Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 94
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:13
Ngụy Chiêu Chiêu sụt sịt mũi, lắc đầu, trước sắc mặt ngày càng khó coi của Khương Nguyệt mà bác bỏ toàn bộ lời lẽ của cô ta: "Không phải đâu, em không hề vu khống cô ta. Chính cô ta đã kéo tay em một cái khiến đồ đạc rơi vãi tung tóe trên mặt đất, xong rồi cô ta còn chế nhạo em nữa."
Lúc nói ra câu cuối cùng, Ngụy Chiêu Chiêu ít nhiều cũng thấy nở mày nở mặt, nhưng chính cô cũng có phần kinh ngạc với câu nói của bản thân.
Cảm giác được người khác chống lưng, hóa ra là như thế này sao.
Cô vừa xúc động lại vừa tủi thân, hốc mắt cũng theo đó mà dần đỏ hoe.
Tự đòi lại công bằng là việc mà cho dù Quý Hựu không xuất hiện ở đây, Ngụy Chiêu Chiêu cũng sẽ làm. Thế nhưng những lời sỉ nhục của Khương Nguyệt ban nãy, nếu không có anh ở cạnh, e là cô chỉ đành nuốt ngược vào trong, từng chút từng chút ép c.h.ặ.t chúng vào một góc tối tăm nào đó.
Quý Hựu nhìn khóe mắt ửng đỏ của Ngụy Chiêu Chiêu, trong lòng cũng thấy nghèn nghẹn. Anh nhìn thẳng vào gương mặt ngày một đen sì của Khương Nguyệt, cắt đứt ý định tự biện hộ của cô ta, sau đó điểm danh vài người trong đám đông đang đứng xem:
"Ôn Vĩ, Lưu Chí, hai cậu kể lại những gì mình thấy đi."
Quý Hựu đã sớm nhìn thấy hai người đang hóng hớt này rồi. Không những vậy, anh còn biết tỏng là sau khi anh bước vào thì hai người họ đã lén lút lủi ra phía sau.
Vẫn còn một người nữa, là thím Vương.
Hai người bị gọi tên giật b.ắ.n mình, nhưng cũng hết cách đành phải bước ra từ đám đông. Bọn họ liếc nhìn nhau, Ôn Vĩ lén nhìn Khương Nguyệt với ánh mắt đầy e dè rồi mới lên tiếng: "Đồ đạc rơi xuống thế nào thì bọn tôi không thấy rõ, nhưng đồng chí Khương Nguyệt quả thực đã buông lời thô lỗ với đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu. Không chỉ riêng bọn tôi, mà những người xung quanh cũng đều nghe thấy."
Báo cáo với đoàn trưởng thì chẳng thể nào không nói lời thật lòng, nhưng rõ ràng hai người họ cũng không muốn đắc tội với Khương Nguyệt nên đã nhanh trí kéo theo đám đông xung quanh vào.
Thực ra thì cũng đúng thôi, lúc Khương Nguyệt cố tình nói những lời đó thì giọng điệu cũng đâu có nhỏ, chuyện này muốn giấu cũng chẳng giấu nổi.
Còn về việc đồ đạc lúc trước bị rớt thế nào, bọn họ thực sự không nhìn thấy rõ nên không dám ăn ốc nói mò.
Thêm nữa là dáng vẻ cô bé đứng trơ trọi giữa đám đông không nơi nương tựa quả thực rất đáng thương. Ôn Vĩ còn trẻ, chỉ là một cậu nhóc nông nổi, vừa nãy lúc Ngụy Chiêu Chiêu bị Khương Nguyệt xỉa xói là anh ta đã định ra tay tương trợ rồi, ngặt nỗi lại bị Lưu Chí cản lại.
Bây giờ đằng nào cũng đã đứng ra đây rồi, anh ta bèn chủ động lên tiếng: "Đoàn trưởng Quý, hay là để tôi dọn dẹp qua chỗ này trước đã, anh xem ở đây đông người qua lại thế này."
Gương mặt Khương Nguyệt lúc âm lúc dương, nhưng rất nhanh trong mắt cô ta đã lóe lên một tia đắc ý. Cô ta vội cản hai người kia lại, khuôn mặt nhỏ hiện rõ sự ngang ngược: "Ai làm đổ thì người đó dọn. Tôi có thể xin lỗi vì đã lỡ miệng, nhưng đống đồ này là do chính tay Ngụy Chiêu Chiêu làm rớt, vậy mà cô ta còn định đổ vạ lên đầu tôi. Muốn tôi nuốt trôi cục tức này cũng được thôi, cái sàn nhà này phải do đích thân Ngụy Chiêu Chiêu dọn cho sạch!"
Dứt lời, cô ta quay ngoắt về phía Ngụy Chiêu Chiêu và Quý Hựu, đỏ hoe mắt liếc nhìn Quý Hựu một cái rồi lại dịu giọng hướng về phía Ngụy Chiêu Chiêu đang nấp sau lưng anh: "Nhưng mà, vì lúc nãy lỡ lời nên tôi có thể cùng cô dọn dẹp sạch sẽ nơi này."
