Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 60
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:09
Quý Hựu bước vào nhà, mang theo hơi thở vương vấn mùi thơm ngào ngạt của thức ăn. Nếu không phải đích thân anh mở cổng lớn ra, chắc anh tưởng mình vào nhầm nhà người khác mất rồi.
Ngụy Chiêu Chiêu là người duy nhất ở nhà anh có thể nấu cơm. Trong lòng Quý Hựu vừa ngạc nhiên vừa có chút lo lắng.
Cô ấy có biết nhóm lửa không đấy?
Đừng để bỏng nhé.
Quý Hựu sải đôi chân dài, bước từng bước lớn về phía nhà bếp.
Thoạt nhìn, chẳng thấy bóng người nào trong bếp cả. Nhìn kỹ lại, Quý Hựu mới thấy Ngụy Chiêu Chiêu đang ngồi thu lu thành một cục nhỏ xíu trước bệ bếp. Chỉ nhìn từ phía sau cũng có thể cảm nhận được sự căng thẳng và cứng nhắc của cô. Một tay cô cầm kẹp than, tay kia cầm que củi, y như chuẩn bị đại chiến ba trăm hiệp với bếp lửa.
Giữa hàng lông mày thanh nhạt của Quý Hựu hiện lên vẻ bất đắc dĩ thoảng qua.
Nhìn là biết không biết làm rồi, còn cố ra oai?
Nhưng khóe môi anh lại cong lên một độ cong mà chính anh cũng chẳng phát hiện ra, giọng điệu tự nhiên cũng dịu đi mấy phần: "Đang nấu cơm à?"
Câu hỏi biết rồi còn cố hỏi này vừa thốt ra, Quý Hựu liền tự vấn không biết dây thần kinh nào của mình chập mạch nữa rồi. Nhưng lỡ hỏi rồi, anh đành gượng gạo đứng đó đợi Ngụy Chiêu Chiêu trả lời.
Ngụy Chiêu Chiêu đã nghe thấy tiếng mở cửa từ lúc đầu. Đoán chắc chỉ có thể là Quý Hựu nên cô cũng mặc kệ. Điều khiến cô ngạc nhiên là Quý Hựu lại xuống tận bếp tìm cô ư?
Cô đứng bật dậy. Chẳng biết là vui vì sắp được ăn ngon hay vui vì Quý Hựu quan tâm mình, Ngụy Chiêu Chiêu cười tươi rói: "Em nấu nhiều món ngon lắm! Sao hôm nay anh về sớm thế?"
Nhưng dứt lời, người đối diện không trả lời mà lại vang lên một tiếng cười.
Bờ môi mỏng vốn luôn lãnh đạm của anh hiếm khi trở nên sinh động, khuôn mặt tuấn tú nghiêm nghị cũng trông dịu dàng đi nhiều. Ngụy Chiêu Chiêu càng nở nụ cười rạng rỡ hơn.
Có vẻ như cô nấu cơm khiến Quý Hựu cũng rất vui đúng không?
Nhưng Quý Hựu nhanh ch.óng thu lại nụ cười. Ánh mắt anh mất tự nhiên đảo nhìn vào trong, cuối cùng dừng lại trên mặt Ngụy Chiêu Chiêu, thản nhiên nói: "Đi rửa mặt đi, phần còn lại để tôi làm."
Cũng không trách anh buồn cười được, Ngụy Chiêu Chiêu nấu cơm mà mặt mày đen nhẻm mất một nửa. Không chỉ lòng bàn tay mà ngay cả mu bàn tay cũng lấm lem nhọ nồi.
Quý Hựu vừa thấy cô ngốc nghếch, lại vừa có chút rung động.
Đã nghe danh Ngụy Chiêu Chiêu yếu ớt nũng nịu ở nhà mười ngón tay không dính nước mùa xuân, lần này coi như cô có lòng.
Ngụy Chiêu Chiêu ngớ người, theo bản năng đưa mu bàn tay lên lau mặt. Ai ngờ trên mu bàn tay toàn là bụi tro đen sì, thành thử khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng thêm nhem nhuốc.
Quý Hựu "chậc" một tiếng. Giây tiếp theo, tay anh tự động vươn ra. Đến khi nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn, trắng nõn nà kia và chạm phải đôi mắt xinh đẹp đang mở to ngạc nhiên của cô, anh mới nhận ra hành động của mình không đúng lúc đến nhường nào.
Anh vội vàng buông tay Ngụy Chiêu Chiêu ra, mặc cho nó "vút" rơi xuống. Trước khi bầu không khí trong bếp trở nên ngượng ngùng, anh quay mặt đi chỗ khác, cứng đơ giọng nói: "Nhìn mu bàn tay xem."
Ngụy Chiêu Chiêu lúc này mới hoàn hồn khỏi sự kinh ngạc khi bị Quý Hựu nắm tay. Trong lòng cô hoảng loạn nhìn xuống mu bàn tay mình.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn thì cả người cô ngượng chín cả mặt, chút xao xuyến nhất thời ban nãy bỗng chốc hóa thành sự bối rối tột độ.
