Thập Niên 70 Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 254

Cập nhật lúc: 29/03/2026 07:28

Cũng phải, lúc này phân nhà đều là nhìn nhân khẩu trong nhà cũng như thâm niên để phân.

Ninh Du đ.á.n.h giá trong ngoài một vòng, Khổng Phàm cũng nhìn một vòng, quay đầu nói với Ninh Du: “Thật ra cũng được, bốn mươi mét vuông e là có đấy.”

Tiểu Hứa giơ ngón tay cái lên: “Cụ nói đúng rồi, vừa khéo 40 mét vuông. Làm hai phòng còn có một phòng bếp, bởi vì mẹ vợ tôi không thích nấu cơm ở bên ngoài, phòng bếp liền không đặt ở bên ngoài, nếu không e là có thể ngăn ra ba phòng.”

“Anh nhìn xem, nơi này còn có cái ban công nhỏ đấy, ban công không có bịt kín, hơn nữa làm bồn giặt quần áo, sau này các anh giặt quần áo không cần đi đến đầu nhà xí giặt. Về phần nhà xí, là không có, chỉ có thể đi nhà xí ở hành lang, muốn nói chỗ nào không tiện, thì nhà xí không tiện, sau này buổi tối nhớ chuẩn bị cái bô.”

Tiểu Hứa tận tâm tận lực giới thiệu, bên nhà anh ta muốn lớn hơn bên này chút, nhìn nơi này liền cảm thấy hơi nhỏ.

Ninh Du vội nói: “Như vậy là rất tốt rồi.”

Mỗi tháng năm đồng, có thể thuê được căn hộ này coi như là thật sự rất không tồi rồi, nếu thầy giáo tự mình ở thành phố cũng có thể ở. Về phần nhà bọn họ, dù sao một năm nhiều nhất cũng chỉ ở mười mấy ngày.

Ở lâu, Minh Minh nhà anh cái tính như con khỉ kia phải bị căn nhà này làm cho nghẹn c.h.ế.t.

Minh Minh nhà anh hiện giờ là giỏi rồi, leo xong núi đông leo núi tây, xuống xong sông nhỏ lại xuống ao nước, bỗng nhiên biến thành nhà này tán gẫu xong nhà kia tán gẫu, nhốt cô trong cái l.ồ.ng xi măng, nhất định không vui!

Kiều Minh Minh là không biết Ninh Du ở thành phố giỏi giang như vậy, thế mà còn thuê được một căn hộ trong khu tập thể.

Nhưng anh cũng coi như hiểu cô rồi, ở quen nhà sân vườn rồi lại bảo cô đến ở trong khu tập thể chật chội âm u, Kiều Minh Minh xác thực có thể khó chịu đến mức cả người phát đau.

Người xưa đều nói rồi, từ nghèo khó vào xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ vào nghèo khó lại khó mà.

Ở một thời gian là mới mẻ, ở lâu thì không được.

Ninh Du nhìn trong ngoài một vòng, phát hiện đồ nội thất trong nhà đều đầy đủ, ước chừng lúc trước cũng là vì đồng bộ với căn nhà mà làm ra. Người chuyển đi rồi đồ đạc thì không chuyển đi, chuyển đi cũng không thích hợp a, kích thước gì đó toàn bộ không thích hợp.

Cho nên nói nơi này xách cái chăn đệm là có thể vào ở rồi, ăn cơm là đi nhà ăn ăn hay là tự mình nhóm lửa trong nhà đều được.

Đơn giản xem xong, trước khi đi Tiểu Hứa còn nói ngày mai sẽ giúp dọn dẹp vệ sinh phòng ốc triệt để.

Mà tối nay, Ninh Du ở ký túc xá.

Khổng Phàm và bốn người khác cùng đến từ thủ đô cũng vậy, ngày mai còn cần đi họp, ngày kia làm báo cáo, ngày kìa mới có thể trở về.

“Đến lúc đó, trong viện tỉnh còn có hai người cùng đi, cũng chính là bao gồm cả thầy tổng cộng bảy người?”

Trong bóng tối, Ninh Du nằm trên giường đơn hỏi.

“Đúng, Hoài Anh và Liễu Uyển là con gái, chúng ta ngủ giường chung lớn có thể, hai đứa nó e là ngủ không được.” Khổng Phàm thở dài nói.

Bốn người ở thủ đô đều là học sinh trước kia của ông, sau khi ông xảy ra chuyện ít nhiều cũng liên lụy đến bọn họ. Hiện giờ mình trở về, mở dự án rồi, bọn họ còn nguyện ý đi theo.

Là phải chịu khổ, chắc chắn khổ hơn thủ đô nhiều.

Ninh Du cười cười: “Không sao, mọi người cũng đừng lo lắng, trong thôn có nhà trống.”

Phòng nhỏ nhưng nhiều, hoàn toàn ở được.

“Này sư huynh, cuộc sống chỗ các anh thế nào?” Trong bóng tối lại có người hỏi.

“Cũng không tệ lắm, là thật sự không tệ, ăn no mặc ấm…”

Đêm dần sâu, trong căn phòng không tính là cách âm có thể nghe thấy tiếng nghiến răng và tiếng nói mớ ở cách vách.

Thôn Thượng Dương, Chuồng Bò Cũ.

Kiều Minh Minh nghe được là tiếng côn trùng không tên kêu vang, trong đêm xuân này, có vẻ vô cùng tường hòa.

Ngoài phòng là tiếng bước chân của Kiều Tiểu Đệ, cậu buổi tối từ trong viện thanh niên trí thức học xong mới trở về, sau khi tắm rửa xong còn giặt quần áo, lúc này đang phơi.

Kiều Minh Minh không buồn ngủ, liền cách cửa sổ hỏi cậu: “Chị thấy mày ngày nào cũng đọc sách đọc sách, hiện giờ học đến đâu rồi? Xem thế nào rồi?”

Kiều Tiểu Đệ ngáp: “Thì cứ thế thôi.”

Đọc thì cũng đang đọc, đọc vào được bao nhiêu ấy mà… dù sao bảo cậu tham gia thi tốt nghiệp lần nữa hơi khó.

Kiều Minh Minh ôm Chương Chương, cô nhóc này cũng chưa ngủ, đang tinh thần phấn chấn mở to mắt to “a nha a nha” giao lưu ngôn ngữ trẻ sơ sinh với cô.

Sau khi gỡ đứa nhỏ này từ trên người mình xuống, lại hướng ra phía ngoài lớn tiếng nói: “Mày cũng đừng không coi ra gì, cứ cảm thấy thời gian rất nhiều. Mày tốn thời gian đi đọc lại không nghiêm túc đọc, và lãng phí thời gian chẳng có gì khác biệt. Đợi ngày nào đó Cao khảo… khôi phục, chị xem mày có cuống lên không.”

Bên ngoài, Kiều Tiểu Đệ không trả lời.

Nửa phút sau, Kiều Minh Minh tưởng cậu vào ngủ rồi, Kiều Tiểu Đệ lại bỗng nhiên thò đầu vào cửa sổ, thấp giọng lặng lẽ hỏi: “Chị hai, chị chẳng lẽ là có tin tức nội bộ gì à?”

“Đi đi!” Kiều Minh Minh trợn trắng mắt, “Chị mày có thể có tin tức nội bộ gì.”

“Vậy sao chị nói cứ như thật thế?” Kiều Tiểu Đệ lén lút lẩm bẩm, “Chắc như đinh đóng cột, em còn tưởng rằng năm sau năm kia sẽ khôi phục đấy.”

Ách…

Lời này ngược lại cũng không sai.

Kiều Minh Minh không để ý tới cậu, xoay người lần nữa ôm lấy Chương Chương vỗ nhẹ lưng dỗ cô bé ngủ: “Mày thích nghe hay không thì tùy, tự mình xem báo nhiều vào động não phân tích phân tích, năm đầu tiên thi không đậu thì mày thi hai năm, hai năm thi không đậu thì ba năm.”

Tóm lại, chính là phải thi được cái bằng cấp ra. Thời đại này có cái bằng đại học đó là chuyện cực trâu bò, hơn nữa còn có thể đuổi kịp phúc lợi phân phối công tác, cuộc sống sau này sẽ không cần phải lo sầu nữa.

Kiều Tiểu Đệ: “…”

Được rồi, lời chị cậu nói chắc chắn là lời nghiêm túc.

Chị ấy là thật sự có thể làm ra chuyện bắt cậu thi thêm vài năm.

Kiều Tiểu Đệ vuốt vuốt tóc, cảm thấy đã hoàn toàn khô rồi mới trở về phòng.

Hành Hành còn ngồi trước bệ cửa sổ nhỏ đọc sách, chị và anh rể cậu là thật sự biết chiều con, Hành Hành thời gian trước nói muốn đọc sách ở bệ cửa sổ nhỏ bên giường, hai người này thế mà liền kéo dây điện men theo góc tường đến phía trên bệ cửa sổ nhỏ này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70 Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 254: Chương 254 | MonkeyD