Thập Niên 70: Quân Tẩu Kiều Kiều Dọn Sạch Tài Sản Kẻ Thù, Nuôi Con Lớn - Chương 289: Màn Kịch Khóc Lóc Ăn Vạ, Mọi Người Đồng Loạt Bênh Vực

Cập nhật lúc: 02/01/2026 08:02

Đường Oản và Lữ Lâm vẻ mặt ngơ ngác nhìn người tới, bà ta mặc quần áo vải thô đã giặt đến trắng bệch.

Tóc ngắn, trong đôi mắt vẩn đục tràn đầy hận ý, hận không thể nuốt sống Lữ Lâm.

Hoàng Diệp tự nhiên che chở các cô ở sau người, ồm ồm quát lớn:

"Bác gái, giữa ban ngày ban mặt, bác muốn làm gì?!!"

Thật ra bọn họ đều đoán được thân phận người tới, ai bảo bà ta và Hồ Kiến lớn lên giống nhau sáu phần chứ.

Chỉ là so với Hồ Kiến, bà ta đen gầy hơn nhiều, dáng người khô quắt, trong mắt đều là khôn khéo.

"Tôi muốn làm gì? Tôi muốn cào c.h.ế.t con hồ ly tinh này."

Mẹ Hồ lau nước mắt vỗ đùi, chỉ vào Lữ Lâm khóc một phen nước mũi một phen nước mắt.

"Mọi người mau tới xem đi, chính là nữ đồng chí này, hôm qua còn cùng con trai tôi yêu đương. Hôm nay liền cấu kết với người đàn ông này, còn vu oan con trai tôi giở trò lưu manh, hại con trai tôi sắp bị đưa đến nông trường!"

Bà ta khóc lóc ngồi dưới đất, chỉ thiếu lăn lộn trên mặt đất nữa thôi.

Đường Oản và Lữ Lâm vẫn là lần đầu tiên gặp được người không nói lý lẽ như vậy, quả thực đổi mới tam quan của các cô.

Lữ Lâm càng là tức giận đến mức toàn thân phát run, "Nói bậy... nói bậy, tôi chưa bao giờ yêu đương với Hồ Kiến!"

Rõ ràng là Hồ Kiến vẫn luôn quấn lấy cô ấy, sao lại biến thành bọn họ là quan hệ đối tượng rồi?

"Đúng vậy, bác gái, bác sợ là hiểu lầm rồi, đối tượng của đồng chí Lữ Lâm vẫn luôn là vị đồng chí Hoàng Diệp này."

Đường Oản hơi nhíu mày, có thể nuôi ra đứa con trai như Hồ Kiến, mẹ Hồ này cũng không phải thứ tốt lành gì.

Quả nhiên, ngón tay đen thui của bà ta chỉ vào Lữ Lâm, "Không yêu đương con trai tôi ngày ngày lấy trứng gà trong nhà cho cô ăn? Còn có những phiếu vải phiếu đường kia, cái nào nó không cho cô. Cô thì hay rồi, ăn của con trai tôi uống của con trai tôi, còn trả đũa. Cô gái này tâm địa quá đen tối, mọi người các người giúp phân xử thử xem, xem có phải nên thả con trai tôi ra không?"

Bà ta chẳng qua ỷ vào Lữ Lâm không dám trắng trợn táo bạo nói ra quá trình tối hôm qua.

Nếu không nữ đồng chí này còn cần thanh danh hay không? Cho nên cố ý trả đũa.

Quần chúng ăn dưa không rõ chân tướng thấy mẹ Hồ khóc một phen nước mũi một phen nước mắt, lập tức có người không rõ ràng khuyên nhủ:

"Đồng chí à, cho dù cô gặp được đối tượng tốt hơn, cũng không thể đối xử với đối tượng trước kia như vậy chứ."

"Đúng đấy đúng đấy, đây là vấn đề đạo đức, không tốt đâu."

"Còn có nam đồng chí cậu, lớn lên cao gầy, nhiều nữ đồng chí như vậy không chọn. Cứ chọn một người có đối tượng, hành vi này của các cậu là không đúng."

"..."

Rõ ràng là chính thất lại bị vu oan, Hoàng Diệp đều tức nổ phổi.

Bất đắc dĩ cậu ta là một tên đàn ông thẳng đuột vụng miệng, nửa ngày không thốt ra được một câu.

Lữ Lâm càng là tức giận đến mức suýt nói lắp.

"Bác gái!"

Đường Oản lạnh lùng cắt ngang lời mẹ Hồ, lại nhìn về phía quần chúng ăn dưa không hiểu ra sao.

"Chưa trải qua nỗi khổ của người khác đừng khuyên người khác thiện lương, chân tướng sự việc này các người đều không biết liền ở đây nói bậy. Vạn nhất người đàn ông kia không phải người tốt lành gì, các người gánh vác nổi trách nhiệm sao?"

Lữ Lâm rốt cuộc cũng hoãn lại một chút, cô ấy tức đến mức giậm chân nói: "Hắn là có tặng trứng gà cho tôi. Nhưng tôi chưa bao giờ nhận, ba mẹ tôi từ nhỏ đã dạy tôi không được nhận đồ của người khác. Huống chi là nam đồng chí có ý đồ xấu với tôi, tôi và hắn vẫn luôn giữ khoảng cách đồng nghiệp bình thường."

"Đúng vậy, tôi có thể làm chứng cho đồng chí Lữ Lâm."

Đường Oản người đầu tiên đứng ra, "Bác gái, con trai bác xác thực từng theo đuổi đồng chí Lữ Lâm. Nhưng đồng chí Lữ Lâm không thích loại hình như con trai bác, cho nên đã từ chối hắn rất nhiều lần. Chuyện này không chỉ tôi nhìn thấy, còn có rất nhiều người nhìn thấy, không tin bác có thể tìm bọn họ lần lượt kiểm chứng."

Các đồng chí cùng học một lớp lúc đầu không chen vào được đề tài giữa các nữ đồng chí.

Lúc này Đường Oản đều nói như vậy, vì thế từng người đứng ra làm chứng cho Lữ Lâm.

"Đúng vậy, chúng tôi nhìn thấy đồng chí Hồ Kiến vài lần quấy rầy đồng chí Lữ Lâm, đều bị đồng chí Lữ Lâm nghĩa chính ngôn từ từ chối."

"Tôi cũng nhìn thấy, lúc ấy đối tượng của đồng chí Lữ Lâm còn tới đón anh ấy, Hồ Kiến vẻ mặt không cam lòng."

"Hồ Kiến này vốn dĩ không phải người tốt lành gì, còn muốn cưỡng bức đồng chí Lữ Lâm, may mắn đồng chí Đường Oản tới nhanh, hắn không thực hiện được."

"Có con trai như thế nào thì có cha mẹ như thế ấy, bác gái bác thật sự làm cho chúng tôi mở rộng tầm mắt!"

"..."

Tiếng nghị luận tốp năm tốp ba đều là nói Hồ Kiến, mẹ Hồ vừa nghe suýt chút nữa lảo đảo ngất xỉu trên mặt đất.

Sao lại không giống bà ta nghĩ thế nhỉ?

Hai nữ đồng chí này mồm mép lanh lợi, thảo nào con trai bà ta ngã ngựa.

"Các người đều là cùng một đơn vị, tự nhiên hướng về phía các cô ta nói chuyện."

Mẹ Hồ tóm lại là không tin, "Dù sao con trai tôi là vô tội, cô bây giờ liền đi đồn công an bảo lãnh con trai tôi ra. Nếu không tôi sẽ không bỏ qua cho các người, là các người hại con trai tôi!"

"Câm miệng đi!"

Đường Oản có chút cạn lời cắt ngang lời bà ta, "Con trai bác phạm sai lầm thì nên chấp nhận trừng phạt. Bác cứ một mực bao che hắn chỉ biết hại hắn, chẳng trách hắn phẩm tính không tốt, hóa ra là thượng bất chính hạ tắc loạn!"

Lời này coi như châm ngòi pháo trên người mẹ Hồ, bà ta tức giận hung tợn xông về phía Khương Oản.

"Cái con đàn bà thối tha này, dám mắng chúng tao!"

Phụ nữ nông thôn đ.á.n.h nhau vừa tay vừa chân cùng sử dụng, gọi là một cái kỳ.

Bà ta chẳng qua ỷ vào Hoàng Diệp là một nam đồng chí không dám thật sự đ.á.n.h bà ta, cho nên có chút không kiêng nể gì.

Nhưng mà Đường Oản cũng không phải ăn chay, ngay lúc mẹ Hồ nhào lên, cô ấn vào huyệt vị trên người bà ta.

Đau đến mức mẹ Hồ gào khóc thét ch.ói tai.

"G.i.ế.c người rồi g.i.ế.c người rồi, tiểu đồng chí này g.i.ế.c người rồi á!"

Bà ta hô đặc biệt lớn tiếng, sợ người khác không nghe thấy vậy, biểu cảm vặn vẹo.

Nhưng mà trong mắt quần chúng ăn dưa, rõ ràng là bà ta đang luống cuống tay chân cào cấu Đường Oản và Lữ Lâm.

Hai cô gái bất đắc dĩ tránh né bà ta, cố tình bà ta còn đầy mồm phun phân vu oan người ta.

Một phen như vậy xuống dưới, cuối cùng mẹ Hồ tê liệt ngã xuống đất, ác độc nhìn chằm chằm Đường Oản và Lữ Lâm.

"Các người không thả con tôi ra, tôi sẽ không bỏ qua cho các người..."

Bà ta không biết thế nào liếc thấy cái quần màu xanh quân đội Hoàng Diệp mặc bên trong, bà ta lập tức giống như nắm được nhược điểm gì đó.

Sau đó thét ch.ói tai từ trên mặt đất bò dậy.

"Được lắm, hóa ra mày là bộ đội, mày khẳng định là cố ý vu oan con trai tao. Là mày vận dụng quan hệ của mình bắt nạt con trai tao, tao muốn đi bộ đội tố cáo mày!"

"Được thôi, bác gái bác cứ việc đi tố cáo!"

Hoàng Diệp không thẹn với lương tâm, cậu ta xác thực sốt ruột, nhưng chưa từng lợi dụng thân phận của mình áp chế Hồ Kiến.

Nếu không Hồ Kiến đâu chỉ là bị đưa đi đơn giản như vậy.

Thấy cậu ta thừa nhận, mẹ Hồ càng thêm ghê gớm, hô to, "Mọi người mau nhìn xem. Tên bộ đội này bắt nạt dân chúng chúng ta rồi, bọn họ cầm tiền tài của dân chúng chúng ta lại bắt nạt người như vậy. Con trai tôi sao mà xui xẻo thế này, con nói xem, sao con tranh lại bộ đội chứ, hu hu hu..."

Bà ta oán hận nhìn chằm chằm Lữ Lâm, "Mày cái con hồ ly tinh này, cái đồ tham phú phụ bần. Mày khẳng định là nhìn trúng tên bộ đội này liền chướng mắt con trai tao rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.