Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 207
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:07
Cảm giác mình có xứng đáng hay không luôn bị đặt ở vị trí ch.ót bảng trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu. Thuở nhỏ sống ăn nhờ ở đậu, sống nương vào sự bảo bọc của cô ruột, Ngụy Chiêu Chiêu chẳng dám đòi hỏi điều gì. Hơn nữa cô ruột là mẹ của anh chị em họ, cô cũng tự thấy bản thân không xứng để vòi vĩnh.
Sau này tốt nghiệp, dẫu cuộc sống khó khăn nhưng cũng không hẳn là không có lúc dư dả, ví dụ như tiền hoa hồng ít nhiều mỗi tháng, hay tiền thưởng cuối năm.
Nhưng cứ hễ cầm tiền đến trung tâm thương mại để ngắm nghía thứ mình hằng mơ ước từ lâu, cô lại tiếc đứt ruột.
Lúc tiếc tiền cô lại tự biện minh đủ đường, nào là sau này còn có món đồ xịn hơn, nào là cái giá này dư sức cho cô trả hai tháng tiền nhà rồi.
Đời người luôn ngập trong sự ngóng trông, để rồi lại luôn chối bỏ chính sự ngóng trông đó.
Đáng giận nhất là khoản tiền mà cô tích cóp được từ những lần từ chối sự kỳ vọng đó, cô còn chưa xài được cắc nào đã bị xuyên không!
Biết sớm thế này, cô cứ tằn tiện chi ly như thế rốt cuộc để làm gì?
Giá như cô có thể can đảm một lần thì sao?
Bàn tay Ngụy Chiêu Chiêu nhích từng chút một lên nắp hộp, cô hít sâu một hơi rồi nhanh ch.óng mở ra.
Nước mắt phút chốc như chuỗi ngọc đứt dây tuôn rơi lã chã.
Sao anh biết cô muốn một chiếc đồng hồ nhỉ?
Một chiếc đồng hồ làm bằng bạc lấp lánh nằm gọn bên trong. Nó mang vẻ mộc mạc đặc trưng của thời đại này, nhưng lại khiến trái tim tựa như vũng nước đọng của Ngụy Chiêu Chiêu nổi lên những gợn sóng to lớn.
Các thương hiệu cô biết rất hạn hẹp. Hồi đi học, có lần bị bạn cùng phòng kéo đi dạo trung tâm thương mại, kết quả cô lại làm trò cười vì đọc sai tên thương hiệu. Cô bạn đó không chế nhạo cô, mà lại nghiêm túc bảo rằng thương hiệu này đọc tiếng Trung là "Longines".
Thế là Ngụy Chiêu Chiêu khắc sâu vào tâm trí, cô quyết tâm sau này nhất định sẽ sắm lấy một chiếc.
Bên trong tủ kính là chiếc đồng hồ lộng lẫy tinh xảo, bên ngoài tủ kính là một trái tim yếu đuối đầy mặc cảm của thiếu nữ, cũng là người làm công ăn lương sau này đã lướt qua hết lần này đến lần khác để rồi bỏ cuộc. Là ánh mắt né tránh, là trái tim gào thét "tôi không xứng đáng".
Bây giờ, lui về mấy chục năm trước, chiếc đồng hồ này lại như đang nằm gọn trong lòng bàn tay cô hệt như một giấc mộng. Kim đồng hồ tích tắc chạy về phía trước, hệt như dòng chảy thời gian lúc lùi lại lúc tiến lên.
Cô bé Lọ Lem bên ngoài tủ kính năm nào dường như không chỉ được khoác lên một lớp vỏ bọc xinh xẻo, mà cô đang được ai đó nâng niu, tỉ mẩn đẽo gọt lại từ trong ra ngoài.
Chiếc đồng hồ mà Ngụy Chiêu Chiêu của tương lai khao khát ngắm nhìn vô số lần ấy, trong cái thập niên 70 khan hiếm vật chất này, lại được Quý Hựu trao tận tay cô.
Khuôn mặt Ngụy Chiêu Chiêu toát lên sự dịu dàng. Cô mân mê chiếc đồng hồ giờ vẫn còn lạnh buốt, nghĩ ngợi một lát rồi đeo lên cổ tay mình.
Quý Hựu thấy cô xứng đáng, vậy thì cô xứng đáng.
Quý Hựu vừa ăn cơm vừa phập phồng lo Ngụy Chiêu Chiêu sẽ từ chối chiếc đồng hồ này. Những lời giải thích trong lòng anh được sắp xếp lại hết lần này đến lần khác. Thậm chí anh còn cố tình nán lại rửa mặt đ.á.n.h răng lâu hơn một chút, chẳng ngờ lúc về thì thấy cô gái nhỏ đang ngồi ngay ngắn đó cặm cụi may áo cho anh, và chiếc đồng hồ kia cũng chễm chệ yên vị trên cổ tay cô.
