Thập Niên 70: Sau Khi Vơ Vét Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Đi Bộ Đội Tìm Chồng - Chương 2

Cập nhật lúc: 01/01/2026 13:07

Khương Tự ngồi dậy, đưa tay chạm nhẹ lên gò má vẫn còn hơi đau nhức. Một tia tia sáng lạnh lẽo lướt qua đôi mắt phượng kiêu kỳ.

Lúc còn đọc sách, Khương Tự cũng chỉ là có chút đồng cảm. Nhưng đến khi thật sự xuyên vào trong đó, cô mới thấm thía nguyên thân đã phải chịu bao nhiêu uất ức.

Trong sách tuy không nói rõ, nhưng diện mạo của kế đệ kế muội đều giống Lâm Nguyệt Như. Kết hợp với đủ loại hành vi thiên vị, lạnh lùng của người cha kia, Khương Tự gần như có thể khẳng định: hai người đó tám, chín phần cũng là loại của tra cha.

Chưa kể, theo thiết lập của nguyên tác, nguyên thân chỉ cần đối mặt với nữ chính Thẩm Thanh Thanh là lập tức mất kiểm soát, cảm xúc bùng nổ, hoàn toàn không còn lý trí. Còn Thẩm Thanh Thanh thì sao? Lúc nào cũng mang dáng vẻ “tôi bị oan ức”, “tôi không nói gì cả”, yếu đuối, nhẫn nhịn đến mức vô tội.

Chính cái vẻ nhẫn nhịn ấy lại càng khiến người khác tin chắc rằng nguyên thân mới là kẻ âm hiểm độc ác, ỷ thế h.i.ế.p người, còn Thẩm Thanh Thanh thì chỉ là một nạn nhân đáng thương.

Nghĩ như vậy Khương Tự câu môi cười lạnh.

Gã cha tồi dùng tiền nhà họ Khương quang minh chính đại nuôi nhân tình và con riêng, giờ lại còn muốn dẫm lên đầu chủ nhân thực sự của ngôi nhà này để trục lợi? Nằm mơ đi!

"Tự Tự, con có nghe ba nói gì không? Tự Tự?"

Giọng Thẩm Tu Văn bắt đầu gắt gỏng. Lâm Nguyệt Như đứng bên cạnh lại bắt đầu trà ngôn trà ngữ, giọng điệu mềm mỏng nhưng thực chất đầy tính kích động:

"Anh Văn, Tự Tự nó còn nhỏ, anh cứ bình tĩnh nói chuyện với con. Anh làm cha, chẳng lẽ lại chấp nhặt đứa trẻ sao?"

"Nó 21 tuổi rồi, còn nhỏ ?!"

Đúng lúc Thẩm Tu Văn định giơ chân đạp cửa, thì tiếng "lạch cạch" vang lên. Cánh cửa phòng chậm rãi mở ra.

Trong căn phòng vắng lặng vừa rồi, chỉ vài phút ngắn ngủi, Khương Tự đã kịp suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện. Náo loạn là chắc chắn phải náo, nhưng tuyệt đối không phải lúc này!

Cô cũng muốn giống như nguyên chủ, cứ thế mà "đao to b.úa lớn", dỗi cả thiên hạ cho bõ ghét. Thế nhưng tình thế hiện tại không cho phép cô làm vậy. Đừng nhìn cái danh xưng "thiên kim nhà tư bản" mà lầm, kể từ khi mẹ Khương qua đời, toàn bộ sản nghiệp nhà họ Khương thực chất đã rơi sạch vào tay Thẩm Tu Văn.

Mà nguyên chủ lại bị cốt truyện chi phối, hành xử kiêu ngạo ương ngạnh, tính khí đại tiểu thư vừa nổi lên là đến cha ruột cũng mắng không kiêng nể. Lâu dần, trái tim của Thẩm Tu Văn dĩ nhiên nghiêng hẳn về phía mấy đứa con riêng kia. Tất nhiên, trong đó không thể thiếu "công lao" đ.â.m bị thóc chọc bị gạo của người mẹ kế Lâm Nguyệt Như.

Chính vì cái tính khí bạo liệt đó mà nguyên chủ đã không ít lần ngã ngựa dưới tay bà ta. Thêm nữa, Khương Tự vừa lục lọi lại trí nhớ thì phát hiện, tổng tài sản hiện có trên người cô vỏn vẹn chỉ có hơn một trăm đồng tiền mặt. Quan trọng nhất là hộ khẩu vẫn đang bị gã cha tra nam kia nắm giữ. Lúc này mà chọn cách "ngạnh cương" đối đầu trực diện, người chịu thiệt chỉ có thể là cô.

Nghĩ đến đây, Khương Tự cố nén cảm giác ghê tởm đang dâng trào, đôi mắt bỗng chốc đỏ hoe, nghẹn ngào nhìn Thẩm Tu Văn:

"Ba... Lúc mẹ con mất, ba đã hứa những gì?"

Giọng cô run rẩy, đầy vẻ tủi thân: "Ba nói sẽ bảo vệ con cả đời, vậy mà giờ đây ba lại vì một người ngoài mà đ.á.n.h con! Ba đ.á.n.h con, con không trách, vì ba là ba của con, là người thân duy nhất còn lại của con trên thế giới này..."

"Nhưng con bỗng dưng phải ăn một tát tai, chẳng lẽ con không được thấy uất ức sao? Đến quyền được khóc con cũng không có à?"

Khương Tự vừa nói vừa vô tình nghiêng mặt, để lộ dấu bàn tay đỏ ửng, sưng tấy trên làn da trắng ngần. Thực tế, lực tay của Thẩm Tu Văn hôm qua không quá mạnh, nhưng vì nguyên chủ có làn da trắng sứ, mịn màng như mỡ đông, chỉ cần một tác động nhẹ cũng đủ để lại vết tích, hơn nữa còn là thoạt nhìn thực đáng sợ cái loại này.

Quả nhiên, nhìn thấy dấu tay chướng mắt trên mặt con gái, ngọn lửa giận trong lòng Thẩm Tu Văn nháy mắt bị dập tắt. Dù vậy, bảo ông ta phải hạ mình xin lỗi thì cái sĩ diện của người làm cha lại không cho phép.

"Tự Tự... ba... ba..."

Khương Tự cười lạnh trong lòng, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ đau thương. So với một lời xin lỗi suông, cô vẫn thích những thứ thực tế hơn.

"Ba, hôm qua thái độ của con cũng không tốt, chuyện này cứ để nó qua đi ạ. Vừa rồi dì Lâm cũng nói ba có nỗi khổ tâm riêng." Nói đoạn, cô giả vờ ngây thơ hỏi thêm một câu: "Có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không ba?"

Thấy con gái hiểu chuyện và lo lắng cho mình như vậy, Thẩm Tu Văn càng thêm áy náy. Nhưng cảm giác tội lỗi đó cũng chỉ thoáng qua. Suy cho cùng, chuyện này đều do đám thanh niên trí thức gây ra, nếu không phải gần đây bọn họ bị nhìn chằm chằm quá gắt, ông ta cũng chẳng nỡ làm thế này.

Thôi thì, đợi sau này tình hình ổn định hơn, ông ta sẽ tìm cách đón Khương Tự về. Dẫu sao cũng là m.á.u mủ ruột rà, làm gì có chuyện không thương. (chỉ là thương ít thương nhiều, thương có 'chọn lọc' thôi)

"Xuống lầu ăn cơm đi con, cả ngày chưa vào bụng thứ gì rồi. Ăn xong ba sẽ nói rõ mọi chuyện cho con nghe."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.