Thập Niên 70 Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 143
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:03
Thôn Thượng Dương.
Thời gian dần trôi, cái nóng bức dần dần biến mất trong lao động ngày qua ngày.
Chớp mắt, liền đến tháng mười.
Trong tháng mười có rất nhiều việc nhà nông phải làm, có điều năm nay khá đặc biệt chính là cá trong hai mẫu ruộng lúa nên thu rồi.
Đúng vậy, cá có thể thu rồi!
Ninh Du nói: "Cá cũng không phải thu càng muộn càng tốt, lúc đầu tháng năm thả cá bột, trải qua mấy tháng trưởng thành, tháng mười hàng năm mới là lúc cá trong ruộng lúa lớn nhất béo nhất."
Đội trưởng Châu đứng trên bờ ruộng, trong mắt xuất hiện ý cười.
Cá trong ruộng không c.h.ế.t như năm ngoái, lúa nước nhìn qua dường như cũng sinh trưởng không kém bao nhiêu so với lúa trong ruộng khác.
Nhưng mà, Ninh Du nói: "Nói chung, nếu như không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn lúa nước có thể tăng sản lượng khoảng mười phần trăm, hơn nữa lượng t.h.u.ố.c trừ sâu sử dụng cũng có thể giảm bớt không ít."
Đội trưởng Châu vội nói: "Có cá là đủ rồi, chúng ta một mẫu đất thả 1000 con, mai thu cá xem có thể có bao nhiêu cân!"
Ninh Du nghĩ nghĩ: "Đoán chừng có thể có khoảng 120 cân."
Đội trưởng Châu đặc biệt hài lòng: "120 cân cũng đủ, một mẫu đất có 120 cân, hai mẫu có 240 cân. Làm nó trăm mẫu, về sau nhà nhà đều không thiếu cá ăn!"
Ninh Du: "Vậy, mai thu cá?"
"Thu! Ngày mai thu!"
Đội trưởng Châu vội vàng rời đi, không bao lâu sau, Ninh Du nghe thấy tiếng loa trong thôn đã lâu không gặp vang lên.
"Alo, alo, bốn giờ chập tối ngày mai đến ao nước và ruộng lúa bên cạnh chuồng heo thu cá."
"Lặp lại lần nữa, ngày mai nhớ tập hợp thu cá!"
Trong chuồng bò cũ.
Kiều Minh Minh đang đút bùn quả cho Chương Chương.
Chương Chương đã hơn bảy tháng rồi, hoàn toàn có thể ăn được một ít bùn quả.
Đứa bé này là tính cách tham ăn, còn là tính cách ai đến cũng không từ chối, cái gì cho con bé ăn con bé đều có thể ăn, hoàn toàn trái ngược với anh trai.
Bùn quả là bùn táo, táo thì là Kiều Minh Minh vẫn luôn để trong không gian không động tới.
Hôm nay là lần thứ hai đút, Chương Chương mỗi lần ăn không được bao nhiêu, còn lại thì ba người bọn họ chia, bây giờ trong không gian còn lại mười mấy quả táo.
Kiều Minh Minh nhịn không được nghĩ, nếu như có quả bơ thì tốt rồi, nhớ chị họ cô năm đó chính là đút bùn quả bơ cho con đấy.
Chương Chương đang giống như chim non chờ mớm mồi, đang ăn từng miếng từng miếng, tiếng loa rõ ràng truyền tới.
"A, a mạ a…"
Chương Chương đứa nhỏ này bỗng nhiên bị thu hút, quay đầu nhìn về hướng âm thanh truyền tới, sau đó chỉ vào a a không ngừng.
"Ồ có âm thanh đúng không?" Kiều Minh Minh thỉnh thoảng nhét bùn quả vào miệng con bé, nhân lúc này miệng con bé mở to, nhanh ch.óng nhét mấy cái cho xong chuyện.
Chương Chương ngồi trên ghế trẻ em cha nó làm cho nó ăn, bốp bốp bốp vỗ mấy cái lên bàn, để tỏ vẻ kháng nghị đối với hành vi qua loa này của mẹ.
Kiều Minh Minh không để ý tới con bé, để Hành Hành trông em gái, sau đó bắt đầu nấu cơm.
Sau khi cơm chín Ninh Du cũng về rồi, anh nói: "Ngày mai khoảng chừng có thể có không ít cá."
Kiều Minh Minh hỏi: "Vậy anh có đi bắt không?"
Nói xong lại đột nhiên cười cười: "Anh chắc chắn là sẽ đi bắt."
Ninh Du thích câu cá đ.á.n.h cá bắt cá, đâu có thể bỏ qua cơ hội như vậy.
Hành Hành vội vàng sán lại gần: "Ba, vậy con thì sao? Con có thể cũng đi bắt không?"
Ninh Du: "Đương nhiên không được, nước kia sâu lắm, con nhảy xuống là ngập qua đỉnh đầu con đấy."
Hành Hành đắc ý nói: "Ba lừa con, nước trong ruộng lúa đâu có thể ngập qua đỉnh đầu con."
Đứa nhỏ này năng lực logic rất tốt, bây giờ rất ít chuyện có thể lừa gạt cậu bé, Kiều Minh Minh đều vô cùng chú ý không lấy đồ từ trong không gian lúc cậu bé ở nhà.
Thậm chí biên độ lớn giảm bớt thao tác tùy thời lấy ra một miếng thịt từ trong không gian, chính là đề phòng đứa nhỏ tinh ranh đến không được này.
Haizz!
Kiều Minh Minh buồn rầu, về sau từ từ lại phải để không gian nhàn rỗi sang một bên rồi, giống như lúc ở Thủ đô một năm nửa năm đều không dùng đến không gian vậy.
Năm đó là không dùng đến, bây giờ là không dám dùng.
Buổi tối.
Kiều Minh Minh hỏi Ninh Du: "Nếu như ngày mai số lượng cá cũng được, vậy đội trưởng sẽ nguyện ý mở rộng nuôi cá ruộng lúa sao?"
Ninh Du gật gật đầu, lại lắc đầu.
"Nói thế nào?" Kiều Minh Minh tò mò.
"Tất cả khu vực đều mở rộng là không thể nào, anh đoán chừng đội trưởng nhiều nhất cũng sẽ lấy ra tám mươi mẫu ruộng nước để tiến hành nuôi cá ruộng lúa."
Ruộng nước trong thôn rất nhiều, nhưng không thể lấy hết đi nuôi cá ruộng lúa, mặc kệ nói thế nào, mọi người vẫn tin tưởng phương pháp trồng trọt lưu truyền mấy ngàn năm.
Kiều Minh Minh: "Nhưng có 80 mẫu ruộng nước cũng rất nhiều rồi, đúng không? Một mẫu cứ tính 100 cân đi, tám mươi mẫu có 8000 cân, trời ơi…"
Mắt cô từ từ trừng lớn, cô đối với 8000 cân cá thật không có khái niệm gì.
Ninh Du cười cười: "Kéo đến huyện thành rất nhanh là có thể bán xong."
"Ai muốn bán a, để ở nhà tự mình ăn." Kiều Minh Minh nhớ tới mùi vị cá bã rượu, nhịn không được nuốt nước miếng.
"Nhưng mà," Kiều Minh Minh lại lo lắng, "Cá cần nước, bây giờ ruộng khác đều tháo nước rồi, hai mẫu ruộng kia ngày mai mới tháo, không ảnh hưởng đến lúa sao?"
Ninh Du: "Không ảnh hưởng gì, lúa đều vàng rồi, em mai đi xem là biết."
Kiều Minh Minh gật gật đầu, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ bỗng nhiên nói: "Nuôi cá ruộng lúa nói không chừng chỉ có thể nuôi hai mươi mấy năm thôi."
Dù sao thời đại kia của cô, nơi làm cái này không nhiều, nói là bởi vì thời tiết từ từ cực đoan, có lúc sẽ lỗ vốn dứt khoát liền không làm nữa.
Ninh Du cau mày: "Có thể có hai mươi năm đã rất không tồi rồi, bây giờ phân hóa học t.h.u.ố.c trừ sâu đang sản xuất hàng loạt, thứ này dùng nhiều đối với môi trường cũng không tốt, nuôi cá ruộng lúa cần nhất môi trường sạch sẽ."
Cho nên nói chỉ có nuôi cá ruộng lúa còn chưa đủ, cái này chỉ có thể cải thiện cuộc sống thường ngày của người trong thôn.
Muốn thực hiện giàu có thật sự, vẫn phải dựa vào loại phát triển sản nghiệp này của Minh Minh.
