Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 124
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:17
Đám đông bên ngoài tản đi, Ngụy Chiêu Chiêu cũng ngậm ngùi trở vào nhà chuẩn bị tiếp tục nấu cơm.
5 cân lòng heo của cô ơi! Ngụy Chiêu Chiêu vốn định để dành ăn dần trong vài ngày, kiểu này e là hôm nay phải lấy ra hơn một nửa rồi.
Đã đãi khách thì đương nhiên không thể keo kiệt, ít nhất cũng phải làm cho cái dạ dày của khách no nê thoải mái. Hơn nữa lại toàn là đàn ông, sức ăn lớn, Ngụy Chiêu Chiêu tự nhủ phải nhào thêm chút bột nữa mới đủ.
"Đợi đã."
Bàn tay nãy giờ vẫn đút trong túi quần của Khương Ân Minh bỗng cựa quậy, chiếc cúc áo nhỏ màu đen tròn trịa đã bị anh ta miết tới ấm nóng.
Ngụy Chiêu Chiêu quay đầu, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Khương Ân Minh: "Có chuyện gì vậy?"
Anh ta không phải...
Định ăn cơm ở đây đấy chứ?
Trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu bỗng dấy lên chút mong chờ nhỏ nhoi. Đôi mắt vốn hơi xếch giờ lại càng cong lên, nhưng lại trong trẻo đến mức không vương chút lả lơi nào.
Chỉ là vài vệt bột mì trắng lấm lem trên ch.óp mũi hơi vểnh kia trông hơi buồn cười.
Khương Ân Minh bất giác vươn tay ra, giọng điệu nhẹ nhàng: "Đừng động đậy."
Ngụy Chiêu Chiêu không hiểu mô tê gì, nhìn bàn tay đang tiến lại gần mà thấy căng thẳng. Chân trái cô đã lùi về sau một bước, sẵn sàng né tránh bất cứ lúc nào.
Nhưng ngay khi tay anh ta sắp chạm vào mặt Ngụy Chiêu Chiêu, từ phía sau chợt vang lên một giọng nam trầm thấp mang theo vẻ tức giận: "Cậu đang làm gì đấy?"
Ngụy Chiêu Chiêu vừa hay lùi lại một bước. Nhìn thấy Quý Hựu, nụ cười bất giác hiện lên trên môi cô, giọng điệu cũng từ khúm núm dè dặt chuyển sang vui vẻ nhẹ nhõm:
"Anh họ, anh tan làm rồi à!"
Cơn giận trong lòng Quý Hựu cũng nhờ thế mà vơi đi đôi chút. Anh liếc nhìn Ngụy Chiêu Chiêu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ngoài sự vui vẻ vì anh đã về thì chẳng có cảm xúc gì khác, vừa rồi cô cũng tự né tránh.
Và anh cũng nhìn thấy vết bột mì trên ch.óp mũi cô.
Cô mèo nhỏ lấm lem.
Quý Hựu nhạt nhẽo liếc Khương Ân Minh một cái, rồi làm như vô tình đứng sát cạnh Ngụy Chiêu Chiêu như để khẳng định chủ quyền. Ngón tay anh khẽ quệt qua ch.óp mũi cô. Dưới ánh mắt đầy dấu chấm hỏi của Ngụy Chiêu Chiêu, vết bột trắng kia đã bị lau sạch.
Tiếp đó, Quý Hựu mới làm như vừa nhớ ra sự tồn tại của Khương Ân Minh. Anh nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, sắc mặt lạnh lẽo như ngày đông tháng giá: "Tôi không nhớ là tôi có mời cậu tới đây."
Khương Ân Minh lúc đầu nghe thấy câu này còn định bụng giải thích vài câu. Anh ta chưa từng có ý định gây thù chuốc oán với Quý Hựu, dù sao đi nữa, Quý Hựu cũng là anh họ của Ngụy Chiêu Chiêu.
Nhưng ánh mắt thù địch rõ rành rành của Quý Hựu khiến lửa giận trong lòng anh ta bùng lên. Anh ta tiến lên một bước, đối đầu trực diện, vẻ ôn hòa trong mắt đã tan biến không còn dấu vết.
Ngụy Chiêu Chiêu vừa sờ sờ ch.óp mũi, ngẩng lên đã thấy hai người đàn ông áp sát nhau chằm chằm, mặt mũi ai nấy như đang thi xem mặt ai khó coi hơn.
Cô vội vàng kéo cánh tay Quý Hựu một cái: "Anh họ, không phải đồng chí Khương Ân Minh tới tìm em đâu, là Thủ trưởng Khương đến xin lỗi em. Giờ bác ấy đang ngồi trong nhà rồi, hay là anh vào tiếp chuyện với bác ấy đi?"
Nếu là Ngụy Chiêu Chiêu của lúc trước, khi thấy cảnh này, có thể cô sẽ đứng một góc âm thầm chiêm ngưỡng, sau đó lén lút "đẩy thuyền" trong lòng, có khi còn hò reo cổ vũ, tự nhủ hai soái ca mà hôn nhau một cái thì bổ mắt biết mấy.
