Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 208
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:07
Sợi dây bạc thanh mảnh làm nổi bật cổ tay càng thêm trắng ngần của cô. Dưới ánh đèn dầu tù mù, nó như đang nhấp nháy phát ra ánh sáng.
"Có đẹp không?"
Bị hỏi bất thình lình, Quý Hựu vẫn đực mặt ra đó, tim giật thót. Anh mấp máy môi, ngượng ngùng dời mắt đi chỗ khác: "Đẹp lắm."
Góc nghiêng khuôn mặt anh lại dần dần nhen nhóm một nụ cười rạng rỡ, rạng rỡ đến mức chẳng còn chút dáng vẻ chín chắn nghiêm nghị thường ngày.
Ngụy Chiêu Chiêu nhìn đến ngây người. Cô ngày càng thấy Quý Hựu mà mình chứng kiến và Quý Hựu trong trang sách miêu tả hoàn toàn khác biệt. Một người như thế này sao lại bị khắc họa thành u ám vô tình cơ chứ? Anh hiện giờ đang đứng sờ sờ trước mặt cô, anh tràn đầy sức sống như thế, toát ra hơi thở thiếu niên thanh xuân đến nhường nào.
Thực chất tính đi tính lại, độ tuổi này của Quý Hựu cũng chỉ xấp xỉ một sinh viên mới tốt nghiệp được một năm mà thôi.
Cô thu lại ánh nhìn, chìa cổ tay ra đung đưa rồi mỉm cười nói: "Cảm ơn anh, em thích lắm."
Trong phòng có giường sưởi ấm, nhiệt độ cao hơn bên ngoài chẳng biết bao nhiêu lần. Trút bỏ bộ quần áo bông dày cộp, Ngụy Chiêu Chiêu chỉ mặc một bộ đồ ngủ in hoa nhí, có điều cúc áo đều được cô cài kín mít đến tận cổ.
Nhưng đường cong yểu điệu mướt mát của thiếu nữ vẫn lấp ló ẩn hiện sau lớp áo mềm rũ dán sát vào người, trông tựa như một trái đào mật đầy cám dỗ.
Quý Hựu quay đi gấp quần áo, chẳng dám ngoái nhìn Ngụy Chiêu Chiêu nữa: "Cô thích là được rồi."
Âm điệu cao lên hệt như cái đuôi nhỏ đang vênh váo đắc ý.
Ngụy Chiêu Chiêu đương nhiên là thích, không những thích mà dường như có một thứ cảm xúc khó tả nào đó đang dần nảy mầm sâu thẳm trong tim cô.
Cô chợt nhớ tới những lời Quý Hựu nói, và cả ánh mắt nhường ấy. Tay cầm kim khựng lại, cô nhìn Quý Hựu đang ngồi làm việc bên bàn học rồi nghiêm túc nói: "Quý Hựu, sau này nếu gặp chuyện gì em... nếu em không tự giải quyết được em sẽ đi tìm anh."
Quý Hựu không ngẩng lên, cố gắng lắm mới dằn được nụ cười chực trào trên khóe môi: "Ừ, chuyện gì cũng được hết."
Câu nói này làm lòng Ngụy Chiêu Chiêu chợt thấy ngọt ngào. Chiếc đồng hồ lạnh lẽo đã được ủ ấm bởi nhiệt độ cơ thể cô, hệt như chính trái tim cô vậy.
Công vụ trước mắt Quý Hựu bây giờ chẳng thể nhét nổi vào đầu nữa. Ánh mắt anh cứ chốc chốc lại vô thức liếc về phía Ngụy Chiêu Chiêu. Khi tự mình nhận ra thì anh lại len lén rũ mắt xuống hệt như kẻ trộm.
Đảo mắt qua lại vài vòng, anh chợt nhớ tới câu tự tiến cử của Khương Ân Minh ban chiều, cả sự gấp gáp lo sốt vó của Doanh trưởng Lý, và cả vẻ săn đón c.h.ế.t tiệt của tên Tiểu Trương kia nữa.
Mà đấy mới chỉ là những chuyện anh tình cờ nhìn thấy thôi.
Quý Hựu suýt thì không nhịn được mà ném phăng tập tài liệu trên tay. Trong lòng anh lại lôi cái bản thể ngu ngốc lúc xưa ra quất roi thêm chục bận.
Em họ cái con khỉ khô, hồi đó còn tưởng thở phào nhẹ nhõm, ai dè giờ xung quanh toàn một đám cắc ké lăm le tán tỉnh "em họ" của anh.
Gọi một tiếng em họ thì dễ, nhưng gọi lại thành vợ thì khó đấy.
Mọi chuyện khác đều dễ giải quyết, một mình Quý Hựu gánh vác là xong. Thế nhưng cô thì sao?
Bao giờ cô mới cam tâm tình nguyện không chỉ làm em họ của anh nữa đây?
"Sao thế?"
