Thập Niên 70 Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 142
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:03
Còn không bằng làm tốt từ ngọn nguồn, mượn chính là cả nhà cùng nhau mượn, trả cũng cả nhà cùng nhau trả. Đến lúc đó chia công bằng, ai cũng không nợ ai, không cần vì căn nhà mà ầm ĩ!
Kiều Tiểu Đệ tuổi này không nghĩ được xa như vậy, cậu chưa lập gia đình không có con cái, không biết loại cảm giác vô lực tiến thoái lưỡng nan kia.
Cậu thấy Kiều Minh Minh lộ ra bộ dáng sống không còn gì luyến tiếc, cũng không dám hỏi nhiều nữa, vội vàng lấy danh nghĩa cả nhà viết giấy nợ.
Kiều Minh Minh gấp gấp, nhét giấy nợ trở lại trong túi, lại nhét năm trăm đồng vào trong tay Tiểu Đệ.
Tiểu Đệ cầm số tiền này cảm thấy rất bỏng tay, có chút luống cuống nhìn Kiều Minh Minh.
Kiều Minh Minh dặn dò: "Trong thư chị nói rồi, có thể đổi bao lớn đổi bấy lớn, mượn tiền cũng phải đổi, em cũng nói với ba mẹ như vậy biết không?"
"Vâng vâng!" Kiều Tiểu Đệ ra sức gật đầu.
Kiều Minh Minh cuối cùng cũng dịu vẻ mặt, vỗ vỗ cậu: "Đi đi, hôm nay đội trưởng phải đi huyện, em đi cùng ông ấy."
Nhiều tiền như vậy để trên người cô đều sợ Tiểu Đệ buổi tối ngủ không được, còn không bằng sớm gửi đi.
Kiều Tiểu Đệ lại "vâng" hai tiếng, không nói chuyện, xoay người viết thư, sau đó đi rồi.
Hôm nay ngồi là máy kéo vận chuyển gỗ sam bên Hoàng Trang, ngồi trên xe mắt cậu đỏ hoe. Vừa rồi không dám nói chuyện, chính là sợ vừa mở miệng khóc ra.
Trong lòng mạc danh kỳ diệu chua xót lợi hại.
"Sao thế?" Đại đội trưởng hỏi.
Kiều Tiểu Đệ toét miệng cười: "Gió to mê mắt thôi ạ."
Cậu đột nhiên rất muốn kiếm tiền, kiếm rất nhiều tiền, mua cho mỗi người anh chị trong nhà một căn nhà.
Chị hai mua hai căn!
Đến huyện thành, Kiều Tiểu Đệ gửi tiền gửi thư cho nhà, sau đó mua nửa cân thịt đùi về thôn.
Nghỉ ngơi hai ba ngày, trong thôn liền lại phải bắt đầu bận rộn rồi.
Đầu tiên là ghép cành, trên việc ghép cành các xã viên làm nửa đời việc nhà nông mới là tay giỏi.
Cho nên Ninh Du đều không dạy thế nào, các xã viên liền học được phương pháp ghép cành cây du trà, tốn thời gian gần một tháng ghép cành xong toàn bộ cây du trà.
Trong khoảng thời gian này, nhà họ Kiều ở Thủ đô cũng nhận được thư của hai chị em.
Bóc của Kiều Minh Minh trước, Mẹ Kiều lần này trước khi mở giấy viết thư đọc thư, bất ngờ đưa thư cho Anh cả Kiều: "Cả, mắt mẹ không tốt con đọc đi."
Anh cả Kiều: "…"
Con luôn cảm thấy mẹ là tim không tốt lắm.
Anh mở giấy viết thư ra: "Ba mẹ xin chào, trong nhà gần đây thế nào nha, công việc có thuận lợi không, chị cả ở cữ thế nào, việc học của các cháu trai cháu gái thế nào? Con ở đây mọi thứ đều tốt, muốn ăn cơm tẻ có cơm tẻ, muốn ăn thịt có thịt, Tiểu Đệ ít nhất béo lên bảy tám cân."
Mẹ Kiều nín cười: "Quen thói nói khoa trương."
Anh cả Kiều cũng cười cười, sau đó tiếp tục đọc: "Chương Chương biết mở miệng gọi ba mẹ, tuy rằng phát âm còn chưa chuẩn xác lắm. Hành Hành cũng bắt đầu học nhận chữ rồi, vô cùng thích quấn lấy ba nó dạy nó viết chữ…"
Mẹ Kiều lần này không cắt ngang, nhưng ý cười trên mặt càng đậm.
Bà chính là hiếm lạ con rể sinh viên đại học, con rể bà thông minh, cho nên hai anh em Hành Hành và Chương Chương chắc chắn sẽ không kém.
Về sau ấy à, nói không chừng lại là một đôi sinh viên đại học! Nhưng mà vừa nghĩ tới thành phần của hai người, Mẹ Kiều lại hơi tắc lòng.
Thư vẫn đang tiếp tục đọc, Kiều Minh Minh đặc biệt biết viết, dưới ngòi b.út của cô tất cả của thôn Thượng Dương đều vô cùng tốt đẹp.
Nơi đó dường như có lương thực đếm không hết, có quả ăn không hết và đầm bùn tùy tiện vớt một cái đều là lươn.
"… Ồ đúng rồi, Tiểu Đệ gần đây luôn lo lắng trùng trùng, trải qua con rể tốt của ba mẹ suy đoán, cùng với dưới… dưới sự moi lời cơ trí của con, con mới biết trong nhà định đổi nhà rồi…"
Anh cả Kiều càng đọc càng vấp, có mấy lời anh đọc đều đỏ mặt, thật sự là không hiểu nổi em gái viết ra kiểu gì.
"… Cho nên con chuẩn bị cho ba mẹ mượn năm trăm đồng, ngàn vạn lần đừng từ chối, nếu không con thật sự sẽ đau lòng đấy."
"… Cuối cùng của cuối cùng, đồng chí Kiều Đạt và Triệu Quỳnh Hoa thân mến, tiền là cho mượn, phải trả nha."
Đọc đến đoạn sau, Anh cả Kiều càng đọc càng gian nan, sau đó dứt khoát bất chấp tất cả đọc không hề có cảm xúc.
Nhưng đến cuối cùng, anh lại khiếp sợ, sau đó đọc chậm chạp.
Giây phút đọc xong, anh bỏ giấy viết thư xuống chạy trối c.h.ế.t về phòng.
Mẹ Kiều đỏ bừng mặt, cầm lấy chổi lông gà liền muốn đ.á.n.h người!
"Mẹ ơi mẹ ơi, em gái không ở nhà mà." Chị dâu cả Kiều lập tức ngăn lại nói, sau đó cười cười, "Em gái cũng thật là, em ấy chắc chắn là sợ mẹ không nhận cho nên cố ý nói như vậy đấy."
Mẹ Kiều trừng mắt: "Mẹ xác thực không nhận, nó và Tiểu Ninh đều thành như vậy rồi còn mượn tiền gì?"
"Ây da, trong thư em gái không phải nói rồi sao, nói bọn họ không có chỗ tiêu tiền." Chị dâu cả Kiều vẫn là có vài phần nhanh trí, miệng cũng đủ khéo, "Tiền hay là mẹ coi như giúp em gái giữ, em gái và em rể bây giờ tình huống này cũng không an toàn đúng không. Năm trăm đồng có lẽ cũng không cần dùng hết, nhiều nhất ba trăm, đến lúc đó trong nhà chúng ta tiết kiệm chút, nhiều nhất hai năm là trả tiền rồi."
Mẹ Kiều còn muốn nói thêm gì đó, Chị dâu cả Kiều lập tức cắt ngang: "Mẹ ơi đây là sẽ trả, em gái đều nói rồi, để Tiểu Đệ giúp nhà chúng ta viết giấy nợ, người ta chính là sợ mẹ không chấp nhận đấy."
Theo cô thấy, tính cách của mẹ là thật cố chấp!
Bị một tràng lời nói liên tục như vậy, cộng thêm trong nhà xác thực là rất thiếu tiền, Mẹ Kiều trầm ngâm không nói.
Qua hồi lâu, bà cuối cùng cũng nhét tờ chi phiếu kia trở lại ngăn kéo kẹp kỹ.
Chuyện phân nhà ngay trước mắt, nhà lầu mới sắp khánh thành xây xong, cách nơi này không xa bọn họ còn đi xem qua.
Căn nhà lớn nhất bao lớn nhỉ?
Phải có chừng chín mươi tám mét vuông, còn có một cái ban công lớn. Cẩn thận quy hoạch một chút, làm thành năm phòng không thành vấn đề.
Mẹ Kiều nghĩ đến xuất thần, sau khi hoàn hồn bà nhìn nhìn cái nhà chật chội trước mắt này, trong lòng không thể kiềm chế mà nhớ thương căn nhà lớn kia.
