Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 351

Cập nhật lúc: 27/04/2026 09:33

Ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt đen láy của Lục Tiến Dương. Anh mấp máy môi, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn lại.

Ôn Ninh tiếp tục nhìn anh nói: “Cơ thể anh chỉ tạm thời bị thương thôi, đừng vội từ bỏ, cũng đừng nói những lời nản lòng. Cứ từ từ phục hồi chức năng, cứ tịnh dưỡng thật tốt. Em tin anh sẽ khỏe lại, và anh cũng phải tin tưởng vào chính mình. Cho dù cuối cùng chân anh thực sự không thể đứng dậy được, cuộc đời vẫn còn rất nhiều lựa chọn khác. Anh ưu tú như vậy, sau này dù ở lĩnh vực nào, anh cũng sẽ tỏa sáng.”

“Em sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh. Em yêu anh, Tiến Dương.”

Môi đỏ của Ôn Ninh chạm nhẹ lên môi anh, rồi tách ra.

Cảm giác mềm mại từ môi cô len lỏi vào tim, một nơi nào đó trong trái tim Lục Tiến Dương mềm nhũn đến khó tin. Đôi mắt đen láy của anh dán c.h.ặ.t lấy Ôn Ninh, hai ngọn lửa nhảy múa trong đáy mắt, nóng bỏng đến mức muốn thiêu đốt cô.

Ánh mắt Ôn Ninh long lanh, dịu dàng đối diện với anh. Ánh nhìn đó khiến hai gò má Lục Tiến Dương nóng bừng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng. Tim anh đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c, cơ thể như bị một luồng điện mạnh mẽ đ.á.n.h trúng, từng tế bào thần kinh đều rung lên. Đó là một cảm giác hạnh phúc chưa từng có.

“Bây giờ có thể ăn cơm t.ử tế rồi chứ?” Mắt Ôn Ninh cong cong, hai lúm đồng tiền xinh xắn bên má ẩn hiện, vừa ngọt ngào vừa duyên dáng.

Mặt Lục Tiến Dương không còn đen nữa, tim không còn đau. Khóe môi anh khẽ nhếch lên, gật đầu với Ôn Ninh.

Ôn Ninh cất giấy chứng nhận kết hôn đi, một lần nữa bưng hộp cơm đến.

“Giữ hộ anh.” Lục Tiến Dương bỗng lên tiếng. Ôn Ninh nhận ra anh đang nói đến giấy chứng nhận kết hôn. Vốn định cất lại vào vali, cô nghe vậy liền đưa cho anh, cười nói: “Để dưới gối đầu cho anh nhé?”

Nói rồi, cô cúi người ôm lấy cổ anh, khẽ nâng đầu anh lên, rồi cẩn thận nhét tờ giấy chứng nhận kết hôn vào dưới gối.

Lục Tiến Dương vốn kiên định, nay bị cô dỗ đến mức không còn biết trời trăng gì, từ đầu đến chân, từng tế bào trên cơ thể đều thoải mái lạ thường.

Ôn Ninh cầm thìa đút cơm cho anh, đút một muỗng anh lại ăn một muỗng, rất nhanh một hộp cơm to đã vơi đi quá nửa.

Thấy anh ăn ngon miệng như vậy, Ôn Ninh bỗng xúc một miếng nếm thử, suýt chút nữa thì nhổ ra!

Đây là thịt gì chứ, chẳng có tí mỡ nào, nhạt thếch như rơm rạ, nhai mãi cũng không nát. Còn cải trắng thì không giòn không ngọt, ăn như giấy. Thế mà với mức độ này, Lục Tiến Dương lại có thể ăn được đến một nửa?

Có vẻ như đồ ăn nhà ăn bệnh viện không ổn rồi!

Lục Tiến Dương đang bệnh cần được bổ sung dinh dưỡng, khẩu vị cũng phải được chăm sóc. Nhất định phải nghĩ cách giải quyết vấn đề ăn uống.

Trong lòng Ôn Ninh nghĩ vậy, cô nhanh ch.óng đậy hộp cơm lại: “Không ăn nữa đâu Tiến Dương. Chiều em sẽ đi quán ăn quốc doanh mua đồ ăn cho anh.”

Ăn cơm xong, Ôn Ninh bảo Lục Tiến Dương nghỉ ngơi. Nhìn thấy anh ngủ say, cô mới rời khỏi bệnh viện.

Cô đi đến nhà khách trước. Sau này cô phải ở lại bệnh viện để chăm sóc anh, nhưng ở bệnh viện tắm rửa, giặt giũ rất bất tiện. Thế nên cô vẫn phải thuê một phòng ở nhà khách. Ôn Ninh thuê liền nửa tháng, sau khi nhận chìa khóa, cô vào phòng sắp xếp hành lý, tiện thể tắm rửa, thay một bộ quần áo thoải mái.

Lúc đến cô ăn mặc lộng lẫy như vậy, chỉ là để “chiêu trò” với Lục Tiến Dương. Cô biết anh sẽ không nỡ chia tay với cô, nhưng lòng tự trọng của anh quá mạnh, lại kiêu ngạo. Khi mặt yếu đuối nhất của anh lộ ra trước mặt cô, anh chắc chắn sẽ không chấp nhận được, không tránh khỏi giận dỗi với cô.

Vì thế, việc đầu tiên cô phải làm là dỗ dành anh thật tốt, khiến anh ngoan ngoãn, để anh có thể an tâm tĩnh dưỡng vết thương.

Từ nhà khách đi ra, Ôn Ninh lại đến cửa hàng tạp hóa, mua hết những thứ mà cô chưa mua ở thủ đô. Cô bỏ ra 5 hào để nhờ nhân viên cửa hàng mang đồ đến bệnh viện. Trong cửa hàng, cô là một trong số ít khách quen, lại mua nhiều đồ, còn sẵn sàng trả tiền công, đương nhiên sẽ có người sẵn lòng đi chạy việc. Cầm tiền, người nhân viên cửa hàng hí hửng mang đồ đến bệnh viện.

Cuối cùng, Ôn Ninh mới đến quán ăn quốc doanh.

Hôm nay quán ăn có món canh cá diếc nấu đậu hũ, ninh đến trắng đục như sữa, rất thích hợp cho người bệnh. Ôn Ninh mua một phần canh, dùng cặp l.ồ.ng đựng cẩn thận. Sau đó cô gọi thêm một món trứng hấp thịt băm, rau xào, và sườn hầm củ sen. Món chính thì cô mua hai bát cơm.

Tiện thể, cô hỏi thăm đầu bếp của quán ăn quốc doanh xem có thể bỏ tiền để nhờ đầu bếp nấu canh giúp mỗi ngày không. Kết quả, người ta từ chối vì chê nấu canh tốn thời gian lại chiếm bếp. Nhưng nấu một vài món ăn gia đình khác thì có thể làm giúp. Vì thế, Ôn Ninh liền thỏa thuận với đầu bếp, mỗi ngày sẽ nấu bốn món, hai món chay và hai món mặn. Cô sẽ đến lấy vào bữa trưa và bữa tối.

Còn về chuyện nấu canh, Ôn Ninh đành phải tự nghĩ cách giải quyết.

Ôn Ninh trở lại bệnh viện thì đã 6 giờ tối.

Đúng lúc này, vợ của Ngụy Bảo Hoa, Hồ Kim Lan, cũng đến đưa cơm.

Ôn Ninh và cô ta bước vào phòng bệnh gần như cùng lúc.

“Ôi, phòng bệnh này vốn đã nhỏ, không khí lại không thông thoáng. Để tôi kéo rèm ra cho thoáng một chút.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 349: Chương 351 | MonkeyD