Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 61
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:09
"Em đi rửa mặt đây!"
Cô rốt cuộc cũng hiểu tại sao Quý Hựu vừa bước vào đã bảo cô đi rửa mặt. Vốn dĩ Ngụy Chiêu Chiêu định là người tốt làm đến cùng, nấu nướng xong xuôi để Quý Hựu bận rộn cả ngày được nghỉ ngơi, ai ngờ lại chạy trối c.h.ế.t ra khỏi bếp như thế này.
Quý Hựu cởi áo khoác ngoài, xắn tay áo lên bắt đầu thu dọn đống bừa bộn mà Ngụy Chiêu Chiêu để lại. Vừa dọn dẹp, trong đầu anh cứ liên tục hiện lên dáng vẻ ngây ngốc của Ngụy Chiêu Chiêu với khuôn mặt lấm lem đen thui ban nãy.
Không chỉ khóe môi, ngay cả đôi mắt phượng cũng cong lên nét ý cười.
Ngụy Chiêu Chiêu cầm xà phòng chà xát mấy lần mới rửa sạch mặt. Bước vào nhà, Quý Hựu nhìn thấy khuôn mặt nhỏ từ chỗ đen nhẻm nay chuyển sang đỏ bừng của cô.
Cơm nước đã dọn lên bàn. Quý Hựu cũng bày sẵn bát đũa xong xuôi, chỉ chờ cô vào ăn.
Lúc nãy vừa làm trò cười xong, Ngụy Chiêu Chiêu vẫn thấy hơi ngượng. Nhưng ngửi thấy mùi thơm từ những món ăn do tự tay mình làm, cô gạt bay mấy chuyện vụn vặt đó ra sau đầu.
Ngồi xuống một cách đầy hớn hở, Ngụy Chiêu Chiêu hồ hởi khoe chiến tích của mình: "Chỗ này đều do em làm đấy, là rau Thím Béo mang cho em, anh nếm thử đi!"
Nói xong, cô sực nhớ ra điều gì bèn hỏi: "Mà sao hôm nay anh về sớm thế?"
Quý Hựu ho nhẹ một tiếng, đầu tai hơi ửng đỏ: "Tan ca sớm."
Đâu thể nói là vì sợ cô đói nên cố tình về sớm đưa cô đi ăn được?
Ngụy Chiêu Chiêu cũng chẳng để bụng lắm. Cô hồ hởi giới thiệu một lượt các món mình nấu rồi bắt đầu gắp bánh chẻo cho Quý Hựu.
"Tôi tự làm được." Quý Hựu điềm nhiên xê bát của mình ra sau một chút, đũa của Ngụy Chiêu Chiêu gắp hụt.
Hụt hẫng một tẹo thôi, nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến sự thèm ăn của cô. Chiếc đũa rẽ ngoặt một cái, bánh chẻo ngoan ngoãn nằm gọn trong bát cô.
Cắn một miếng, dưa chua thịt heo và sợi miến hòa quyện vừa vặn. Dưa chua kích thích vị giác, thịt heo mang lại cảm giác ngậy béo no đủ, miến sợi lại nâng tầm hương vị lên một nấc nữa.
Ngụy Chiêu Chiêu hạnh phúc đến mức hai mắt sáng rỡ như sao, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng ngập tràn sự thỏa mãn.
Quý Hựu nhìn dáng vẻ say sưa của Ngụy Chiêu Chiêu mà vừa thấy buồn cười lại vừa tò mò.
Tài nghệ nấu nướng của cô đỉnh thế cơ à?
Nhưng ngửi mùi thì thơm thật.
Quý Hựu cũng gắp một miếng bánh chẻo bỏ vào miệng, rồi đôi mắt phượng khẽ mở to hơn một chút.
Ngon thật, hương vị phong phú, quan trọng nhất là nêm nếm gia vị rất vừa vặn, không mặn không nhạt mà lại tươi ngon cực kỳ. Vỏ bánh mềm nhưng vẫn dai, gói ghém đẹp mắt tinh xảo.
Quý Hựu thoắt cái đã gắp miếng thứ hai, thứ ba.
Ngụy Chiêu Chiêu vừa lén quan sát Quý Hựu vừa tủm tỉm cười.
Người này lúc ăn uống luôn giữ vẻ thong dong điềm tĩnh, giờ lại thành ra bộ dạng thế này, không phải đang chứng minh đồ cô nấu rất ngon sao!
Đối với đầu bếp, không gì mãn nguyện hơn sự yêu thích của thực khách. Ngụy Chiêu Chiêu múc thêm một bát canh nấm đậu hũ cho Quý Hựu: "Bánh chẻo hơi khô, anh húp miếng canh cho trơn họng nhé."
Từng miếng đậu hũ tươi non và nấm nở bung mềm mại nhẹ nhàng va vào nhau trong bát. Chút hành hoa xanh biếc điểm xuyết khiến bát canh hệt như một bức tranh sơn dầu.
Ánh mắt Quý Hựu khẽ di chuyển từ người Ngụy Chiêu Chiêu: "Cảm ơn."
Ngụy Chiêu Chiêu chẳng màng tới ánh nhìn của Quý Hựu đang lưu luyến trên người mình. Cô lại vui vẻ múc cho mình một bát canh, nhấp từng ngụm nhỏ.
