Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 95
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:13
Khương Nguyệt vừa dứt lời, đám đông vây xem không khỏi cảm thấy cô ta tuy có vẻ ngang ngược nhưng cũng biết lý lẽ, lòng dạ coi như cũng nhân nhượng phần nào. Mặc dù nể mặt Quý Hựu nên mọi người không dám bàn luận to tiếng, nhưng vẫn có những tiếng thì thầm to nhỏ lọt ra.
Âm thanh xì xầm nhanh ch.óng truyền đến tai mấy người Ngụy Chiêu Chiêu. Ngụy Chiêu Chiêu chợt ngẩng đầu lên, vừa liếc đã thấy thím Vương đang nói rôm rả nhất.
Thím Vương vội ngậm miệng lại, nhưng trong lòng nhịn không được lẩm bẩm: Xa thế này chắc con bé không nghe thấy đâu nhỉ?
Nhưng rất nhanh sau đó Khương Nguyệt cũng nương theo ánh mắt của Ngụy Chiêu Chiêu mà nhìn sang. Thím Vương giật thót mình, bắt gặp ánh mắt của Khương Nguyệt, bà ta thầm nghĩ, chuyện đã tới nước này rồi, bây giờ mình nói đỡ hai câu cho con gái Thủ trưởng Khương chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Thím Vương ra chiều khuyên can, nhìn sang Ngụy Chiêu Chiêu: "Chiêu Chiêu à, cháu đừng có cứng đầu cứng cổ nữa. Thím tận mắt thấy tự cháu làm đổ, đừng có đùn đẩy trách nhiệm cho Nguyệt Nguyệt nhà người ta! Nguyệt Nguyệt cũng là đứa chúng ta nhìn nó lớn lên từ bé, tính tình ra sao mọi người đều biết cả, con bé không phải là loại người cố tình ngáng chân hãm hại ai đâu!"
Thím Vương nói xong, trên mặt Khương Nguyệt khẽ lướt qua một nụ cười thỏa mãn, nhưng nụ cười ấy đã nhanh ch.óng bị thu lại, thay vào đó là vài phần nhẫn nhịn: "Cảm ơn thím Vương ạ. Nếu không có thím đứng ra làm chứng, thì cháu thật sự đã..."
Khương Nguyệt ngập ngừng muốn nói lại thôi, dùng đôi mắt tủi thân đáng thương nhìn về phía Quý Hựu.
Sát khí nơi đáy mắt Quý Hựu chỉ tăng chứ không giảm. Anh đương nhiên chẳng thể nào nghe dăm ba câu là tin Khương Nguyệt được.
Mặc dù Ngụy Chiêu Chiêu từng giăng bẫy lừa anh, nhưng qua mấy ngày chung sống, Quý Hựu đã dần hiểu ra cô chỉ là một cô bé ngốc nghếch ham ăn, chẳng có mưu mô xảo quyệt gì cả.
Còn về việc giăng bẫy anh... Dù trong lòng Quý Hựu rất muốn phớt lờ chuyện này đi, nhưng anh vẫn phải thừa nhận một điều rằng, người như Ngụy Chiêu Chiêu mà dám làm ra chuyện tày đình đó, thì chỉ có một lý do duy nhất.
Đó là cô quá thích anh.
Nghĩ đến đây, anh bất giác tiến lên một bước. Vừa định chất vấn Khương Nguyệt thì Ngụy Chiêu Chiêu ở phía sau đã khẽ kéo vạt áo anh.
Quý Hựu quay đầu lại, thì thấy cô bé chậm rãi bước lên trước. Nơi đáy mắt hiền hòa lộ ra một nét u buồn nhàn nhạt. Ngay lúc anh tưởng cô lại sợ liên lụy đến mình nên mới muốn dễ dàng hòa giải với Khương Nguyệt thì Ngụy Chiêu Chiêu lại bất ngờ lên tiếng:
"Thím Vương, thím chắc chắn là tận mắt thấy cháu tự làm rớt chứ?"
Bị Ngụy Chiêu Chiêu gọi tên, thím Vương theo bản năng nuốt nước bọt cái ực. Trong đầu bà ta hiện ra cảnh tượng chính mắt bà ta vừa thấy lúc nãy: Khương Nguyệt đã kéo tuột cái giỏ trên tay Ngụy Chiêu Chiêu xuống.
Thế nhưng bà ta chẳng hề chần chừ: "Đúng, là cháu. Thím đứng gần nhất, nhìn rành rành đây này! Thím bảo cháu này, cháu mà còn cố chấp thế nữa là không xong đâu. Thím với cháu không thù không oán, thím vu oan cho cháu làm gì? Có ích lợi gì cơ chứ?"
Bà ta lại làm ra vẻ đầy chân thành: "Cháu yên tâm đi, thím nào dám nói dối. Trần Cường và Trần Quân nhà thím đều đang phục vụ trong đội của Đoàn trưởng Quý đấy, thím nào dám nói hươu nói vượn?"
Nói xong câu này, thím Vương suýt thì không kiềm nổi nụ cười trên mặt.
