Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 160
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:03
Hai người vốn đã chột dạ, nay nghe tiếng động này lại càng giật b.ắ.n cả mình.
Ngụy Chiêu Chiêu vội vàng đứng bật dậy, khẽ gọi: "Quý Hựu!"
Lúc này hai người bỗng phối hợp cực kỳ ăn ý. Ngụy Chiêu Chiêu phóng nhanh ra kéo tung cánh tủ, còn Quý Hựu thì ôm đệm chăn dưới đất cuộn lại một vòng rồi nhét tọt vào trong.
Tiếng gõ cửa cũng vang lên đúng vào khoảnh khắc ấy.
Ngụy Chiêu Chiêu và Quý Hựu trao nhau ánh mắt, trong mắt đều lộ ra vẻ nhẹ nhõm. Cô nở nụ cười với anh, đuôi mắt Quý Hựu cũng vương nét cười, anh bước ra mở cửa.
Tấm lưng rộng lớn thẳng tắp của người đàn ông khiến Ngụy Chiêu Chiêu ngẩn người trong phút chốc. Ngay sau đó nụ cười trên môi cô đã đượm vẻ e lệ mà chính cô cũng chẳng hề hay biết.
Nhưng rồi cô sực nhớ ra Quý Hựu không biết ngôn ngữ ký hiệu nên lật đật chạy tới, giành lên trước mặt Quý Hựu ra dấu hỏi: Dì ơi, Dì có việc gì không ạ?
Dì Từ ngó nghiêng vào trong, khi ánh mắt lướt qua chiếc tủ, tim bà thót lên một nhịp, nhưng ngoài mặt lại chẳng hề bộc lộ điều gì.
Bà nói với Ngụy Chiêu Chiêu là bà muốn uống nước.
Ngụy Chiêu Chiêu vỗ bộp vào trán, lúc này mới nhớ ra mình quên chưa rót nước cho Dì Từ. Cô tất tả chạy vào bếp lấy một chiếc cốc tráng men rót một cốc nước ấm bưng ra cho Dì Từ.
Quay lại, cô liếc nhìn Quý Hựu, lí nhí: "May quá may quá, suýt thì bị phát hiện rồi."
Quý Hựu nhìn cánh tủ một cái, tủ đã đóng khít khao, đến anh còn chẳng nhìn ra chỗ nào bất ổn, sao ánh mắt của Dì Từ vừa nãy lại nán lại ở đây nhỉ?
Dù vậy anh không nói ra, chỉ gật đầu rồi mở tủ sắp xếp lại đồ đạc cho gọn gàng.
Trải qua phen nơm nớp lo sợ này, một người hết hứng may vá áo quần, người còn lại cũng chẳng màng lật sách nữa.
Chỉ là cứ ngồi thế này, bầu không khí giữa hai người thực sự gượng gạo và kỳ lạ. Đèn dầu đặt trên bàn, xa một chút là lờ mờ chẳng rõ, Ngụy Chiêu Chiêu cũng muốn dòm thử sắc mặt Quý Hựu mới dám mở miệng, ngặt nỗi lại chẳng thể nhìn rõ biểu cảm của anh.
"Hay là ngủ..."
Chữ "nhé?" còn chưa thoát khỏi miệng thì tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này thậm chí còn chẳng có tiếng bước chân sột soạt.
Ngụy Chiêu Chiêu mấp máy môi, sau đó cuống quýt chỉ chỉ xuống sàn rồi lại chỉ chỉ vào tủ.
Quý Hựu hiểu ý, nhanh tay nhặt đồ đạc dưới đất tống vào tủ. Ở một bên, Ngụy Chiêu Chiêu đã phi ra tới cửa, chờ đồ đạc được nhét tọt vào tủ xong xuôi mới mở cửa ra.
Dì Từ bảo giường sưởi bên phòng bà nóng quá, kết cấu ở đây lại không giống ở quê nên bà muốn hỏi cách hạ bớt nhiệt.
Ngụy Chiêu Chiêu quay ngoắt sang nhìn Quý Hựu theo bản năng, dịch lại một lượt: "À ừm, Quý Hựu này, phiền anh sang hãm bớt lửa lò sưởi bên phòng Dì Từ giúp em được không? Dì bảo nóng quá."
Nói ra thì cũng xấu hổ, bản thân Ngụy Chiêu Chiêu lại thích cái giường sưởi nóng ran lên như vậy, nên lúc Quý Hựu nhóm lửa cô đã đặc biệt dặn anh đun lửa cho to vào.
Ai ngờ cơ thể cô còn yếu ớt hơn cả một người bệnh.
Hai người cùng sang đó. Dì Từ là phụ nữ, tuy Quý Hựu là bậc con cháu nhưng thân nam nhi bước vào vẫn không tiện lắm. Hơn nữa Ngụy Chiêu Chiêu cũng sợ Quý Hựu không hiểu ngôn ngữ ký hiệu, đi theo phiên dịch là tốt nhất.
Sửa xong giường sưởi, cả hai cũng mệt lả. Thần kinh căng như dây đàn lên xuống bao phen khiến Ngụy Chiêu Chiêu cũng cảm thấy mệt mỏi, thế nhưng lúc trở về Quý Hựu không vội vã trải lại ổ rơm như lúc nãy nữa.
