Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 251: Vương Thải Hương Cầu Cứu
Cập nhật lúc: 25/04/2026 16:01
Nhưng trong lòng họ đều hiểu rõ, mùng một năm sau các cửa hàng mới khai trương, mà lúc đó Tri Hạ cũng phải vội vàng quay về, căn bản không có thời gian.
Hai đứa nhỏ ở bên nhà ông nội giống như hai cái móc câu, khiến Bùi lão chẳng thể ngồi yên ở nhà được. Sáng sớm vừa ngủ dậy ông đã chạy sang đó, buổi trưa còn tranh thủ ăn chực luôn, đợi hai đứa nhỏ ngủ say mới chịu về, nhưng chỉ cần một lát không thấy là ông lại lượn sang ngay. Ba người già thân thể còn khá cứng cáp, trông hai đứa nhỏ chẳng tốn chút sức lực nào. An Tri Hiền cũng chẳng giúp được gì, Liễu Linh nhờ đó mà rảnh tay sang tìm Tri Hạ. Hơn nữa, Văn Thanh cũng cứ đòi xem em trai em gái, chẳng chịu theo mẹ chút nào.
Suốt bốn ngày trời, cũng đã đến ngày cuối cùng của năm cũ, n.g.ự.c Tri Hạ vẫn còn đau tức. Bà nội bảo nàng có thể vắt bớt sữa ra, đến mức độ này rồi, dù chưa hoàn toàn hết sữa thì lượng sữa cũng không còn liên tục và nhiều như trước nữa. Quả thực đúng như lời bà nói, gánh nặng cơ thể vơi bớt, Tri Hạ mới cảm thấy mình như được sống lại.
Bùi Cảnh dẫn theo Bùi Kiến Quốc ra cửa cắt giấy đỏ viết câu đối Tết. Những nhà hàng xóm xung quanh biết chuyện cũng mang giấy đỏ đã cắt sẵn sang nhờ anh viết giúp. Tri Hạ đi ra ngoài xem thử, thấy hai chú cháu chẳng lúc nào ngơi tay, An Tri Nhân cũng đang đứng phụ giúp. Nét b.út của Bùi Cảnh rất vững, hơi sắc sảo, đúng là nét chữ nết người. An Tri Nhân thì viết mềm mại hơn một chút, so với hai người họ, Bùi Kiến Quốc rõ ràng còn non nớt. Tuy nhiên, người thực sự hiểu về thư pháp rất ít, mọi người chỉ thấy ai viết chữ trông thuận mắt hơn mà thôi. Bùi lão xuất thân bần nông, sau này vào quân đội mới học chữ, nhưng ông chỉ biết viết chữ b.út chì và b.út máy, chứ b.út lông thì chịu c.h.ế.t. Nét chữ của Bùi Cảnh là do lão thái gia nhà họ An năm xưa chỉ dạy, dĩ nhiên là không hề tệ.
Liễu Linh bế tiểu Uyển Tình ra xem náo nhiệt. Mấy ngày không gặp Tri Hạ, nhóc tì liếc mắt một cái đã thấy mẹ mình giữa đám đông, liền "oa" một tiếng hét lên, vươn đôi tay nhỏ nhắn đòi mẹ bế. Tri Hạ mấy ngày nay chỉ dám lén sang nhìn lúc con đã ngủ, vừa thấy con khóc, nàng xót xa không thôi, vội vàng chạy lại đón lấy con.
"Bảo bối ngoan, bảo bối đừng khóc nhé, mẹ bế nào..." Tri Hạ dỗ dành.
Nhóc tì lại vươn hai cái móng vuốt nhỏ quờ quạng trên n.g.ự.c mẹ, cái đầu nhỏ cứ dụi tới dụi lui như một chú heo con đang đói bụng tìm ăn. Liễu Linh cười không ngớt, bảo Tri Hạ: "Đây là vừa thấy em là cơn thèm sữa lại tái phát đây mà, nhưng em phải kiên trì đấy nhé, nếu không công sức mấy ngày nay đổ sông đổ biển hết."
Tri Hạ định nói gì đó thì bị nhóc tì túm c.h.ặ.t lấy tóc. Có lẽ vì muốn b.ú mà không được nên con bé có chút "hung dữ". Liễu Linh vội vàng giúp gỡ bàn tay nhỏ của con bé ra: "Cái con bé này, con túm tóc mẹ thì không sao, nhưng lỡ làm đau tay mình thì sao?" Da trẻ con mỏng manh, nhất là khi chúng ra tay không biết nặng nhẹ, một sợi tóc cũng có thể làm tay chúng bị cứa đau.
Thấy không được b.ú sữa mẹ, nhóc tì cứ khóc ngằn ngặt khiến Tri Hạ đau lòng vô cùng. Nhớ lại kinh nghiệm cai sữa của người khác ở kiếp trước, Tri Hạ nảy ra một ý: "Đại tẩu, em bế con bé vào phòng một lát, tí nữa em ra tìm mọi người sau."
"Được rồi, em nhớ phải kiên trì đấy. Chị đưa Văn Thanh về trước, lát nữa em cứ trực tiếp sang bên nhà bà nội nhé. Mấy ngày không gặp em, Thần Diệp chắc chắn cũng nhớ mẹ lắm đấy."
Mấy ngày đã trôi qua rồi, chỉ cần kiên trì thêm chút nữa là cai được, cũng không thể cứ trốn tránh con mãi. Sau khi vào phòng, Tri Hạ lấy một quả chua từ trong không gian ra bôi lên đầu n.g.ự.c. Bùi Uyển Tình vừa ngậm một miếng đã nhăn nhó mặt mày, cái miệng nhỏ chép chép vẻ mặt không thể diễn tả nổi. Tri Hạ cố ý trêu con, định cho b.ú tiếp nhưng con bé nhất quyết không chịu ngậm nữa. Quả nhiên, phương pháp này rất hiệu quả.
Bế con sang nhà bên, Bùi Thần Diệp vừa thấy Tri Hạ cũng phản ứng y hệt em gái, nhưng cậu bé không quá thiết tha với việc b.ú mẹ nên không phải nếm trải cái cảnh "chua rụng răng" như em gái mình.
Vương Thải Hương hớt hải từ ngoài cửa chạy vào, phớt lờ không khí vui vẻ trong phòng, vừa vào cửa đã quỳ sụp xuống chân bà nội: "Bà nội, bà nội con cầu xin bà, bà giúp con với. Con biết con có lỗi, nhà con cũng có lỗi, mọi người muốn con đền bù thế nào cũng được, cứ để một mình con gánh chịu mọi tội lỗi đi. Bà có thể nói với anh Tri Nhân một tiếng, bảo anh ấy tha cho người nhà con được không ạ..."
Ông nội thu lại nụ cười trên mặt, bế Bùi Thần Diệp lên: "Tôi ra ngoài xem Văn Thanh chạy đi đâu rồi."
Bị náo loạn một trận như vậy, nụ cười trên mặt bà nội cũng tắt ngấm: "Nói đi, lão Nhị đã làm gì nhà cô?"
"Anh... anh trai con, bị đ.á.n.h gãy cả hai chân..." Nếu chỉ đơn giản là gãy chân, cô ta đã không nghi ngờ An Tri Nhân. Nhưng bị lột sạch đồ vứt ra giữa đường, kết hợp với những gì từng xảy ra trong sân nhà cô ta, cô ta không thể không liên tưởng đến An Tri Nhân.
"Là Tri Nhân ra tay sao? Có ai nhìn thấy không?" Bà nội nín thở, giọng nói rõ ràng cao hơn hẳn.
"Không... không có ạ." Nhưng ngoài anh ra, sẽ không có ai làm như vậy cả. Mẹ cô ta gọi cô ta về nhà, tát cho cô ta hai cái rồi ép cô ta nhất định phải sang nhà họ An đòi một lời giải thích, nói trắng ra là đòi tiền bồi thường.
