Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 125: Giang Tham Mưu Trưởng Cười, Cả Nhà Đều Vui

Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:19

Hiện tại Giang Tham mưu trưởng rất muốn khen ngợi vợ mình trước mặt người ngoài.

Chính ủy Lương liếc vài lần vào cuốn vở, không xem còn đỡ, nhìn rồi trong lòng kinh hãi.

Từng hàng chữ thanh tú xinh đẹp kia, vừa nhìn là biết do phụ nữ viết, đây là vợ Giang Nhung viết sao?

Chính ủy Lương cầm lấy cuốn vở, đọc từ đầu tới đuôi, thế mà không phát hiện một lỗi chính tả nào.

“Cậu, vợ cậu được đấy…”

Giang Nhung bình tĩnh nói: “Cô ấy cũng nghiêm túc hiếu học.”

Dứt lời, hắn ném cho Chính ủy Lương một ánh mắt, ý bảo ông trước kia thành kiến quá mức, vợ hắn trên người tràn đầy ưu điểm.

Chính ủy Lương: “…”

Cái này Chính ủy Lương bị chọc trúng tim đen, ông không thể không thừa nhận, là ông quá khứ thành kiến quá sâu, cho rằng người ta là từ nông thôn tới, tới bộ đội một lòng chỉ vì tìm đối tượng… Lại không ý thức được điều kiện cá nhân của Tô Yến Đình xuất sắc thế nào.

Cô gái nông thôn thì làm sao, người ta lớn lên xinh đẹp xuất chúng, giọng nói lại dễ nghe, chữ cũng viết đẹp, lại biết nấu cơm, lại biết làm điểm tâm, còn biết may quần áo, cho dù là trình độ văn hóa kém một chút, cô ấy cũng nghiêm túc hiếu học.

Không thể lại nghĩ tiếp nữa, tên nhóc họ Giang này là đào được bảo vật rồi!

Chính ủy Lương sờ sờ mũi, hỏi hắn: “Vậy chuyện công việc của vợ cậu giải quyết thế nào?”

Tới hôm nay, lập tức liền sắp thi, cũng không cần thiết giấu giếm nhiều, Giang Nhung lộ ra tiếng gió: “Cô ấy có được một cơ hội, muốn đi thi làm nhân viên bán hàng.”

Chính ủy Lương kinh ngạc: “!”

Giang Nhung nhàn nhạt nói: “Thi đậu cô ấy liền ở cửa hàng bánh ngọt làm nhân viên bán hàng.”

Chính ủy Lương không ngừng thổn thức cảm thán, nhỏ giọng nói với hắn: “Vậy cậu phải dạy dỗ vợ cậu cho tốt, thi đậu rồi cuộc sống này dễ chịu biết bao, về sau con cái nhà cậu thật có phúc, dăm bữa nửa tháng lại có thể ăn chút bánh trứng gà bánh hạch đào…”

Bỗng dưng nghe Chính ủy Lương nhắc tới từ “con cái”, trong lòng Giang Nhung mềm nhũn, phảng phất nơi mềm mại nhất đầu quả tim bị lông vũ cào nhẹ một cái.

Con cái… Hắn cùng Yến Đình có con, có con sau, bọn họ sẽ là một nhà ba người.

Có cha có mẹ có con cái, trước kia luôn là nhìn người ta toàn gia đoàn tụ, hiện tại hắn cùng Yến Đình sẽ có một mái nhà viên mãn.

Nghĩ đến đây, Giang Nhung thật sự không nhịn được bật cười.

Nụ cười này thiếu chút nữa làm lóa mắt Chính ủy Lương, trước kia còn chưa bao giờ gặp qua hắn có thần sắc ôn nhu như thế.

Quá khứ Giang Nhung ở bộ đội ít khi nói cười, cháu họ gái Cao Lị Lị để ý hắn, Chính ủy Lương còn phê bình Cao Lị Lị, chỉ nói cháu cùng một người cao ngạo lạnh nhạt như vậy ở bên nhau, hắn sẽ không dỗ cháu thương cháu đâu, cháu thích hắn cái gì?

Ai biết hiện tại… Người đàn ông đã kết hôn này quả thực không giống nhau.

Tô Yến Đình cũng thoáng nhìn thấy nụ cười trên mặt Giang Nhung, trong lòng ấm áp. Trước kia cũng không phải chưa từng thấy Giang Nhung cười, mà là chưa thấy hắn cười ấm áp như vậy bao giờ, mang theo chút tính trẻ con mạc danh.

Giang Nhung khi mắt phượng không cười có vẻ rất hung, khi cười rộ lên đáy mắt ngọa tằm trở nên càng thêm rõ ràng, làm dịu đi nét mặt mày của hắn.

Cao Ly Hà nhịn không được đẩy đẩy cô: “Tiểu Tô, Giang Tham mưu trưởng nhà cô tâm tình thực tốt nha.”

Một chị dâu khác nói: “Cưới được vợ xinh đẹp như vậy, tâm tình có thể không tốt sao?”

Triệu Minh Diễm cười tủm tỉm lớn tiếng nói: “Có câu nói thế nào nhỉ, bách luyện cương hóa thành ngón tay mềm.”

Chính ủy Lương xa xa nghe thấy được, ghét bỏ nói: “Thiếu khoe khoang chút văn hóa ấy của bà đi.”

Triệu Minh Diễm bất mãn: “Hợp lại ông mỗi ngày khoe khoang, liền không chuẩn người khác nói thật à.”

Chính ủy Lương: “…”

Giang Nhung đôi tay giao nhau, như suy tư gì mà nhìn hai mắt vợ chồng Chính ủy Lương: “Hóa ra ông cùng chị dâu…”

Chính ủy Lương hận không thể tự vả mình một cái, vừa rồi làm ông nói nhiều.

Chính ủy Lương ho khan một tiếng: “Tôi cùng chị dâu cậu ngày thường không như vậy, này cũng chính là ở bên ngoài, ở trong nhà tôi giáo d.ụ.c bà ấy, bà ấy cũng không dám tranh luận.”

Giang Nhung đuôi mắt giơ lên, nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn, không nói chuyện.

Chính ủy Lương bị cái ánh mắt này tức giận đến c.h.ế.t khiếp.

“Đồng chí Yến Đình, lát nữa người đông ngồi không đủ chỗ, hiện tại quà cũng tặng rồi, tôi đi về trước đây, về sau cô tới nhà tôi ngồi chơi nhé.” Đồng Ngọc Lệ thấy bọn họ tán gẫu khí thế ngất trời, cô ta ở chỗ này không nổi nữa.

Tô Yến Đình: “Cô giáo Đồng đi thong thả.”

Cô còn phải cảm tạ Đồng Ngọc Lệ tới chuyến này, giúp cô đem chuyện cô đang ôn tập kiến thức văn hóa lan truyền ra ngoài. Chính mình chủ động tuyên dương ra ngoài, nào có hiệu quả mãnh liệt như màn biểu diễn này mang lại.

Đồng Ngọc Lệ đi rồi không lâu, đồ ăn chuẩn bị xong, một đám chiến hữu của Giang Nhung lại đây, chen chúc trong nhà chật ních. Nhiều người đàn ông to lớn ngồi cùng nhau như vậy, thật sự lực tác động mãnh liệt.

Tô Yến Đình ngồi ở bên người Giang Nhung, từng cái nhận mặt, nhiều người đàn ông mặc quân trang như vậy, nhìn đến cô váng đầu hoa mắt, căn bản không biết ai là ai.

“Tẩu t.ử…”

Tô Yến Đình nghe xong một đống lớn tiếng gọi chị dâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 125: Chương 125: Giang Tham Mưu Trưởng Cười, Cả Nhà Đều Vui | MonkeyD