Thập Niên 70 Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 144
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:03
Ninh Du suy tính, khí hậu nơi này tốt, hoàn toàn có thể trồng đào hoặc là cam.
Cũng… có thể cùng trồng.
Hôm sau.
Lúc chập tối, sắc trời dần tối xuống.
Những năm trước trong thôn cũng có hoạt động bắt cá, trong thôn có ao nước, trong ao nước cũng nuôi không ít cá.
Có điều nói đi cũng phải nói lại, cá này lại thuộc về nhiệm vụ.
Cũng giống như mía và lúa nước thuộc về hoa màu nhiệm vụ, cá thật ra cũng thuộc về.
Cấp trên công xã phát cá bột, đại đội tiếp nhận cá bột đi tiến hành chăn nuôi. Đợi đến khi ông muốn bắt cá, dựa theo chia thành nộp lên một bộ phận và tự giữ lại một bộ phận.
Nộp lên chắc chắn nhiều hơn, vậy tự giữ lại thì ít rồi.
Lúc này thím bên cạnh Kiều Minh Minh liền cười cười nói: "Năm ngoái tôi là chia mấy cân ấy nhỉ, bốn con cá, bảy tám cân đi hình như."
Kiều Minh Minh thầm nghĩ vậy cũng quá ít rồi, nhà thím này có năm sáu miệng ăn đấy, cũng chính là mới mỗi người hơn một cân.
Lại có người nói: "Năm nay tôi thấy cũng không nhiều hơn được bao nhiêu đâu, ao nước và những năm trước không khác gì mấy."
"Ấy, không phải còn có ruộng lúa sao?"
"Nói thật, trong ruộng đoán chừng có không ít, tôi thường xuyên có thể nhìn thấy cá kia bơi tới bơi lui trong ruộng, nếu không phải đội trưởng cứ không cho bắt, nói muốn thống kê số liệu gì đó, tôi đã sớm xuống mò rồi."
"Năm mươi cân có không, có năm mươi cân cũng không tệ. Tôi thấy lúa mọc ngược lại rất tốt, cho dù không có cá cũng đáng giá."
"Ninh Du ở việc nhà nông còn giỏi hơn chúng ta, rõ ràng năm ngoái cô gái nhà họ Trình kia cũng làm, kết quả, chậc chậc…"
"C.h.ế.t sạch sành sanh, và bây giờ Ninh Du làm hoàn toàn không giống nhau nha."
Thao tác năm ngoái của Trình Vân Vân cái này đoán chừng là muốn "kinh điển lưu truyền mãi" rồi, qua lâu như vậy lại bị người ta lôi ra nói một chút.
Chương Chương được Kiều Minh Minh ôm trong lòng, tai nhỏ dựng lên quả thực bay lên, nghe thấy tên cha nó, liền a một tiếng, sau đó gọi hai tiếng ba.
"Được rồi được rồi, biết là ba con."
Gần đây con bé ồn ào quá đi, còn cứ bắt người ta đáp lại, là một cô nương vừa tham ăn vừa dài dòng.
Kiều Minh Minh rất buồn rầu, cô phát hiện tính cách Chương Chương nhà cô và Hành Hành hoàn toàn không giống nhau.
Vậy thì có chút phiền phức rồi, về sau lại phải tìm một cách khác để nuôi con.
Đặc biệt là Hành Hành thích đọc sách, Chương Chương cầm được sách không phải muốn ném thì là muốn xé. Thậm chí anh nó đang đọc sách, đều a a a kêu không cho anh nó xem.
Haizz! Nuôi con khó, quả thực quá khó rồi.
Ngay lúc này, đang ở trung tâm chủ đề, bị lôi ra nói đi nói lại Trình Vân Vân đột nhiên xuất hiện và sán lại gần.
Cô ấy hỏi: "Ngày mai nhà Bình Quả và Tiểu Đường cất nóc, Tiểu Kiều cô có đi xem không?"
Kiều Minh Minh lập tức có tinh thần: "Đi chứ, tôi còn chưa xem cất nóc bao giờ đâu."
Nhà của Bình Quả và Đường Tế Thu xây xong rồi, đây chính là nhà gạch ngói duy nhất thứ hai trong thôn.
Căn nhà này xây ở hiện tại xem ra nhưng rất khí phái, không ít người trong thôn thấy đều ngứa ngáy trong lòng, thậm chí Kiều Minh Minh đều rất muốn làm cái nhà gạch ở.
Đáng tiếc Ninh Du nói, trước khi chuyện ở Thủ đô có kết luận thì tạm thời đừng động, thế là cô chỉ có thể tiếc nuối nhìn người khác xây nhà.
Trình Vân Vân: "Vậy tôi ngày mai tới tìm cô, chúng ta cùng đi. Cất nóc chỗ chúng tôi náo nhiệt lắm."
Kiều Minh Minh gật gật đầu, chỉ là Trình Vân Vân vừa rời đi, lại có một người tới gần.
"Hô!" Kiều Minh Minh suýt chút nữa bị dọa.
Trác Tầm Nhạn cười cười: "Xin lỗi, dọa đến chị rồi."
Kiều Minh Minh: "Không sao." Cô chớp chớp mắt, nhớ tới tên cô gái này.
Trác Tầm Nhạn, rất êm tai.
"Chị Tiểu Kiều, em có việc muốn tìm chị." Trác Tầm Nhạn đến gần nói nhỏ.
Kiều Minh Minh nhìn nhìn xung quanh, ôm Chương Chương đi tới ngoài đám người, đứng dưới một cái cây.
"Việc gì thế?" Cô hỏi.
Trác Tầm Nhạn chắp tay sau lưng, cười rạng rỡ: "Em muốn hỏi một chút, hạt du trà thôn chúng ta có phải sắp thu rồi không?"
Kiều Minh Minh gật gật đầu, "Năm nay có lẽ sẽ thu xong vào giữa tháng mười một."
Trác Tầm Nhạn: "Vậy đều bán ra ngoài rồi sao?"
Kiều Minh Minh gật gật đầu: "Đơn năm nay chắc đều xêm xêm rồi đi."
Trác Tầm Nhạn lập tức tiếc nuối: "Em còn muốn nói, có thể bán về Thủ đô chúng ta hay không. Chị Tiểu Kiều chị cũng từ Thủ đô tới, Thủ đô chúng ta hiếm thấy dầu sơn du đúng không, em cũng là tới rồi mới biết được."
Kiều Minh Minh nghẹn lời: "… Chị cũng muốn bán."
Cô gái à, mấu chốt là phải có người chịu mua a.
Trác Tầm Nhạn gãi đầu: "Ba em muốn mua."
"Vậy gửi chút về… Ừm, ba em là?"
"Là chủ nhiệm cung tiêu xã Hồ Đồng Hòa Bình."
Kiều Minh Minh: "…"
Cô lập tức mang theo tình cảm chân thành tha thiết: "Xin hãy nói cho lệnh tôn, có, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu nha."
Cô gái Trác Tầm Nhạn này là thanh niên trí thức cùng đợt với Tiểu Đệ, ấn tượng của Kiều Minh Minh về cô ấy không sâu lắm, chỉ biết đời sống của cô ấy cực kỳ sung túc.
Bởi vì có rất nhiều bưu kiện!
Bọn họ mới đến đây bao lâu chứ, người trong thôn đã kháo nhau rằng cô gái này bình quân mỗi tháng phải nhận bưu kiện hai lần.
Hơn nữa bưu kiện lần nào cũng căng phồng!
Không cần nói nhiều, tất cả mọi người trong thôn đều có thể đoán ra điều kiện gia đình cô ấy hẳn là không tồi.
Kiều Minh Minh vừa cảm thán vừa đi vào trong đám đông, thầm nghĩ cha người ta là chủ nhiệm Cung tiêu xã, cô ấy có thiếu gì cũng sẽ không thiếu cái ăn cái mặc.
Trác Tầm Nhạn tìm Kiều Minh Minh nói xong, liền vui vẻ hớn hở trở về khu thanh niên trí thức.
Cô ấy là người không ngốc, ở đây bấy nhiêu ngày, sớm đã nhìn ra cuộc sống của vợ chồng Kiều Minh Minh khác biệt thế nào so với những người bị hạ phóng ở nơi khác.
Bọn họ và người địa phương chung sống đặc biệt tốt, bao gồm cả vợ chồng hai vị bác sĩ già kia cũng vậy, điều này chứng minh căn nguyên nằm ở chính người dân địa phương.
Cũng chỉ có người địa phương đủ bao dung, cách xa phong trào, lại chẳng có tâm địa xấu xa gì, mới có thể để bọn họ sống thoải mái như vậy.
