Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 23
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:04
Xen lẫn mớ cảm xúc bòng bong ấy còn dâng lên một tia khác thường mà chính anh cũng chẳng hề hay biết.
"Cẩn thận!"
Giọng nam quen thuộc phía trước cắt đứt mạch suy nghĩ ngổn ngang của anh, tiện thể kéo luôn cơn bực dọc ập tới.
Ngụy Chiêu Chiêu nhìn bàn tay đang đỡ lấy mình, trái tim đang thót lên vì suýt ngã sấp mặt dần tĩnh lại. Thực ra cũng chẳng trách ai đụng vào cô được, Quý Hựu che chắn cho cô kín kẽ lắm rồi, ban nãy là do chính cô suýt trật chân đấy chứ.
"Cảm ơn anh nha!" Ngụy Chiêu Chiêu vô tư ngẩng lên cười, rút tay lại. Thấy khuôn mặt có vẻ quen quen này, cô hơi nghi hoặc.
Chàng trai trẻ bị cái điệu bộ ngốc nghếch của cô chọc cho bật cười, để lộ hai chiếc răng khểnh mang đậm nét thiếu niên: "Không nhớ anh sao? Bọn mình gặp nhau trên tàu rồi mà."
Nhưng hắn cũng phải công nhận cô nàng này vô tâm vô phế thật. Hắn len lén nhìn cô ròng rã hai ngày trời, thế mà cô chẳng may may phát giác, đã thế lại còn ăn no ngủ kỹ, ngày nào cũng tràn trề sinh lực.
Đây là lần đầu tiên hắn gặp một cô nương như vậy, cứ ngờ ngệch ngây ngô, dường như ngoài chuyện ăn với ngủ ra thì chẳng bận tâm đến thứ gì sất. Chuyện ăn ngủ ấy thế mà cô cũng bô bô kể ra, chẳng sợ người ta nghe thấy rồi chê cười.
Đã thế lại còn xinh xắn nhường này, cách ăn mặc thì y hệt thôn nữ quê mùa, nhưng diện mạo lại trong trẻo, non tơ mọng nước. Đôi mắt hạnh hơi xếch lên tựa hồ có ma lực câu hồn đoạt phách, nhưng nhìn kỹ lại...
Thì chỉ thấy ánh lên sự thuần khiết ngay thẳng.
Cái kiểu quyến rũ c.h.ế.t người mà chẳng tự biết mình đẹp này quả là khiến người ta mê mẩn.
Ngụy Chiêu Chiêu dù vô tâm vô phế đến mấy cũng chẳng đến nỗi quên nhanh như thế. Nhưng ngay lúc cô định mở miệng nói vài câu xã giao thì Quý Hựu đã chắn ngay bên trái, thô lỗ chặn ngang giữa cô và tên thanh niên kia: "Cảm ơn, nhưng chúng tôi còn đang vội ra ga, không tiện nán lại ôn chuyện với một người xa lạ như anh."
"Đi thôi." Nói dứt câu, Quý Hựu quay sang cúi nhìn cô, hất cằm về phía sợi dây xách to bản trên túi đồ: "Kéo cái này đi."
Ngụy Chiêu Chiêu lướt mắt nhìn dòng người, chợt nhớ tới lời anh nói có người đang chực sẵn ở cửa ga đón. Trong bụng mẩm đoán chắc là mình làm lỡ dở thời gian của anh rồi.
Cô bèn ngoan ngoãn tóm lấy quai túi, ánh mắt hiền khô: "Mình đi thôi anh họ."
Nhưng lúc Quý Hựu rảo bước đi trước, cô vẫn nán lại ngoái đầu dặn dò một câu: "Em nhớ ra anh rồi, ban nãy cảm ơn anh nhiều nhé."
Nói xong, Ngụy Chiêu Chiêu vội vã ôm rịt lấy cái túi xách nhỏ của mình.
Trong đó có mấy miếng bánh ngọt ăn dở, ngã sấp mặt thì xước tí da thôi chứ bánh mà nát bét là cô xót của nguyên ngày mất.
Ngực Quý Hựu tức anh ách. Thái độ của cô gái nhỏ anh thừa sức nhìn thấu, nó khiến anh liên tưởng ngay đến cái cảnh cô cẩn thận gói ghém mớ đồ ăn thừa nhét vào túi trước lúc xuống tàu.
Rõ ràng là cô chỉ đơn thuần biết ơn người ta, thế mà trong thâm tâm anh vẫn không nhịn được mà c.h.ử.i thầm một câu:
C.h.ế.t đói năm 45 hay sao mà háu ăn thế?
Gã thanh niên nhờ hai câu nói của cô mà dễ dàng xua đi luồng khí lạnh lẽo thấu xương vừa nãy của Quý Hựu. Hắn vò đầu bứt tai, rũ mắt nhìn theo bóng lưng mảnh mai kia rồi khẽ cười, trong lòng có chút tiếc rẻ.
