Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 161
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:03
Ngụy Chiêu Chiêu không tiện hối thúc, dẫu sao việc Quý Hựu phải nằm đất cô vốn dĩ cũng áy náy khôn nguôi. Ngẫm nghĩ một lúc, mắt cô chợt sáng rực.
Nhân lúc Quý Hựu chưa trải đệm, cô ra ngủ dưới đất chẳng phải là xong chuyện sao?
Nghĩ vậy, Ngụy Chiêu Chiêu liền hí hửng vác chăn của mình ra. Ngặt nỗi vừa mới kéo được hai góc chăn, Quý Hựu đã cúi người ấn lấy tay cô, khẽ nói: "Đừng vội."
Ngụy Chiêu Chiêu không tính là thấp bé. Ở thời đại này mà con gái nông thôn lớn được mét sáu lăm đã là khá lắm rồi.
Nhưng Quý Hựu lại quá cao, cộng thêm việc anh ngày ngày huấn luyện nên thể trạng anh cường tráng hơn hẳn những người đàn ông cùng chiều cao.
Nhìn từ xa thì không thấy có gì khác biệt, thậm chí vì cao nên trông anh có phần hơi gầy gò thon dài. Nhưng khi người này sáp sát vào từ sau lưng, cái bóng in xuống nền nhà đã nuốt trọn cả người Ngụy Chiêu Chiêu, chẳng sót lại nửa phân.
Tim cô đập thình thịch liên hồi, thậm chí còn chẳng dám mở miệng hỏi anh có chuyện gì.
Chỉ là rất nhanh sau đó cô đã tự hiểu ra cớ sự, Dì Từ lại tới nữa rồi!
Có chậm tiêu đến mấy thì Ngụy Chiêu Chiêu cũng ý thức được Dì Từ chắc chắn là cố ý. Lại một lần nữa tiễn Dì Từ ra về, cô quay đầu nhìn Quý Hựu, có phần tội lỗi nói: "Xin lỗi anh nha, làm phiền anh luôn rồi."
Quý Hựu lắc đầu: "Không sao."
Anh ngồi trước bàn học, ánh mắt lướt nhẹ qua người Ngụy Chiêu Chiêu, như thể đang chờ cô mở lời.
Ngụy Chiêu Chiêu biết mình chắc chắn đã làm Quý Hựu bực mình, mà hẳn là Quý Hựu cũng đã sớm hiểu ý đồ của Dì Từ rồi.
Cô lại cúi gằm mặt, c.ắ.n nhẹ môi dưới, mới vất vả mà ngượng ngùng mở lời: "Quý Hựu này, hay là đành ấm ức anh lên giường sưởi ngủ với em nhé? Em thấy tối nay Dì Từ sẽ không dễ dàng tha cho chúng ta đâu, ngại quá, em cũng chẳng biết rốt cuộc sao Dì lại phát hiện ra nữa..."
Cô liếc nhìn cái giường sưởi: "Nhưng anh yên tâm đi! Em chẳng chiếm nhiều chỗ đâu, lát nữa em chăng một sợi dây thừng ở giữa rồi vắt thêm mảnh vải lên, thế là hai đứa mình được ngăn cách rồi, anh thấy sao?"
Ngụy Chiêu Chiêu vốn đinh ninh ít nhất cũng phải chèo kéo Quý Hựu thêm mấy lượt thì anh mới đồng ý. Chẳng ngờ lời cô vừa dứt, giọng trầm khàn của Quý Hựu đã vang lên:
"Được."
Lời đồng ý chẳng chút do dự này ngược lại khiến Ngụy Chiêu Chiêu có hơi chới với. Cô kỳ quặc liếc nhìn Quý Hựu, người nọ lại lảng tránh ánh mắt cô, đã lúi húi dọn dẹp đồ đạc rồi.
Mặc dù thấy lạ nhưng Ngụy Chiêu Chiêu tuyệt nhiên không vì thế mà ảo tưởng Quý Hựu có ý đồ đen tối gì với mình.
Dù nghĩ như vậy cũng thấy hơi buồn thật đấy, nhưng Ngụy Chiêu Chiêu cảm thấy cho dù cả thế giới này chỉ còn mình cô là con gái thì Quý Hựu cũng chẳng thích cô đâu.
Nhưng một người luôn mang trọng trách lớn trên vai như Quý Hựu, biết đâu lại vì tương lai của nhân loại mà chấp nhận cùng cô nối dõi tông đường cũng nên?
Nghĩ đến đây Ngụy Chiêu Chiêu nhịn không được bật cười thành tiếng.
"Sao vậy?" Quý Hựu cất lời, trong giọng nói ít nhiều có vẻ mất tự nhiên.
"Không lẽ ban nãy mình trả lời quá dứt khoát? Làm cô ấy thấy có gì đó không đúng?"
Ngụy Chiêu Chiêu buột miệng: "Em đang nghĩ nếu trên thế giới này chỉ còn lại hai chúng ta..."
Nói được nửa câu cô chợt dừng bặt, hoảng hốt nhìn Quý Hựu một cái, sau đó nín nhịn đỏ ửng cả mặt: "Em đi tìm mảnh vải đây."
