Thập Niên 70 Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn - Chương 255
Cập nhật lúc: 29/03/2026 07:29
Sau đó lắp một cái bóng đèn, bóng đèn bật lên, vị trí bệ cửa sổ nhỏ này bao gồm cả cái giường liền sáng lên không ít.
Ngoài cửa sổ là ánh trăng chan hòa, trong phòng đèn đuốc sáng trưng, Hành Hành ngồi trên giường đọc sách đọc đến nghiêm túc, làm hại cậu người cậu út này nhớ tới chuyện vừa rồi lơ đãng đọc sách đều có chút ngượng ngùng.
“Ngủ đi ngủ đi.” Kiều Tiểu Đệ lên giường xong chọc chọc thằng bé, “Sắp mười giờ rồi, cháu còn không ngủ cậu phải nói với mẹ cháu đấy.”
Hành Hành “bộp” một cái gấp sách lại, từ trong lòng cậu út cướp lấy cái gối ôm nhỏ của mình, dịch a dịch, dịch đến vị trí sát tường nằm xuống nhắm mắt lại.
Kiều Tiểu Đệ tắt đèn, nhìn đầy trời sao ngoài cửa sổ, sờ sờ đệm giường dưới thân, cảm thán nói: “Cái thằng nhóc con cháu ngày ngày thật đúng là thoải mái.”
Lại là đệm rơm lại là đệm bông, ga trải giường vẫn là vải bông mềm mại, dù sao thoải mái hơn ván giường cứng ngắc ở viện thanh niên trí thức của cậu.
Hành Hành không để ý tới cậu.
Kiều Tiểu Đệ hai tay để sau đầu, còn đang tự mình nói: “Cậu cháu đây chưa từng ngủ chỗ nào tốt, năm đó ngủ cùng một phòng với anh chị họ cháu còn có mẹ cháu, bây giờ lại ngủ cùng một phòng với một đám đàn ông to xác trong viện thanh niên trí thức.”
Hành Hành vẫn không nói chuyện, kéo chăn che kín lỗ tai.
“Cháu nói xem, từ nhỏ đã tự mình ngủ, có phòng riêng, bây giờ vẫn là tự mình ngủ, ông trời ơi, cháu thế này…”
“Cậu út! Cậu ồn quá à!”
“Được, được được được cậu câm miệng.” Kiều Tiểu Đệ xoay người, kéo Hành Hành từ bên tường qua: “Cho cậu út ôm cái, cháu có gối ôm nhỏ của cháu, cậu cũng phải có.”
“Cậu cậu cậu…”
Hai cậu cháu đ.á.n.h nhau một trận, mệt rồi mới nhắm mắt ngủ, trong phòng phát ra tiếng ngáy nhẹ, một giấc ngủ đến sáng.
Hôm sau.
Hoa hòe hái hôm qua rửa sạch sẽ xong ăn một phần, số còn lại để trên cái sàng phơi.
Sáng sớm hôm nay, Kiều Tiểu Đệ dậy sớm đi bón phân cho đám rau trong vườn rau rồi, Kiều Minh Minh không vui làm việc đó, liền vào phòng bếp làm cơm sáng.
Sáng sớm hôm nay ăn là bánh hoa hòe và cháo ngô, thêm trứng gà vào hoa hòe, khuấy đều xong đổ bột mì vào, lại thêm chút muối vào điều vị.
Tiếp theo thì đơn giản rồi, Kiều Minh Minh đem bột mì hoa hòe dạng sền sệt kết hợp từng miếng từng miếng bỏ vào trong nồi.
Trong nồi có dầu, cho nên hoa hòe bỏ xuống liền vang lên xèo xèo, mùi thơm chẳng mấy chốc liền xộc ra.
Lá hoa hòe là xanh biếc, sau khi chiên dầu màu xanh biếc nửa điểm không đổi.
Bông hoa hòe là màu trắng, bọc lên trứng gà cộng thêm bột mì qua dầu, biến thành màu vàng nhạt.
Xanh biếc cộng vàng nhạt, nhìn thôi đã thấy thèm ăn.
Cháo trong nồi đất ùng ục ùng ục vang, ngoại trừ những thứ này, Kiều Minh Minh lại xào một đĩa rau xanh, thái mấy miếng thịt bò kho tối hôm qua dùng nửa cân thịt bò kho ra.
Thịt bò sau khi kho co lại ghê gớm, thái mấy lát xong hoàn toàn chẳng còn bao nhiêu, Kiều Minh Minh dứt khoát thái hết.
Hành Hành đặc biệt thích ăn thịt bò kho, một miếng thịt bò một miếng bánh hoa hòe, cảm thấy khô thì húp ngụm cháo ngô.
Ngon đến mức mắt đều híp lại, cẳng chân đung đưa a đung đưa.
Ăn xong cơm sáng, Kiều Tiểu Đệ đi làm việc, Kiều Minh Minh chuẩn bị đi đến ngôi nhà kia thu dọn đồ đạc.
Đương nhiên, cũng chẳng có đồ gì để thu dọn, những người khác chắc chắn đều có mang hành lý, thầy Khổng thì hơi khó nói.
Ông hiện tại thân phận không rõ chưa có kết luận, Tạ Thiện Văn và con gái thầy Khổng muốn mang nhiều đồ chút cho thầy Khổng đều không dám.
Chính là sợ sẽ bởi vì hành lý mà gây ra chút chuyện, suy đi tính lại dứt khoát gửi điện báo nhờ Ninh Du giúp mua.
Con gái thầy Khổng còn gửi tiền đến, thậm chí còn có phiếu, làm hại trong lòng Kiều Minh Minh chua chua.
Cha mẹ nhớ thương con cái, nhưng làm con gái, cũng luôn nhớ thương cha mẹ.
Các thím trong thôn chuyển đệm rơm dư thừa trong nhà đến, hơn nữa còn trực tiếp chuyển đến trên giường.
Giường có cũ có mới, nơi này chỗ nào cũng có rừng sam, hoàn toàn không thiếu gỗ đóng đồ nội thất. Giường không lớn, trong mỗi phòng một trái một phải đặt hai cái. Theo Kiều Minh Minh thấy, trong tiểu viện này mười người sinh hoạt là không thành vấn đề.
Kiều Minh Minh đem đồ mua hôm qua đều để vào phòng bên trái nhà chính.
Nhà chính ba gian, ở giữa là nhà lớn, bên trong có cái bàn hình chữ nhật lớn, đây là nơi ăn cơm.
Hai bên nhà lớn đều có phòng, Kiều Minh Minh cân nhắc một lát thầm nghĩ tuổi tác thầy Khổng hẳn là lớn nhất, dứt khoát liền định phòng ở bên trái đi.
Hơn nữa phòng bên trái không tiếp giáp với viện thanh niên trí thức, đẩy cửa sổ ra chính là cảnh sắc trong thôn, đối với người già mà nói yên tĩnh hơn.
Đồ đạc lần lượt bày biện tốt, thế mà có chút cảm giác của gia đình.
“Tiểu Kiều!”
“Ơi!” Kiều Minh Minh đầu toát mồ hôi mỏng chạy ra cửa, ngoài cửa là Chu Bình Quả và Trình Vân Vân, “Làm gì đấy?”
“Mau tới mau tới, có việc tìm cậu thương lượng.”
Bụng Chu Bình Quả đã bắt đầu nhô lên, Chương Chương trong sân vốn dĩ đang tự mình chơi ngoan, nhìn thấy hai người ở cửa đến, lập tức bước đôi chân vòng kiềng đi nhanh tới.
Cô bé cười hì hì, tốc độ nhanh đến mức nhìn mà thót tim.
“Ái chà!” Kiều Minh Minh chạy tới, bế cô bé lên, “Con cẩn thận chút!”
Sau đó hỏi hai người: “Việc gì thế?”
Trình Vân Vân hai má ửng đỏ: “Hay là cậu thu dọn trước đi, dọn xong rồi chúng ta nói sau.”
Kiều Minh Minh xua xua tay: “Tớ vừa khéo dọn xong, đợi chút.”
Nói xong, cô đi khóa cửa lại, lại đi ra, khép cổng sân lại, nói: “Đi đâu nói chuyện?”
“Nhà tớ đi, không có ai.” Chu Bình Quả nói, “Đường Tế Thu anh ấy bị Hoàng Trang bên cạnh kéo đi giúp đỡ, cây du trà của mấy thôn Hoàng Trang này sáng nay đến rồi, nói là muốn trong ba ngày này trồng xuống toàn bộ.”
“Ái chà! Thời gian khá gấp.” Kiều Minh Minh kinh ngạc.
“Chứ còn gì nữa, nghe nói thức đêm trồng cũng phải trồng xuống.” Nếu không thời kỳ trồng trọt tốt nhất sẽ qua mất.
Ba người nói chuyện, đi đến nhà Bình Quả cách đó không xa.
Địa thế nhà Bình Quả hơi cao, ngồi trong sân có thể thu hết phần lớn nhà trong thôn vào đáy mắt, phong cảnh đặc biệt đẹp.
