Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 126: Hũ Giấm Chua Giang Nhung Và Bức Tranh Bí Mật
Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:19
Đối mặt nhiều người xa lạ như vậy, cũng không phải không có người quen. Hôm nay Trần Tấn Trung cũng tới, hắn cùng những người khác giống nhau, gọi cô một tiếng chị dâu.
Trần Tấn Trung si ngốc nhìn thoáng qua Tô Yến Đình, trong lòng chua xót vô cùng.
Một đoạn thời gian không gặp mặt, Trần Tấn Trung phát hiện Tô Yến Đình đã kết hôn trước mắt so với trong ấn tượng của hắn còn đẹp hơn. Tóc đen nhánh, khuôn mặt diễm lệ như hoa xuân, trong ánh mắt ngập nước, đứng ở bên cạnh Giang Nhung, có vẻ phá lệ kiều tiếu, đậm đà hương vị phụ nữ.
Hắn nghe thấy người bên cạnh nói rất nhiều lần: “Chị dâu mới này lớn lên thật xinh đẹp.”
Trần Tấn Trung cúi đầu uống một ngụm rượu giải sầu, hắn hâm mộ hôm nay Tằng Vân Quân không cần phải tới đây.
“Lão Trần, cậu cũng nếm thử đi, nghe nói đây chính là chị dâu mới tự tay làm bánh trứng gà cùng bánh hạch đào, chị dâu khéo tay thật, Tham mưu trưởng chúng ta về sau hạnh phúc rồi…”
Trần Tấn Trung trong tay cầm một miếng bánh hạch đào, nuốt không trôi.
Hắn theo bản năng hướng về phía Tô Yến Đình nhìn qua.
Trần Tấn Trung bất quá nhìn trong chốc lát, một ánh mắt khác dừng ở trên người hắn. Trần Tấn Trung ngẩn ra rồi hồi thần, chạm phải ánh mắt tràn đầy cảnh cáo của Giang Nhung, trong ánh mắt kia mang theo sự bá đạo nồng liệt cùng d.ụ.c vọng độc chiếm.
Trần Tấn Trung thu hồi tầm mắt, không dám lại nhìn nhiều Tô Yến Đình một cái.
Một đám người ăn uống xong, cuối cùng chỉnh tề trật tự giúp đỡ dọn dẹp, rất nhanh liền đem trong nhà khôi phục nguyên trạng. Người tới hỗ trợ cũng về rồi, chỉ còn lại có hai vợ chồng ở trong nhà.
Tô Yến Đình thở phào nhẹ nhõm một hơi, bữa cơm ấm nhà này viên mãn kết thúc, cũng không xảy ra chuyện gì, hiệu quả so với cô đoán trước càng tốt, mấy chị dâu đối với cô hảo cảm càng sâu.
Đồng chí Tiểu Tô hài lòng.
Giang Nhung uống xong rượu, hắn đi tắm rửa một cái, thay bộ quần áo sạch sẽ, từ sau lưng ôm lấy Tô Yến Đình đang thu dọn giường đệm. Tô Yến Đình cảm giác được hắn không thích hợp, nhẹ nhàng đẩy mặt Giang Nhung, hỏi: “Anh làm gì thế?”
Ban ngày ban mặt bị hắn từ phía sau ôm lấy như vậy, vẫn là ở trong phòng ngủ, Tô Yến Đình có chút hoảng, bởi vì người đàn ông này liền thích từ sau lưng muốn cô.
Giang Nhung ở bên cạnh cô nói giọng khàn khàn: “Ghen.”
Tô Yến Đình: “…”
“Lần đầu tiên gặp mặt, tôi cùng Chính ủy Lương đứng chung một chỗ, em cùng ông ấy đứng chung một chỗ, Chính ủy Lương còn nói em gọi ông ấy là Doanh trưởng Trần, gọi đặc biệt ôn nhu…” Giang Nhung càng hồi ức, hũ giấm chua kia càng vỡ đến rối tinh rối mù.
“Anh lại lôi chuyện cũ ra.” Đồng chí Tiểu Tô có chút chột dạ, một đường tới đây cô trêu chọc nợ đào hoa không ít, bởi vậy không có chống cự người đàn ông đang đè cô trên giường.
Cái này thì hay rồi, Giang Nhung trực tiếp được đà lấn tới.
Chờ đến 4-5 giờ bò dậy, Tô Yến Đình cảm giác eo đều không phải của chính mình nữa, cô thập phần nghiến răng nghiến lợi, thầm nghĩ cô học thuộc nhiều thứ như vậy, cái tên ch.ó má này mới là thật sự nên học nhiều một chút giá trị quan trung tâm xã hội chủ nghĩa.
Hiện tại là càng ngày càng quá đáng.
Lúc cô tỉnh lại thì Giang Nhung đã không ở bên cạnh, hắn giúp cô lau người, thay bộ áo ngủ mặc nhà, trên người nhưng thật ra khô ráo thoải mái.
Tô Yến Đình đều không cần soi gương, liền biết chính mình bị muỗi đốt đầy người, cứ như đ.á.n.h dấu lãnh địa vậy.
Tô Yến Đình ngồi dậy, ở trên tủ đầu giường phát hiện một cuốn vở nhỏ, giống cái trước kia cô đưa cho Giang Nhung.
Cô tùy tay cầm lấy, xoát xoát xoát nhanh ch.óng lật xem, cô không thấy hình ảnh trong dự đoán, mà là thấy một người đàn ông mặc quân trang đang nháy mắt với cô.
Tô Yến Đình: “!”
Có chút phạm quy nha.
Lần này, mặt Tô Yến Đình đỏ bừng. Giang tiểu công chúa quả nhiên là Giang tiểu công chúa, hắn rốt cuộc là lén lút vẽ nhiều như vậy ở đâu chứ.
Đỉnh cái khuôn mặt lạnh lùng kia của hắn mà vẽ mấy thứ này, hắn không biết xấu hổ sao?
…
Nhàm chán không hả trời, so với cô càng nhàm chán hơn!
Tô Yến Đình khóe miệng ngậm một nụ cười, lại ở trong lòng phê phán hành vi vô sỉ của hắn.
“Về sau thứ này bị người ta tìm ra, chẳng lẽ đều hoài nghi là tôi vẽ sao?” Tô Yến Đình nhịn không được lẩm bẩm nói.
Ai sẽ hoài nghi Giang Nhung vẽ loại đồ vật này?
Cô nói ra cũng chẳng ai tin! Còn sẽ cảm thấy là cô bịt tai trộm chuông.
Tô Yến Đình: “Đây là giá họa!”
Tô Yến Đình thay quần áo vươn vai, kéo rèm cửa ra, bên ngoài trời còn sáng, lát nữa tùy tiện hâm nóng lại cơm chiều là được.
Cô đi đến phòng khách, bên ngoài có người tới gõ cửa. Cô mở cửa, phát hiện là hai mẹ con Chu Ái Mai cùng Tằng Hồng Mẫn.
Chu Ái Mai mặt đầy tươi cười: “Yến Đình, cô giữa trưa làm cơm ấm nhà, nghĩ người đông ngồi không đủ chỗ, chúng tôi liền không qua, hiện tại buổi tối hai nhà chúng ta ngồi cùng nhau ăn một bữa cơm đàng hoàng, chúc mừng chúc mừng cho hai người.”
Nhìn thấy hai người bọn họ, Tô Yến Đình không có sắc mặt tốt gì. Hiện tại cô cùng Tô Ngọc Đình đều xé rách mặt rồi, càng không cần phải cùng người nhà họ Tằng nói chuyện t.ử tế.
Tô Yến Đình trào phúng nói: “Tôi không chào đón các người tới cửa. Tuy rằng ở cùng một khu gia thuộc, chúng ta vẫn nên nói rõ ràng trước, hai nhà chúng ta không qua lại.”
