Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 24
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:04
Vốn định làm quen thêm chút nữa, ông anh họ này canh me gắt gao quá đáng! Không biết lại tưởng cô ấy là vợ anh ta cũng nên!
Có điều, hắn ngẫm nghĩ, nếu mình có một cô em họ lanh lợi, đáng yêu thế này thì khéo còn cảnh giác cao độ hơn tay sĩ quan kia ấy chứ!
Cơ mà hắn chẳng mảy may lo lắng, nhìn quân phục người kia mặc, hắn biết thể nào cũng sớm gặp lại nhau thôi.
Ra khỏi ga, dòng người mới bắt đầu thưa thớt dần. Ngụy Chiêu Chiêu thở hổn hển, buông thõng sợi dây xách ra.
Dọc đường đi, cô chạy theo Quý Hựu bầm dập cả hơi tai, dù cảm nhận rõ anh đã cố tình đi chậm lại nhưng cô vẫn luống cuống không theo kịp.
Cái xác này tuy đường ruột khỏe hơn hẳn kiếp trước của cô, nhưng thể trạng thì vứt đi, thể lực lại càng kém tắm. Cô cho rằng khéo nguyên chủ chưa từng lội ruộng làm nông bao giờ, trong ký ức cũng chẳng mảy may thấy sót lại hình ảnh nào.
Ngụy Chiêu Chiêu của thập niên 70 lại sống sướng hơn Ngụy Chiêu Chiêu của thế kỷ 20 nhiều.
Quý Hựu nhìn mồ hôi lấm tấm trên trán cùng hai má ửng hồng của cô, mắt lướt qua cái túi xách duy nhất trên người cô: "Tôi xách giúp cô nhé?"
Ngụy Chiêu Chiêu được sủng ái mà đ.â.m hoảng, xua tay lia lịa: "Dạ thôi thôi! Không nặng đâu anh! Tại lâu lắm rồi em không hoạt động mạnh thế này, anh đừng lo, em theo kịp mà!"
Tuy biết tỏng anh chủ động ngỏ lời xách giùm là do bực mình vì cô cao su giờ giấc, nhưng trong lòng cô vẫn trào dâng một dòng nước ấm áp.
Chẳng cần biết anh tốt bụng vì động cơ gì, miễn là lợi lộc rơi vào đầu cô là ngon lành cành đào rồi.
Quý Hựu không nài ép thêm, chỉ tự giác thả chậm bước chân đi một chút. Ngụy Chiêu Chiêu đương nhiên cảm nhận được điều đó, từng bước lẽo đẽo theo sau, nhàn nhã mà chắc chắn.
Cô suy nghĩ vô cùng đơn giản, hành động này của anh đích thị là đang chiếu cố cô rồi, thế nên sau này cô cũng chẳng keo kiệt việc tốt với anh hơn một chút.
Chỉ là phải giữ chừng mực cho khéo thôi.
Ra ngoài chưa được bao xa, cô đã nhác thấy một chiếc xe quân dụng mang đậm dấu ấn thời đại. Đứng cạnh xe là một anh bộ đội vóc dáng cao lớn, tướng mạo hơi hung dữ, nhưng ngay khi vừa trông thấy Quý Hựu thì đã lập tức đổi tông sang mặt tươi như hoa, hớn hở chạy lại: "Đoàn trưởng Quý! Bên này anh ơi!"
Người nọ chạy tới, thấy Quý Hựu tay xách nách mang đủ các thể loại túi lớn nhỏ thì trố mắt ngạc nhiên: "Đoàn trưởng Quý, anh dọn nhà đấy à?"
Tuy nói vậy nhưng anh ta vẫn ráng đỡ lấy hộ, ai dè bốn cái túi vừa tới tay thì anh ta suýt nữa gục ngã vì không nhấc nổi. Quý Hựu thấy thế, chẳng ho he một tiếng, bèn xách lại hai cái sang tay mình.
Anh lính cao to nở nụ cười hối lỗi, gãi đầu ngượng ngùng. Đoàn trưởng thì xách ngon ơ cả quãng đường đi, mình đỡ hộ lại suýt thì sái tay, rõ là mất mặt quá đi!
Anh ta vốn định gọi luôn anh lên xe, nhưng lúc này mới để ý thấy bên cạnh có một cô nương đang đứng rụt rè khép nép. Khuôn mặt nhỏ xíu xinh tươi như hoa, môi đỏ răng trắng, đôi mắt hạnh xếch lên tỏa ra sự mị hoặc bẩm sinh.
Vị doanh trưởng này sững người một thoáng, mãi đến khi Quý Hựu hắng giọng mất kiên nhẫn anh ta mới sực tỉnh. Anh ta mở to mắt, há hốc miệng, lắp bắp hỏi với vẻ khó tin: "Đoàn trưởng, cô... cô đây là... chẳng lẽ là..."
