Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 212
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:07
Mới lia mắt sang, Quý Hựu như có tâm linh tương thông đã xuất hiện. Thấy Ngụy Chiêu Chiêu nhìn mình, anh chững lại, rồi vẫy vẫy tay gọi cô.
Ngụy Chiêu Chiêu gật đầu, dìu Dì Từ bước qua đó.
"Chúng ta lên lầu chụp phim trước, sau đó lấy m.á.u. Hai người chưa ăn sáng chứ?" Trên tay Quý Hựu đã cầm sẵn vài tờ phiếu.
Ngụy Chiêu Chiêu vội đáp: "Chưa ăn đâu, đang để bụng rỗng đợi khám đây."
Quý Hựu nhạt nhẽo liếc Ngụy Chiêu Chiêu một cái: "Khá lanh lợi đấy."
Ngụy Chiêu Chiêu ném cái nhìn về phía Quý Hựu, rồi mím môi cúi đầu cười mỉm.
Nhờ Quý Hựu kiếm người quen nên thủ tục nhanh gọn nhẹ hẳn. Chụp X-quang và lấy m.á.u xong xuôi mới chừng mười giờ hơn.
Chiều mới có kết quả xét nghiệm. Bác sĩ căn cứ vào triệu chứng của Dì Từ dặn dò vài điều kiêng cữ rồi cho đám người Quý Hựu về trước.
Quý Hựu định bụng cứ thế bước thẳng ra cửa, nhưng bỗng sực nhớ ra điều gì, anh dừng bước: "Cô đợi tôi bên ngoài một lát nhé."
Ngụy Chiêu Chiêu không nghĩ ngợi nhiều, gật gật đầu dắt Dì Từ xuống lầu trước.
Bóng lưng hai người vừa khuất, vị bác sĩ nãy giờ vẫn đăm đăm nghiêm túc lập tức lột khẩu trang, tợp ngụm nước rồi cười hềnh hệch hỏi: "Người nhà à?"
Quý Hựu gật đầu: "Chú Mã, bệnh tình thế nào chú nắm chắc không? Có những nguyên nhân gì ạ?"
Bác sĩ Mã đặt cốc nước xuống: "Ho thì vô vàn nguyên nhân, nhưng đã đến mức ho ra m.á.u thì tôi e là khó chữa đấy."
"Bệnh lao phổi ạ?" Quý Hựu hỏi.
"Chưa chắc đâu, cụ thể vẫn phải đợi có kết quả xét nghiệm. Nhắc mới nhớ, người nhà nào của cậu thế? Trước nay tôi chưa từng nghe cậu nhắc đến bao giờ."
Quý Hựu bình chân như vại bẻ lái sang chuyện khác: "Chiều nay có kết quả gì chú cứ nói với cháu trước nhé."
Kỳ thực không phải anh có ý giấu diếm, mà là chính anh cũng chẳng biết phải giới thiệu sao cho phải. Dù sao thì đ.á.n.h c.h.ế.t anh cũng không đời nào dám nhận Ngụy Chiêu Chiêu là em họ mình nữa.
Biểu cảm của bác sĩ Mã càng thêm quái đản, ông cười bảo: "Chà, đây là lần đầu tôi thấy cậu biết suy nghĩ cho người khác đến thế đấy, quan hệ không tầm thường đâu nhỉ?"
Quý Hựu không kìm được bèn thừa nhận: "Vâng, trăm sự nhờ chú Mã nhọc lòng."
Bác sĩ Mã cười phá lên: "Được thôi, chuyện của cậu đương nhiên tôi phải bận tâm rồi. Cậu ấy à cậu, ngần này tuổi đầu rốt cuộc cũng chịu tính chuyện yêu đương rồi, chú Mã ủng hộ cậu!"
Lúc Quý Hựu khép cửa phòng lại, bác sĩ Mã vẫn còn cười toe toét bên trong. Dẫu trong lòng có vài phần chột dạ, nhưng nỗi vui sướng dâng trào cũng chẳng thể dập tắt nổi.
Chỉ cần cô không phải là em họ của anh, anh liền vui vẻ.
Ngụy Chiêu Chiêu và Dì Từ đang an tọa trên băng ghế dài, Quý Hựu sải bước tới cất lời: "Chúng ta đi kiếm gì ăn lót dạ trước đã, sau đó tôi chở dì lên Thiên An Môn chơi một vòng."
Mắt Ngụy Chiêu Chiêu sáng rỡ: "Được ạ?"
Quý Hựu mê mẩn cái dáng vẻ mừng rỡ này của cô: "Được chứ."
Ngụy Chiêu Chiêu vội vã dùng tay "phiên dịch" lại cho Dì Từ.
Dì Từ cũng khấp khởi mừng thầm, hỏi Ngụy Chiêu Chiêu: Có được chụp ảnh không cháu?
Thế hệ người lớn tuổi luôn ôm ấp một niềm chấp niệm mãnh liệt với Thiên An Môn.
Ngụy Chiêu Chiêu toan buột miệng nói được, nhưng lại sực nhớ ra thời đại này làm gì có điện thoại. Máy ảnh lại càng là thứ xa xỉ phẩm trong tay một số ít người. Muốn chụp ảnh kỷ niệm e là phải đến tiệm chụp ảnh mới xong.
