Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 350

Cập nhật lúc: 27/04/2026 09:33

Nghe thấy giọng nói đó, Lục Tiến Dương đột nhiên ngẩng đầu lên, thấy Ôn Ninh đứng cạnh Tiểu Trương, mỉm cười nói chuyện. Tiểu Trương ngây người nhìn khuôn mặt của Ôn Ninh, dường như bị choáng váng. Một lúc sau mới phản ứng lại, gật gật đầu, rồi đi ra khỏi phòng bệnh.

Tiểu Trương đi rồi.

Ôn Ninh nhận ra ánh mắt nóng bỏng của ai đó đang nhìn mình trên giường bệnh. Cô làm mặt nghiêm, khẽ liếc qua anh bằng khóe mắt. Bị cô nhìn một cái, Lục Tiến Dương cảm thấy trái tim vừa bị d.a.o cắt lúc nãy bỗng dịu lại như uống t.h.u.ố.c giảm đau. Ôn Ninh mở hộp cơm trên bàn, cầm lấy cái thìa, rồi nhìn thẳng vào mắt anh, nhàn nhạt nói:

“Em đi rồi là có người ăn cơm cũng không nuốt nổi, vậy mà còn đòi đuổi em đi. Nếu sau này anh còn nói những lời như thế, em sẽ thật sự không quay lại nữa đâu.”

Lần này Lục Tiến Dương không nói gì. Đôi mắt u tối, vô hồn của anh cuối cùng cũng có lại một chút ánh sáng.

Ôn Ninh nhìn món ăn trong hộp cơm: cơm trắng, cải xào và thịt lợn xé sợi xào ớt xanh. Người vừa phẫu thuật xong, dạ dày còn yếu, đáng lẽ phải ăn thức ăn lỏng như canh hay cháo. Cơm trắng như thế này, thật sự rất khó nuốt.

Nhưng hiện tại cũng không có gì khác để ăn, Ôn Ninh dùng thìa xúc một muỗng cơm trắng, đưa đến miệng Lục Tiến Dương: “Anh ăn tạm một chút đi. Chiều em sẽ đi mua món gì ngon cho anh.”

Một muỗng cơm, một muỗng thức ăn, Lục Tiến Dương ăn một lúc rồi không ăn được nữa. Anh mím môi lại như một đứa trẻ không chịu ăn.

Ôn Ninh nhỏ nhẹ dỗ dành anh: “Không ăn cơm thì cơ thể sẽ không có dinh dưỡng, không có dinh dưỡng thì làm sao mau khỏe được. Ăn thêm một muỗng nữa nhé?”

“Ngoan nào, chúng ta chỉ ăn một muỗng thôi. Nào, ‘a’, há miệng.”

Lục Tiến Dương miễn cưỡng há miệng, ăn một miếng.

Ôn Ninh lại cong mắt cười với anh, xúc một muỗng thức ăn đút cho anh: “Giỏi quá, ăn ngoan lắm. Thử thêm một muỗng nữa xem nào.”

Lục Tiến Dương nhất quyết không chịu ăn thêm. Thấy chiêu dỗ dành này không hiệu quả, Ôn Ninh đổi kịch bản: “Anh không chịu ăn cơm, lỡ cơ thể không khỏe lại được thì sao? Em không muốn kết hôn với một người ốm yếu đâu.”

Câu nói của cô đ.á.n.h thẳng vào trọng tâm, vừa dứt lời, mặt Lục Tiến Dương lập tức tối sầm lại.

Anh không nói một lời, lặng lẽ nhìn chằm chằm cô.

Ôn Ninh vẫn giữ vẻ mặt bình thản đối diện với anh, không hề có ý định giải thích lời mình vừa nói là sai.

Một lúc lâu sau, Lục Tiến Dương nuốt nước bọt một cách khó khăn, rồi cất lời: “Nếu em không muốn ở bên anh nữa… em cũng có thể chọn người khác.”

Ôn Ninh biết ngay anh đã nén lại bao lâu để thốt ra câu này. Sự kiêu ngạo của anh đâu rồi? Chỉ bị thương thôi, bác sĩ còn chưa kết luận chắc chắn là không thể đứng dậy được, vậy mà anh đã tự phán cho mình án t.ử, còn không muốn làm lỡ dở cô, muốn chia tay sao?

Ôn Ninh đặt thìa xuống, khoanh tay trước n.g.ự.c, thong dong nhìn anh: “Vậy còn báo cáo kết hôn thì sao? Có thể hủy bỏ được không?”

Môi Lục Tiến Dương cứng đờ, khẽ động đậy: “Có thể.”

Ôn Ninh: “Vậy người khác có biết em từng nộp báo cáo kết hôn với anh không? Em sợ nhỡ đâu sau này em tìm được một phi công khác, anh ấy biết em từng quen anh rồi lại không vui.”

Tim Lục Tiến Dương như bị người ta khoét đi một mảng, m.á.u chảy như suối: “Không… Báo cáo kết hôn chỉ có lãnh đạo của căn cứ biết. Sau khi hủy bỏ thì sẽ không còn ai nhắc đến nữa.”

Ôn Ninh nhếch môi cười: “Vậy thì tốt.”

“Vậy thì tốt”? Khuôn mặt tuấn tú của Lục Tiến Dương đen như đáy nồi, khóe môi mím c.h.ặ.t.

Ôn Ninh thưởng thức biểu cảm của anh vài giây, rồi giả vờ nghiêm túc nói: “Vậy anh viết một lá đơn hủy bỏ đi, em sợ đến lúc đó anh lại không chịu trách nhiệm.”

Nghe thấy lời này, Lục Tiến Dương nhìn cô như không hề quen biết.

Ôn Ninh làm ra vẻ chợt nhớ ra: “À, em quên mất, tay anh bây giờ cũng phế rồi, không viết được chữ.”

Lục Tiến Dương hoàn toàn im lặng.

Cả người anh cứng đờ như một bức tượng băng đang đứng ở đầu giường.

“Sao không nói gì? Báo cáo kết hôn rốt cuộc có hủy được không?” Ôn Ninh tùy ý vén tóc, dùng đầu ngón tay xoắn một lọn tóc, vẻ mặt vô tư lự.

Thái độ của cô khiến Lục Tiến Dương tức đến đỏ cả mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, ho khan dữ dội.

Thấy anh khó chịu, Ôn Ninh cũng không nỡ kích động thêm nữa. Cô giúp anh vỗ vỗ lưng, rồi ngồi xổm xuống mở vali dưới chân. Từ một ngăn bí mật, cô lấy ra một tập tài liệu, đưa cho Lục Tiến Dương: “Nè, phần của anh đó, xem đi.”

Lục Tiến Dương tay bó bột, quấn băng vải, bất lực nhìn tờ giấy mỏng manh đang được gấp lại. Anh không thể cử động được: “Đây là cái gì?”

Ôn Ninh cong môi, thu tay cầm tờ giấy lại. Ngay trước mặt Lục Tiến Dương, cô mở nó ra.

Ba chữ “Giấy chứng nhận kết hôn” to đùng đập vào mắt anh đầu tiên.

Thái dương Lục Tiến Dương giật thon thót. Anh liếc xuống phía dưới.

Khi nhìn thấy tên của mình và Ôn Ninh, đồng t.ử anh co lại, đại não “ù” một tiếng, suy nghĩ hoàn toàn ngưng trệ. Anh sững sờ khoảng nửa phút, rồi cổ họng mới thốt ra được một tiếng: “Ninh Ninh, em…”

Ôn Ninh đặt tờ giấy chứng nhận kết hôn xuống. Cô không còn vẻ mặt vô tư như ban nãy nữa, tiến lại gần, nhẹ nhàng nâng cằm anh, dịu dàng nhìn vào mắt anh nói:

“Tiến Dương, trong mối quan hệ của chúng ta, anh đã đi 99 bước về phía em, bước cuối cùng này hãy để em đi. Bây giờ chúng ta là vợ chồng, phải có phúc cùng hưởng, có hoạn nạn cùng chịu. Anh không được phép đẩy em ra nữa.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.