Thập Niên 70 Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 253
Cập nhật lúc: 29/03/2026 07:28
Cũng phải!
Vì thế Kiều Tiểu Đệ lại một lần nữa trở về, ôm ruột gối và quần áo hôm nay phải thay giặt của cậu qua đây.
Cậu không giống nhà chị gái nhiều chuyện như vậy… ách, cầu kỳ như vậy, nhà chị gái lúc không có việc gì làm cũng phải tắm rửa mỗi ngày.
Nhưng đến nhà chị gái ngủ, không nói chị gái, chính là Hành Hành cái thằng nhóc con này biết cậu không tắm rửa mà lên giường, đều phải khóc lóc ầm ĩ muốn đuổi cậu xuống giường.
Kiều Minh Minh thấy thế, gật đầu hai cái, thầm nghĩ tên này cũng coi như tự giác, biết là phải tắm rửa.
Sắc trời dần tối, trong thôn truyền đến tiếng cho gà ăn “cục cục cục”, cũng như tiếng đứng ở cửa nhà gọi con nhà mình về ăn cơm.
Khói bếp lượn lờ bay lên, thôn trang trong ráng chiều có vẻ vô cùng yên tĩnh, khi gió nhẹ ngày xuân lướt qua, ngọn cây khẽ cong, để lại chút gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ.
Trên bàn, trong nồi đất còn đang ùng ục ùng ục hầm nạm bò, tiếc nuối là cà chua lúc này chưa chín, không có cà chua cứ cảm thấy thiếu chút vị.
Hành Hành cắm cúi ăn, ăn xong rồi, bỗng nhiên chớp chớp mắt: “Mẹ, bố không về, chúng ta ăn thịt bò?”
Lời này không đầu không đuôi, nhưng Kiều Minh Minh nghe hiểu.
Ý của thằng nhóc con là, bố không về, nhưng trong nhà ăn thịt bò có phải không tốt lắm không a?
“Hây, không phải con cũng ăn ngon lành lắm sao?”
Kiều Minh Minh bật cười thành tiếng, đứa nhỏ này ăn xong rồi mới nói lời này, Ninh Du nếu biết lại phải buồn bực c.h.ế.t mất!
Thành phố Miên Sơn.
Ninh Du xuống tàu hỏa, ra ga chạy thẳng đến Viện Nông nghiệp tỉnh.
Anh đến Miên Sơn là hai giờ rưỡi chiều, sau khi đến Viện Nông nghiệp tỉnh là ba giờ chiều, vừa khéo có thể kịp trước khi tan tầm làm xong thủ tục.
Khổng Phàm đã sớm chờ ở cổng viện rồi, từ xa nhìn thấy Ninh Du đi về phía bên này, nước mắt bỗng nhiên liền rơi xuống.
Ông vội vàng móc khăn tay ra lau lau, lại phủi phủi nếp nhăn trên người, liền không nhịn được đi tới.
“Thầy!” Ninh Du ba bước thành hai bước, gần như là chạy tới, vội vàng đỡ lấy ông gọi một tiếng, “Thầy đều vẫn khỏe chứ? Mặc phong phanh thế này có lạnh không, chúng ta đã lâu không gặp rồi.”
Trong mắt đục ngầu của Khổng Phàm ngấn lệ: “Vẫn khỏe, cũng không lạnh, sau khi trở về thầy mọi thứ đều tốt.”
Ông và cha của Ninh Du quen biết từ thời niên thiếu, là anh em tốt mấy chục năm, Ninh Du đứa nhỏ này lại là ông nhìn lớn lên, đợi sau khi anh em tốt đi rồi chị dâu tái giá, đứa nhỏ này càng là trong ba ngày có hai ngày là đi theo ông ở.
Mối quan hệ này, cho dù không phải cha con cũng chẳng khác gì.
Hốc mắt Ninh Du ươn ướt: “Nơi này gió lớn, chúng ta đi vào trước đi. Thân thể thầy chỗ nào không tốt cũng đừng giấu em, đến chỗ em hai vị đại phu bắt mạch một cái là cái gì cũng có thể nhìn ra.”
Lải nhải nói, vừa nói vừa đi vào.
Viện Nông nghiệp tỉnh cũng coi như là một nơi môi trường khá đơn thuần, đều biết đôi thầy trò này là từ viện ở thủ đô, sau khi gặp nạn còn có thể đến nơi này của bọn họ, năng lượng sau lưng này kẻ ngốc đều có thể nhìn ra được.
Vì thế, Ninh Du rất nhanh đã làm xong thủ tục.
“Đây là thẻ thân phận, đây là phiếu lương.” Nhân viên công tác nói, sau đó lộ ra chút áy náy, tiếp tục nói, “Tiền lương phúc lợi các anh phải giảm 50%, nhưng đi công tác cũng được báo tiêu, cuối năm còn có trợ cấp, đúng rồi, các anh có ký túc xá, ký túc xá có phân.”
Ninh Du gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Dự án này tuy rằng ở Hổ Sơn huyện Bình Bắc, nhưng thỉnh thoảng cũng phải trở lại thành phố làm báo cáo.
Anh nghĩ nghĩ nói: “Tôi có vợ và con cái, nhà ở chỗ chúng ta chắc chắn là không có rồi, anh xem xem có thể viện đứng ra tôi bỏ tiền, thuê cho chúng tôi một gian phòng đơn nhỏ ở bên cạnh không?”
Ngộ nhỡ Minh Minh muốn tới Miên Sơn, cũng không thể ở cùng anh trong ký túc xá được, trong ký túc xá nhiều người lắm, đều là con trai!
Nhân viên công tác ngược lại không từ chối, anh ta nhìn trái nhìn phải, thấp giọng nói: “Cái đó, vị đồng chí này không giấu gì anh, nhà tôi có hai căn hộ đấy, anh nếu muốn thuê thì thuê nhà tôi. Anh gọi tôi là Tiểu Hứa là được, hơn nữa nhà ở trong khu tập thể, ở tầng ba.”
Cha mẹ và cha mẹ vợ anh ta đều được phân nhà, vợ anh ta lại là con một, nhà tự nhiên không có anh em chia.
Cha mẹ vợ ở không quen khu tập thể, sau khi về hưu dứt khoát về tiểu viện của mình rồi, căn hộ kia liền để trống.
Gần đây trong khu người nhà có người vì chuyện này mà xì xào, anh ta đang lo lắng đây, cũng không thể để viện lại thu hồi nhà về chứ, không có cái đạo lý đó!
Nhưng người đông miệng tạp, lời đồn còn mạnh hơn hổ a, nhà đông một câu nhà tây một câu, ngộ nhỡ nếu nói mãi nói mãi khơi mào sự bất mãn của rất nhiều người thì làm sao bây giờ?
Nghĩ như vậy dứt khoát cho thuê đi cho xong, đương nhiên rồi, lúc này không thể nói cho thuê, chỉ nói là “ở nhờ”.
Hơn nữa vị đồng chí Ninh này rõ ràng là có dự án phải ở nông thôn dài hạn, cái này có lợi biết bao a.
Ninh Du cũng mặc kệ trong lòng anh ta nghĩ cái gì, xuất phát từ nguyên nhân gì bằng lòng cho anh thuê, khu tập thể cũng rất tốt, dù sao một năm cũng không ở được ba lần.
Vì thế hai người chưa đến hai lần là đã nói xong, nể tình đồng nghiệp vị Tiểu Hứa này cũng không hố Ninh Du, coi như đưa ra một cái giá vô cùng ưu đãi.
“Anh cũng đừng có gánh nặng, dù sao… chúng ta đây là mỗi người giải nỗi lo riêng!”
Vị Tiểu Hứa này còn khá thẳng thắn, đi cùng Ninh Du và vị nghe nói là cây đa cây đề thầy Khổng kia đi đến khu tập thể, vừa đi vừa nói: “Anh bình thường không ở tôi cũng sẽ giúp anh trông coi, đừng sợ có người sẽ lén lút cạy khóa đi vào.”
Ninh Du ngước mắt nhìn nhìn tòa nhà tập thể này, quay đầu hỏi: “Nhà anh cũng ở tầng ba?”
Tiểu Hứa cười cười: “Đúng, trùng hợp là giữa hai căn hộ cách ba căn hộ.”
Vậy cũng không tệ, ít nhất chủ nhà không ở cách vách, sẽ không ngày ngày nghe xem anh đang làm cái gì.
Năm tháng này, cách âm của nhà ở cũng không tính là tốt.
Nhà không tính là lớn, còn nhỏ hơn không ít so với nhà cũ của Kiều gia ở thủ đô.
Tiểu Hứa nói: “Nhà vợ tôi tổng cộng chỉ có ba người, lúc trước phân thì không phân căn hộ lớn bao nhiêu.”
