Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 125
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:18
Nhưng giờ thì không được! Giờ mà đ.á.n.h nhau thật thì bên trong còn có Thủ trưởng Khương đấy!
Cơ mà, cái đầu nhỏ của Ngụy Chiêu Chiêu lại bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Nếu con trai ruột và cấp dưới ưng ý nhất đ.á.n.h nhau, thì vị Thủ trưởng lúc nào cũng cười tủm tỉm rốt cuộc sẽ bênh ai đây?
Mà khoan đã, sao hai người này lại sắp đ.á.n.h nhau thế này?
"Còn chưa vào nhà?"
Quý Hựu liếc nhìn Ngụy Chiêu Chiêu đang ngẩn người. Vẻ mặt mơ màng tưởng tượng của cô khiến anh nhức đầu.
Từ khi kết hôn đến nay, Quý Hựu nhận ra mình ngày càng không nắm bắt được suy nghĩ của Ngụy Chiêu Chiêu.
Cảm giác mất kiểm soát này đột nhiên khiến lòng anh trống rỗng.
Lại nhớ tới bàn tay đường đột của Khương Ân Minh vừa nãy, bàn tay Quý Hựu khẽ siết c.h.ặ.t.
Nhưng anh cũng nhận ra, dường như bây giờ cô kéo tay anh càng lúc càng thuận tay thì phải.
Mấy người đứng bên ngoài cũng không mất quá nhiều thời gian, Thủ trưởng Khương ngồi bên trong cũng chẳng mảy may chú ý. Quý Hựu có để một tập tài liệu công việc trên phòng khách ở gian chính. Ông cũng không tỏ ra khách sáo, cầm ngay lên xem.
"Thủ trưởng." Quý Hựu vừa bước vào đã cất tiếng chào.
Ngụy Chiêu Chiêu cũng cười với Thủ trưởng Khương: "Cháu xin lỗi, vừa hay anh họ cháu về nên hơi chậm trễ một chút, để cháu đi lấy nước cho bác ạ!"
Căn nhà hai phòng ngủ một phòng khách này ngoài giờ ăn cơm thì Ngụy Chiêu Chiêu mới chỉ sang một lần để may quần áo cho Quý Hựu, nên cũng không quen thuộc lắm. Vốn định pha trà, nhưng cô không chắc trà để ở đâu.
Tuy lúc mời Thủ trưởng Khương vào ăn cơm, cô có chút miễn cưỡng, nhưng người đã đến thì cô tuyệt đối sẽ không đãi bôi.
Quý Hựu lên tiếng: "Để tôi làm cho."
Thế là tốt nhất. Ngụy Chiêu Chiêu thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói: "Vậy anh họ tiếp khách nhé, em đi nấu cơm đây."
"Có làm xuể không?" Quý Hựu quay đầu hỏi.
Ngụy Chiêu Chiêu nhìn ra ý muốn phụ giúp của anh, trong lòng ấm áp, cô lắc đầu: "Một mình em làm được rồi, anh cứ tiếp khách đi. Nước nóng trong phích vẫn còn đấy."
Nói xong cô liền đi ra ngoài. Trì hoãn một lúc thế này, cô sợ bột mỳ của mình bị nở quá mức mất.
Nhớ lại câu nói vừa rồi của Quý Hựu, trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu thấy khá cảm động.
Nghĩ kỹ lại, Quý Hựu con người này thực sự không tồi.
Mấy ngày nay hai người chung sống, cô nấu cơm thì anh rửa bát. Nước trong thùng lúc nào cũng đầy ắp, bô vệ sinh cũng được thay rửa sạch sẽ mỗi ngày. Củi đun nước và sưởi ấm trên kháng chưa từng thấy vơi, tuyết ngoài sân và trước cửa cũng luôn được quét tước sạch sẽ.
Trong thời đại mà tư tưởng gia trưởng còn hoành hành hơn cả đời sau, thì người như Quý Hựu không nghi ngờ gì chính là của hiếm.
Ngụy Chiêu Chiêu đã chăm sóc gia đình nhà cô ruột bao nhiêu năm trời, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự chăm sóc từ người khác. Cô cảm kích từ tận đáy lòng.
Cô cũng biết tính cách mình nhu nhược, thiếu thốn tình thương, là kiểu người luôn lấy lòng người khác. Nhất là sau khi xuyên vào thân xác của nguyên chủ, biết được những việc nguyên chủ đã làm với Quý Hựu và gia đình anh, Ngụy Chiêu Chiêu càng muốn bù đắp, theo phản xạ muốn đối xử tốt với Quý Hựu hơn.
Dù sao cô cũng thay thế thân xác người ta, hưởng thụ tình cảm gia đình đáng lẽ thuộc về Ngụy Chiêu Chiêu nguyên tác, thì việc bù đắp lại lỗi lầm của nguyên chủ cũng chẳng có gì sai. Thêm nữa, Quý Hựu là nam chính, giao hảo với nam chính thì cô cũng không mất mát gì.
