Thập Niên 70: Quân Tẩu Kiều Kiều Dọn Sạch Tài Sản Kẻ Thù, Nuôi Con Lớn - Chương 288: Ác Giả Ác Báo, Mẹ Của Cực Phẩm Đến Gây Rối

Cập nhật lúc: 02/01/2026 08:01

"Chúc mừng các cậu nha!"

Đường Oản là thật lòng vui thay cho bọn họ, "Hoàng Diệp người này không tồi, các cậu sẽ càng ngày càng tốt."

"Hy vọng là vậy."

Lữ Lâm cười nhạt nói với cô: "Thầy Tuyên đang nhìn chúng ta đấy, cậu nghiêm túc chút đi."

Hai người nhìn nhau cười, nghiêm túc bắt đầu nghe giảng.

Các cô tâm không tạp niệm, ngược lại Âu Dương Nghiên phía trước căn bản là vô tâm nghe giảng.

Cô ta nỗ lực hồi tưởng lúc nói lời đó với Hồ Kiến, không biết còn có người khác nghe thấy hay không.

Hy vọng chuyện này sẽ không liên lụy đến cô ta.

Cô ta sốt ruột không thôi, muốn nói chuyện với Tuyên Trúc, nhưng mà hôm nay là tiết của ông nội cậu ta, Tuyên Trúc vô cùng nghiêm túc.

Vì thế Âu Dương Nghiên chỉ có thể viết giấy cho Tuyên Trúc, kết quả Tuyên Trúc nhìn cũng chưa nhìn, căn bản là không trả lời cô ta.

Tiết học này Âu Dương Nghiên nóng nảy như lửa đốt, vừa tan học cô ta liền vội vàng kéo Tuyên Trúc ra ngoài thương lượng đối sách.

Nhìn chằm chằm bóng lưng nóng nảy như lửa đốt của cô ta, đôi mắt Đường Oản hơi lóe lên.

"Người bị bắt là Hồ Kiến, cô ta sốt ruột như vậy làm gì?"

"Có lẽ là chột dạ."

Lữ Lâm thật ra rất thông minh, biểu cảm ấp a ấp úng của Tuyên Trúc vô cùng dễ đoán.

"Vậy cậu định làm thế nào?"

Đối với Đường Oản mà nói, người muốn thương tổn mình, thì không đáng được tha thứ.

Tuy rằng chuyện này không phải bản thân Âu Dương Nghiên làm, nhưng nếu chuyện này thật sự có quan hệ với cô ta, cô ta nhất định phải chịu trách nhiệm.

Lữ Lâm cười nhạt, "Thuận theo tự nhiên, tớ cảm thấy Hồ Kiến không phải là người sẽ bảo vệ cô ta."

Lúc bị thẩm vấn, vì tự bảo vệ mình, Hồ Kiến khẳng định sẽ c.ắ.n loạn người khác.

Chó c.ắ.n ch.ó, cô ấy cần gì phải làm điều thừa đi quản những việc này chứ?

Đường Oản cảm thấy có lý, "Cậu nói đúng, chúng ta tọa sơn quan hổ đấu là được."

Hai người nhìn nhau cười, báo ứng này tới rất nhanh, các cô vừa ăn xong cơm trưa, đã có cảnh sát tới tìm Âu Dương Nghiên.

Không chỉ cô ta, thậm chí còn có Tuyên Trúc đều bị đưa đi hỏi chuyện.

"Nhìn đi, tôi đã biết cô ta khẳng định tham dự chuyện này mà."

"Đồng chí cảnh sát đều tới tìm cô ta rồi, chứng tỏ cô ta khẳng định đã làm cái gì đó."

"Thảo nào chúng ta cái gì cũng không biết, cô ta lại biết nhiều như vậy, còn nói bậy. Hóa ra chuyện này có quan hệ với cô ta à, đồng chí Lữ Lâm đúng là tính tình tốt, nếu là tôi nhất định phải g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta!"

"..."

Lời nói tổn thương người rơi vào trên người mình, trái tim Âu Dương Nghiên lạnh lẽo, đau thấu tim gan.

Giờ khắc này cô ta mới hiểu được tin đồn nhảm có bao nhiêu tổn thương người khác, rõ ràng cô ta chỉ là thuận miệng nói một câu mà thôi.

"Tôi cái gì cũng chưa làm, không phải tôi, rõ ràng là Hồ Kiến tự mình làm bậy."

Cô ta tức giận hô to, nhưng mà không ai nghe lọt tai, trong lòng mọi người, cô ta chính là một người thập ác bất tha.

Cô ta đau khổ nhìn về phía Tuyên Trúc, "Anh Trúc, anh biết mà, em nào có tâm tư hại người gì."

"Chúng ta đều phối hợp điều tra thật tốt, nếu không liên quan đến chúng ta, đồng chí cảnh sát sẽ không oan uổng chúng ta."

Tuyên Trúc biết chuyện này hoàn toàn không liên quan đến cậu ta, cho nên còn có thể bình tĩnh nói ra những lời như vậy.

Quan trọng nhất là, cậu ta không thể để người khác hiểu lầm cậu ta và Hồ Kiến là cùng một loại người.

Cho dù cậu ta và Âu Dương Nghiên đã đến mức sắp bàn chuyện yêu đương, nhưng giờ khắc này, cậu ta vẫn vứt bỏ cô ta.

Nhìn theo bọn họ bị đưa đi, Lữ Lâm không kìm được lắc đầu, "Có một số người thật đúng là không chịu nổi khảo nghiệm. Trước đó tớ thấy Tuyên Trúc và Âu Dương Nghiên thân mật như vậy, bộ dáng lập tức sắp đính hôn. Kết quả vừa gặp chuyện, cậu ta chạy nhanh hơn ai hết."

"Con người đều là xu lợi tị hại."

Điểm này Đường Oản không tỏ ý kiến, chỉ có thể nói Tuyên Trúc người này không ra gì.

Nếu một hai phải nói đến đúng sai, thật ra cũng không tính là sai.

"Vậy thì xem bọn họ ai có thể cười đến cuối cùng."

Lữ Lâm chậc một tiếng, đại khái bởi vì người liên quan đều bị đưa đi, tâm trạng cô ấy cực tốt.

Ngay cả vết thương nhỏ chịu tối hôm qua cũng đã khôi phục.

Cô ấy ôm cánh tay Đường Oản, "Oản Oản, ba mẹ tớ nói muốn cảm ơn cậu thật tốt. Cậu khi nào có thời gian, dẫn chồng và con cậu tới nhà tớ ăn cơm đi."

Cô ấy chân thành đưa ra lời mời, cô ấy nợ Đường Oản còn rất nhiều.

Nhất định phải cảm ơn cô thật tốt, người trong nhà cũng nói như vậy.

"Không cần đâu, chúng ta quan hệ gì chứ, đừng khách sáo như vậy."

Đường Oản là thật lòng nghĩ như vậy, nhưng mà Lữ Lâm không cho là như vậy.

"Quan hệ có tốt nữa thì cái gì nên cảm ơn vẫn phải cảm ơn chứ."

Lữ Lâm mím môi, "Cậu không muốn tới nhà tớ, có phải không coi tớ là bạn bè không?"

Trong lòng cô ấy có chút khó chịu, không mời được Đường Oản, ba mẹ khẳng định lải nhải.

"Không phải đâu." Đường Oản bất đắc dĩ nói: "Chỉ là chồng tớ bình thường không có thời gian. Con cũng quá nhỏ, hay là hôm nào tớ tới nhà cậu làm khách có được không?"

Lục Hoài Cảnh bình thường bận rộn lợi hại, cho nên Đường Oản cũng không muốn để anh bớt thời gian đi tham gia những hoạt động xã giao này.

Nghe vậy Lữ Lâm vội vàng gật đầu, "Được nha được nha, anh ấy không rảnh không sao đâu. Chỉ cần cậu rảnh là được, chờ tớ rảnh, đi đại viện thăm em bé của cậu."

Cô ấy thật lòng coi Đường Oản là chị em, tự nhiên cũng coi trọng con của Đường Oản.

Hai người định ra một thời gian, nhìn ra được cô ấy cũng không lún quá sâu, Đường Oản lúc này mới yên tâm không ít.

Buổi chiều học xong, Đường Oản và Lữ Lâm cùng nhau ra khỏi quân y viện, từ xa nhìn thấy Hoàng Diệp đạp xe chờ ở đó.

Trải qua chuyện ngày hôm qua, vừa rảnh rỗi anh ấy liền tới đón Lữ Lâm.

Không bao giờ dám để mặc Lữ Lâm một mình về nhà nữa.

"Chị dâu."

Hoàng Diệp nhiệt tình vẫy tay với Đường Oản, bởi vì chuyện tối hôm qua, hiện giờ cậu ta coi Đường Oản giống như mẹ ruột mình vậy.

"Tới đón Lâm Lâm à, vậy tôi không quấy rầy hai người nữa."

Đường Oản cảm giác ánh mắt hai người đều sắp kéo sợi rồi, cô cũng không muốn làm bóng đèn.

Quá ch.ói mắt.

"Chờ chút."

Hoàng Diệp cười ngây ngô, dịu dàng liếc nhìn Lữ Lâm, sau đó nói với Đường Oản:

"Chuyện tối hôm qua cơ bản đã điều tra xong rồi, hôm nay em canh chừng định tội đấy. Hồ Kiến giở trò lưu manh, bị đày đi nông trường rồi, còn về đồng chí Âu Dương Nghiên, cô ta xác thực xúi giục Hồ Kiến. Cho nên bị quân y viện khai trừ, sau này đều không thể làm bác sĩ, hơn nữa phải bị đưa đi xuống nông thôn."

Chỉ thế này thật ra Hoàng Diệp còn chưa quá thỏa mãn.

Nhưng Hồ Kiến tối hôm qua bị thương lợi hại, hiện tại còn thuộc về thương hoạn, người trong nhà lại cực lực cầu xin.

Mới là kết quả này.

Bất quá Hoàng Diệp một chút cũng không lo lắng, đi nông trường người bình thường đều bị ép điên.

Huống chi Hồ Kiến cái tên còn đang bị thương này, hắn chưa chắc có thể sống sót trở về.

"Đáng đời!"

Lữ Lâm hả giận nói: "Trước đó Âu Dương Nghiên còn thề thốt nói chuyện này không liên quan đến cô ta. Tớ đã biết cô ta khẳng định không có ý tốt gì, quả nhiên mà."

"Bọn họ đều là gieo gió gặt bão."

Đường Oản đoán được, Hoàng Diệp khẳng định ở trong đó nổi lên tác dụng thúc đẩy.

Nếu không khẳng định không nhanh như vậy.

Bất quá chỉ cần không phải lạm dụng chức quyền, cậu ta liền không làm sai.

"Đúng vậy, sau này em không cần sợ nữa."

Hoàng Diệp dịu dàng chăm chú nhìn Lữ Lâm, hai người ánh mắt đối diện, tràn đầy đều là tình ý.

Đường Oản vừa định lặng lẽ chuồn đi, một bóng người bỗng nhiên xông về phía Lữ Lâm.

Bà ta giơ bàn tay lên định đ.á.n.h Lữ Lâm, "Hồ ly tinh, cái con hồ ly tinh này. Đều là mày hại con trai tao, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"

Cái tay này còn chưa tới trước mặt Lữ Lâm, đã bị Hoàng Diệp hung hăng nắm lấy, sau đó hung hăng hất người ra!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.