Thập Niên 70: Sau Khi Lấy Lại Thân Phận, Ta Được Sủng Lên Trời - Chương 252: Sự Bao Dung Của Bà Nội
Cập nhật lúc: 25/04/2026 16:01
Nếu không, họ sẽ đem chuyện cô ta và An Tri Nhân "ăn cơm trước kẻng" rêu rao ra ngoài. Như vậy, không chỉ cô ta bị hủy hoại, mà danh tiếng của An Tri Nhân cũng sẽ bị bôi nhọ, trường học sẽ không bao giờ chấp nhận một giáo viên có tì vết về đạo đức. Dù lúc đầu cô ta bị ép buộc phải tham gia vào kế hoạch đó, nhưng cô ta cũng thật lòng yêu mến anh, thật sự không muốn nhìn thấy anh bị hủy hoại.
Nhưng cô ta cũng hiểu rõ, An Tri Nhân cực kỳ chán ghét mình. Cô ta không giống đám người không não ở nhà mình, trong lòng cô ta biết rõ, anh đã dám làm chiêu này thì chắc chắn đã tính toán kỹ lưỡng, sẽ không dễ dàng bị người khác khống chế nữa. Nhưng chẳng ai tin lời cô ta nói, cha mẹ và anh trai chỉ biết một mực đòi tiền, cô ta cũng chẳng tìm được ai giúp đỡ, chỉ còn biết trông cậy vào bà nội – người ngày thường vẫn đối xử ôn hòa với mình.
Bà nội lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "Nếu không ai nhìn thấy, thì dựa vào đâu mà nói là Tri Nhân làm?"
Vương Thải Hương không giải thích nổi, cô ta càng không dám để người nhà họ An biết An Tri Nhân từng phải chịu nhục nhã ở nhà mình, nếu không e là ngay cả người duy nhất đối xử tốt với mình là bà nội cũng sẽ không dung thứ cho cô ta.
Nhìn vẻ mặt nôn nóng của Vương Thải Hương, bà nội nói: "Thải Hương à, cô muốn tôi giúp cô thế nào?"
"Con..." Mẹ cô ta bảo, ít nhất phải bồi thường 200 đồng, nhưng làm sao cô ta có thể thốt ra lời đó được?
"Thải Hương này, có những lời tôi là bà già rồi cũng không muốn nói quá tuyệt tình, nhưng cuộc hôn nhân này có được như thế nào, tôi nghĩ trong lòng cô tự hiểu rõ." Bà nội sa sầm mặt, đã lâu lắm rồi bà không lộ ra vẻ nghiêm nghị như vậy: "Con cháu tự có phúc của con cháu, các cô cũng chẳng còn là trẻ con nữa. Tri Nhân đã đồng ý cho cô vào cửa, tôi và ông nội cũng tôn trọng ý kiến của nó, nhưng cô cũng đừng coi người khác là kẻ ngốc, biết chưa?"
Sắc mặt Vương Thải Hương lập tức tối sầm lại. Bà nội đã biết, bà ấy thế mà đã biết rồi sao? Vậy có phải đồng nghĩa với việc, người duy nhất trong ngôi nhà này đối xử tốt với cô ta cũng sẽ chán ghét và coi thường cô ta không? Vương Thải Hương gọi là "đối xử tốt", thực chất cũng chỉ là không tìm cô ta gây rắc rối mà thôi. Bởi vì bất kể là ở Vương gia hay khi về An gia, ngoại trừ An Văn Thanh còn nhỏ chưa hiểu chuyện, chẳng có ai thực sự t.ử tế với cô ta, nên bà nội mới có vẻ hiền hòa hơn cả. Cô ta đâu biết rằng, đối với một người phụ nữ tính kế cháu trai ruột của mình, lại còn là một cuộc hôn nhân không hề môn đăng hộ đối, bà nội làm sao có thể yêu thích cho được. Chẳng qua bà đã trải qua nhiều chuyện, quen với việc không để lộ cảm xúc ra mặt, và quen với việc che giấu sự chán ghét trong lòng mà thôi.
"Bà nội, con thật sự xin lỗi, con cũng không còn cách nào khác..." Vương Thải Hương khóc thút thít. Thực ra đạo lý ai cũng hiểu, chỉ là "quả hồng mềm thì dễ nắn" mà thôi. Bà nội mấy năm nay không quản việc nhà, tính tình cũng quả thực nhu hòa hơn nhiều.
Cảm thấy bực bội, Tri Hạ vội vàng đi rót cho bà nội chén nước để nhuận họng, rồi đỡ bà về phòng nghỉ ngơi. Liễu Linh đang bế tiểu Uyển Tình, lúc Tri Hạ trở lại phòng khách, Vương Thải Hương vẫn còn quỳ đó khóc thút thít. Tri Hạ thở dài, chỉ cảm thấy cô ta thật sự là tự làm tự chịu: "Chị cũng đừng ở đây khóc lóc nữa. Ông bà nội tuổi cao rồi, đã sớm không quản chuyện vặt vãnh trong nhà, chị cũng nghe bà nội nói rồi đấy, chuyện của chị và nhị ca thì hai người tự đi mà giải quyết, đừng có đến làm phiền người già nữa."
Vương Thải Hương lảo đảo đứng dậy, thất thần quay người rời đi. Bà nội cũng không phải thực sự đi nghỉ, chỉ là thấy cô ta khóc lóc phiền phức quá thôi. Đợi cô ta đi rồi, bà lại từ trong phòng bước ra. Ông nội cũng đã về, giao đứa trẻ trong tay cho Bùi lão, rồi dẫn theo An Tri Nhân vào thư phòng, bà nội cũng đi theo.
Chẳng được bao lâu, trong phòng truyền đến tiếng đập bàn "bạch bạch bạch" chát chúa. Dù cách một cánh cửa, âm thanh nặng nề đó vẫn nghe rất rõ, có thể tưởng tượng được người đập bàn đã dùng lực lớn đến mức nào. Tri Hạ vốn định qua xem thử, nhưng bị Liễu Linh ngăn lại: "Đừng đi, nhà họ Vương kia chắc chắn còn làm chuyện gì nữa rồi, chúng ta qua đó lỡ làm tổn thương lòng tự trọng của nhị ca thì sao..." Tri Hạ nghĩ cũng đúng. Ai cũng có bí mật riêng, có những góc khuất trong lòng không muốn ai biết. Lỡ vô tình phá vỡ, e là sẽ khiến nhị ca rơi vào tình cảnh càng thêm khó xử.
Cũng may không lâu sau, cửa phòng đã mở. Bà nội tinh thần có chút uể oải, được An Tri Nhân dìu ra. Ông nội trông vẫn ổn, nhưng vẻ mặt lạnh lùng có chút đáng sợ.
"Mẹ Văn Thanh, lấy cho bà nội viên t.h.u.ố.c trợ tim." Ông nội phân phó, Liễu Linh vội vàng đi lấy. Viên t.h.u.ố.c này là do Tri Hạ gửi về sau này, đợt trước đã sớm dùng hết rồi. Sau một thời gian dài sử dụng, ông nội và bà nội đều cảm nhận rõ rệt hiệu quả, viên t.h.u.ố.c này không chỉ điều dưỡng cơ thể mà còn giúp bình tâm tĩnh khí, quả là một thứ đồ tốt.
Bà nội uống t.h.u.ố.c xong, tinh thần mới khá lên đôi chút: "Hai đứa nhỏ này cai sữa cũng hòm hòm rồi. Tri Nhân này, cháu thu xếp một chút rồi đưa đại tẩu về đi. Bà nội mấy ngày nay sức khỏe không tốt, cháu về đưa vợ cháu sang đây hầu hạ thân già này mấy ngày."
