Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 211
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:07
Tính tình nhu mì thế này, nhỡ rơi vào tay kẻ khác thì không biết chừng sẽ bị chèn ép ra sao nữa. Cái thằng Tiểu Trương và Doanh trưởng Lý kia trông có vẻ cũng tạm được, nhưng một kẻ thì khôn lỏi trơn tuột, một kẻ lại cục mịch thô kệch quá đà, chẳng ai xứng với cô.
Còn cái tên Khương Ân Minh kia lại là loại bét bảng. Chẳng nói đâu xa, chỉ nội chuyện có Khương Nguyệt ở đó, Ngụy Chiêu Chiêu mà thực sự thành đôi với Khương Ân Minh thì chỉ có nước chịu trận bị ức h.i.ế.p.
Tóm lại, đám đó đứa nào cũng tuyệt đối không được.
Ngụy Chiêu Chiêu và Dì Từ ngồi ở ghế sau. Lần trước cô ngồi chung phía sau với Quý Hựu nên chẳng tài nào thả lỏng để ngắm nghía cảnh sắc bên ngoài cửa sổ. Lần này Ngụy Chiêu Chiêu phấn khích hơn hẳn, cô cứ kéo rịt Dì Từ nhìn ngắm bên ngoài, thấy cái gì đẹp mắt lại huơ tay ra hiệu cho dì.
Dì Từ thì lại len lén quan sát ánh mắt chốc chốc lại hắt lên gương chiếu hậu của Quý Hựu, trong bụng khoái chí.
Ban đầu bà còn rụt rè sợ mình tới đây là rước thêm rắc rối cho tụi nhỏ. Giờ xem ra đâu phải thế. Chiêu Chiêu nhà bà ấy à, là một tiểu ngốc nghếch chẳng hiểu tâm tư đàn ông gì sất.
Vốn dĩ Quý Hựu định đưa Dì Từ và Ngụy Chiêu Chiêu tới bệnh viện tuyến định sẵn của bộ đội, nhưng thấy Ngụy Chiêu Chiêu thấp thỏm quá, bèn chở thẳng hai người tới bệnh viện quy mô nhất Thủ đô.
Vừa bước vào trong đã thấy đầu người lúc nhúc đen kịt. Quý Hựu quay đầu nhìn hai người phụ nữ một già một trẻ: "Hai người đợi ở đây một lát, tôi lên lầu báo một tiếng."
"Được, chúng em đứng bên này đợi anh." Ngụy Chiêu Chiêu gật gật đầu.
Quý Hựu sải bước đi được một đoạn, vẫn không an tâm, lại ngoảnh đầu lại.
Ngụy Chiêu Chiêu kéo Dì Từ đứng nép sang một bên. Cô giang tay ôm trọn lấy cả người dì, nơm nớp sợ đám đông va quệt làm đau dì. Dì Từ tinh ý phát hiện Quý Hựu đang ngoái nhìn, bà vỗ nhẹ lên tay Ngụy Chiêu Chiêu rồi chỉ tay về phía trước.
Lúc ánh mắt Ngụy Chiêu Chiêu chạm tới, Quý Hựu vô thức cụp ngay mắt xuống, rồi rất nhanh lại ngước lên, gật đầu một cái.
Ngụy Chiêu Chiêu mang vẻ mặt kiên định kiểu "anh cứ yên tâm, có em lo hết rồi".
Quý Hựu thu lại ánh nhìn. Lúc quay đầu bước tiếp, trên mặt anh đã thấp thoáng một nụ cười.
Dì Từ nhìn bộ dạng ăn ý của hai người mà trong lòng cũng rộn lên niềm vui. Bà dùng thủ ngữ hỏi Ngụy Chiêu Chiêu: Về nhà Quý Hựu không trách móc cháu vụ dì làm ầm ĩ ở khu tập thể hôm qua chứ?
Ngụy Chiêu Chiêu ngớ người ra một chốc rồi gật đầu.
Dì Từ căng thẳng hẳn: Trách cháu cái gì? Có phải dì gây họa cho cậu ấy rồi không?
Thật ra đây cũng chính là phản ứng theo bản năng của Ngụy Chiêu Chiêu ngày hôm qua. Giờ khắc này, thấy Dì Từ cũng ôm chung một nỗi lo hệt mình, cô bỗng có chút đồng cảm với tâm trạng của Quý Hựu.
Cô lắc đầu, cười tủm tỉm khoa tay múa chân: Anh ấy thấy buồn vì cháu không nhờ anh ấy giúp, sợ chúng ta chịu thiệt thòi thôi ạ.
Lúc ra dấu biểu đạt xong ý này, trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu bỗng trào dâng một dòng ngọt ngào.
Hóa ra cũng có người không coi cô là một mớ rắc rối phiền nhiễu.
Dì Từ thừa sức nhìn thấu vẻ mừng rỡ của cô cháu gái nhỏ. Vốn bà định buông thêm dăm câu, ngặt nỗi lại bắt đầu ho khan. Ngụy Chiêu Chiêu cuống quýt vuốt lưng cho dì, đồng thời ném ánh mắt sốt ruột về hướng Quý Hựu vừa rời đi.
