng thì đúng là muốn mạng người ta.
Cô vừa rồi đã thử máy sấy trong nhà, nó chỉ có hai nấc, thổi ra toàn là gió nóng, chỉ khác nhau ở chỗ gió to hay gió vừa.
Cố Vân Trạch vẫn lắc đầu.
Diệp Cẩm Lê nhìn anh, trợn tròn mắt: “Sao anh lại nghĩ em yếu ớt đến thế chứ?”
“Anh còn tắm nước lạnh, em vẫn tắm nước ấm mà, thể chất của em cũng đâu có kém.”
Trời nóng bức thế này, làm sao mà dễ ốm được.
Cố Vân Trạch có chút bất đắc dĩ, anh biết cô sợ nóng.
Buổi tối ngủ nếu cô thấy nóng, trong lúc mơ màng cô sẽ không chút do dự đá anh mấy cái.
Tuy rằng cái thân hình nhỏ bé của cô còn chưa đủ sức để đá văng anh ra, nhưng không thể không nói vẫn có chút đau.
Thế là anh đưa ra một biện pháp dung hòa, quạt điện đặt bên cạnh thổi vào người cô, còn máy sấy thì thổi tóc.
Diệp Cẩm Lê đồng ý.
“Trước khi sấy tóc có cần chải mượt trước không?” Cố Vân Trạch cắm điện máy sấy xong thì hỏi.
Anh chưa bao giờ dùng thứ này, càng đừng nói là giúp phụ nữ sấy tóc.
Diệp Cẩm Lê ngồi trên ghế nhẹ nhàng lắc đầu: “Không cần, em gội đầu xong là tóc đã mượt rồi, đợi lát nữa khô xong chải lại hai cái là được.” Nói xong, cô nhắm mắt lại, bắt đầu hưởng thụ dịch vụ.
Ngón tay Cố Vân Trạch dịu dàng luồn vào mái tóc đen nhánh óng ả của cô.
Tóc cô rất thơm, thật kỳ lạ là anh và cô rõ ràng đều dùng cùng loại dầu gội nhưng tóc cô ngửi lên lại đặc biệt dễ chịu.
“Em có xịt nước hoa lên đầu không?”
Tiếng máy sấy rất lớn, Diệp Cẩm Lê chỉ biết anh đang nói chuyện với cô, nhưng lại không biết cụ thể nội dung là gì.
Cố Vân Trạch đành phải hỏi lại một lần.
Diệp Cẩm Lê đôi khi thật không hiểu nổi người đàn ông này đâu ra nhiều ý tưởng kỳ quái đến vậy. “Đương nhiên là không rồi.”
Ai lại đi xịt nước hoa lên tóc chứ.
Cồn trong nước hoa sẽ làm tổn hại chất tóc thì không nói, nếu gây tổn thương đến da đầu, chẳng phải cô còn có nguy cơ bị hói đầu sao.
Thổi khoảng mười phút, tóc đã khô gần hết, chỉ còn phần đuôi tóc hơi ẩm một chút.
Diệp Cẩm Lê chấm cho Cố Vân Trạch mười điểm cho lần phục vụ này.
Có lẽ lần sau còn có thể để Cố Vân Trạch gội đầu cho cô, tay nghề của anh ấy tốt như vậy, chắc chắn thoải mái hơn cô tự gội nhiều.
“Em rụng nhiều tóc quá, thế này thật sự không sao chứ, sẽ không bị hói đầu chứ?” Cố Vân Trạch quấn tất cả tóc rụng của cô vào đầu ngón tay rồi giơ ra cho cô xem.
Diệp Cẩm Lê: “……”
Cô trừng mắt nhìn anh một cái, giật lấy lọn tóc trên tay anh ném vào thùng rác: “Đâu mà nhiều, không phải chỉ mười mấy sợi sao, trông nhiều là vì tóc em dài thôi.”
“Người bình thường mỗi ngày đều rụng từ năm mươi đến một trăm sợi tóc, của em đây cũng là trong khoảng giá trị bình thường.”
“Anh mỗi ngày cũng rụng nhiều như vậy, chỉ là tóc anh quá ngắn nên không nhìn thấy thôi.”
Cố Vân Trạch không khỏi đưa tay sờ lên đầu mình, lởm chởm, vẫn là tóc vợ yêu sờ lên thoải mái hơn. “Thật sao?”
Diệp Cẩm Lê khẳng định: “Đương nhiên.” Trong nhà cô không có gen hói đầu, cho nên cô chắc chắn cũng sẽ không bị hói.
Nghĩ đến đây, cô bỗng nhiên đưa mắt nhìn mái tóc của Cố Vân Trạch.
Tóc anh tuy ngắn, nhưng nhìn qua lượng tóc cũng không ít.
Bà nội Cố và ông nội Cố đều đã bảy mươi mà tóc vẫn rất dày, cho nên con cái tương lai của cô và Cố Vân Trạch hẳn là cũng sẽ không bị hói.
Anh cười véo má cô: “Đôi mắt nhỏ cứ đảo qua đảo lại, đang nghĩ gì thế?”
Diệp Cẩm Lê buột miệng nói ra: “Con của anh và em.”
Lời vừa nói ra, cô mới ý thức được mình vừa nói gì.
“Ồ?” Lông mày anh nhướng lên, khóe môi cười mang theo vài phần suy tư và trêu chọc.
“A Lê, thì ra em…”
Diệp Cẩm Lê vội vàng tiến lên một bước giơ tay che miệng anh lại, mặt có chút đỏ lên: “Không phải cái ý anh nghĩ đâu.”
Cố Vân Trạch nhìn chăm chú cô, ý trêu chọc trong mắt càng sâu: “Cái ý anh nghĩ? A Lê em nói xem anh nghĩ cái gì?”
Khi nói chuyện, anh từng bước một tiến gần về phía cô, ánh mắt sâu thẳm, không chút nào che giấu d.ụ.c vọng nóng bỏng của mình.
Trái tim Diệp Cẩm Lê đập thình thịch, chỉ có thể không ngừng lùi về sau.
Rất nhanh cô bị anh dồn vào góc tường.
Yết hầu Cố Vân Trạch khẽ lăn, ý trêu chọc trong mắt càng sâu: “Ở đây sao?”
Diệp Cẩm Lê lập tức hiểu ý anh, tai bỗng đỏ bừng.
Anh sao lại vô liêm sỉ đến thế…
Anh khẽ cười, nắm tay cô kéo nhẹ vào lòng, giọng khàn khàn thì thầm bên tai cô: “Thì ra em thích thế này.”
