Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 349

Cập nhật lúc: 27/04/2026 09:32

Ôn Ninh đứng ở cửa phòng bệnh, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Ánh mắt cô lướt qua chiếc giường đầu tiên, rồi dừng lại ở chiếc giường tận cùng bên trong. Khi nhìn thấy người đàn ông từng oai phong lẫm liệt ngày nào, giờ đây toàn thân quấn băng vải, bó bột, gương mặt tuấn tú nay trở nên gầy gò, xanh xao, nằm đơn độc ở đó, hốc mắt Ôn Ninh đỏ hoe, sống mũi cay xè.

Lục Tiến Dương vừa phẫu thuật xong cách đó hai ngày, đang trong giai đoạn yếu nhất. Lúc này anh nhắm mắt ngủ, nhưng giấc ngủ không hề sâu, đôi lông mày vẫn nhíu lại, dường như trong mơ cũng đang chịu đựng đau đớn.

Ôn Ninh rón rén đi đến bên giường bệnh, đặt hành lý xuống. Cô rũ mắt nhìn người trên giường, càng nhìn lòng càng thấy xót xa. Cô cố gắng hít một hơi thật sâu, nén nước mắt vào trong, rồi đưa tay phải lên, nhẹ nhàng vuốt phẳng vầng trán đang nhăn lại của anh.

Bất ngờ cảm nhận được hơi ấm mềm mại trên trán, Lục Tiến Dương mở mắt. Một gương mặt tuyệt sắc, kiều diễm vô cùng lọt vào tầm mắt anh. Có một khoảnh khắc anh ngẩn ngơ, không biết đây là mơ hay là thực. Mãi cho đến khi hai ánh mắt chạm nhau, nhìn thấy hốc mắt cô lấp lánh nước, chiếc mũi cao thanh tú đỏ ửng như thỏ con, vẻ mặt sắp khóc đến nơi, tim Lục Tiến Dương đột nhiên thắt lại. Anh bừng tỉnh nhận ra, đây không phải là mơ, cô bé của anh thật sự đã đến rồi!

“Khóc cái gì.” Vừa thấy bộ dạng này của cô, tim Lục Tiến Dương lại quặn đau không ngừng. Anh muốn giơ tay lau nước mắt cho cô, nhưng vừa động đậy thì đã làm miệng vết thương ở cánh tay đau nhói. Lông mày anh khẽ nhíu lại. Ôn Ninh vội vàng giữ tay anh: “Anh nằm yên đi, đừng cử động.”

Lục Tiến Dương nằm lại ngay ngắn, ánh mắt nặng trĩu nhìn cô: “Sao em lại đến đây?”

Lại còn ăn mặc ch.ói lóa như thế này. Cô gái xinh đẹp, tươi tắn như một nụ hoa vừa hé nở, trên đường từ thủ đô đến tỉnh Mân không biết đã thu hút bao nhiêu ánh mắt thèm muốn. Trước đây từng bị lưu manh đuổi theo, bị bọn buôn người bỏ t.h.u.ố.c, chẳng lẽ vẫn chưa rút ra được bài học hay sao? Nếu chẳng may gặp nguy hiểm mà anh lại không ở bên, Lục Tiến Dương nghĩ đến đây, sắc mặt lập tức tối sầm lại.

“Anh là người yêu của em, em đến để chăm sóc anh chứ sao.” Ôn Ninh kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên giường bệnh. Cô nhìn anh, giọng nói mềm mại pha chút nghẹn ngào.

“Ở đây có hộ công chăm sóc rồi, em đến đây chịu khổ làm gì.” Đôi mắt đen láy của Lục Tiến Dương lướt qua một cảm xúc phức tạp. Nghĩ đến tình trạng cơ thể mình, anh nuốt nước bọt một cách khó khăn, rồi giọng nói trầm thấp, khàn khàn: “Em về đi. Anh bị thương, không thể khỏe lại trong thời gian ngắn được.”

Ôn Ninh đã sớm đoán được phản ứng của anh. Cô cố tình ăn mặc như thế này là để mê hoặc anh, khiến anh không nỡ nói lời chia tay.

Thế mà anh không nói chia tay, lại bảo cô về?

Nghe thấy những lời đó, Ôn Ninh thật sự đứng phắt dậy. Hốc mắt cô đỏ bừng nhìn anh, giọng nói đầy uất ức như thể cả người cô đang tan vỡ:

“Được thôi, vậy bây giờ em đi. Em sẽ lại ngồi tàu hỏa hai ngày hai đêm để về. Ăn không ngon, ngủ không yên, bị lưu manh quấy rối cũng không sao. Bị bọn buôn người theo dõi cũng chẳng hề gì, dù sao người yêu của em cũng chẳng lo lắng cho em chút nào, chỉ muốn đuổi em đi thôi.”

Nói xong, cô không chần chừ, kéo vali hành lý, tiếng bánh xe lộc cộc bước ra ngoài.

Mái tóc dài xõa trên vai, vòng eo lay động, ngay cả bóng lưng cũng đẹp một cách lạ lùng.

Nhìn thấy cô quay lưng, bóng dáng càng lúc càng xa, ngay khoảnh khắc sắp biến mất khỏi tầm mắt, môi mỏng của Lục Tiến Dương mím thành một đường thẳng. Đôi mắt đen láy như tảng băng vạn năm, lạnh lẽo không một chút hơi ấm. Nỗi đau như d.a.o cắt từ trong lòng từ từ lan ra khắp ngũ tạng, đau đến tê dại, đau đến khó thở.

“Ninh Ninh.” Anh khẽ mấp máy môi, giọng nói nghẹn lại đầy đau đớn.

Anh không nỡ, căn bản không nỡ để cô đi. Nghĩ đến việc cô một mình đi tàu hỏa về, nguy hiểm như thế, nghĩ đến sau này cô sẽ ở bên người đàn ông khác, tim anh như bị cắt thành từng mảnh, ghen tuông đến muốn nổ tung.

Nghe thấy tiếng gọi từ phía sau, khóe môi Ôn Ninh khẽ cong lên, nhưng bước chân vẫn không dừng lại, cô đi thẳng ra khỏi phòng bệnh.

Nhìn thấy bóng dáng cô biến mất, nỗi đau trong lòng Lục Tiến Dương bỗng dâng trào điên cuồng, từ tim theo cổ họng dâng lên hốc mắt. Anh đau khổ nhắm mắt lại, khi mở ra, đáy mắt đã đỏ ngầu.

Vài giây sau, tiếng bước chân lại vang lên ở cửa.

Đáy mắt Lục Tiến Dương bùng lên một niềm hy vọng mà chính anh cũng không nhận ra. Anh ngước mắt nhìn lên…

Nhưng lại là Tiểu Trương, hộ công vừa rồi đi nhà ăn lấy cơm đã quay về.

“Đồng chí Lục, ăn cơm đi ạ.” Tiểu Trương bưng hộp cơm đến bên giường bệnh, giúp Lục Tiến Dương nâng đầu giường lên một chút, sau đó mở chiếc bàn nhỏ gắn bên cạnh giường ra.

Lục Tiến Dương không thể nâng cánh tay lên, chỉ có thể nhờ người đút cơm. Nhưng lúc này anh chẳng còn chút hứng thú ăn uống nào: “Tôi không muốn ăn, cậu cứ để đó rồi ra ngoài đi.”

Tiểu Trương lo lắng: “Đồng chí Lục, không ăn cơm sao được? Người là sắt, cơm là thép. Anh không ăn uống bồi bổ thì làm sao cơ thể phục hồi được?”

Giọng Lục Tiến Dương không chút gợn sóng: “Tôi không nuốt nổi. Cứ đặt xuống đi. Phiền cậu rồi.”

Anh vừa dứt lời, tiếng bước chân lộc cộc lại vang lên ở cửa. Lần này anh không ngẩng đầu. Anh không muốn thất vọng thêm lần nữa, chỉ suy sụp tựa vào đầu giường, đôi mắt tĩnh mịch.

“Tiểu Trương, mấy ngày nay vất vả cho cậu rồi. Tôi là người nhà của anh ấy, khoảng thời gian sau này tôi sẽ chăm sóc anh ấy.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.