Thập Niên 70: Sau Khi Vơ Vét Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Đi Bộ Đội Tìm Chồng - Chương 3
Cập nhật lúc: 01/01/2026 13:07
"Vâng ạ."
Khương Tự ngoan ngoãn gật đầu. Lúc xuống cầu thang, cô còn chủ động khoác tay Thẩm Tu Văn đầy thân thiết. Mãi cho đến khi hai cha con đã ngồi vào bàn ăn, Lâm Nguyệt Như mới từ cơn kinh ngạc mà hoàn hồn lại.
Lạ thật! Cái con bé c.h.ế.t tiệt này sao bỗng dưng lại đổi tính đổi nết thế kia? Bình thường với cái tính hở chút là nổ như pháo của nó, lần nào chẳng quậy cho nhà cửa gà bay ch.ó sủa mới chịu thôi? Lâm Nguyệt Như vốn đã chuẩn bị sẵn một bụng lời kịch để đ.â.m chọc, ai ngờ Khương Tự lại nhẹ nhàng bỏ qua như không có chuyện gì, làm cho bà ta không có đất dụng võ.
Thẩm Thanh Việt và Thẩm Thanh An – hai đứa em trai – thì không phản ứng gì nhiều, chỉ im lặng ngồi xuống hai bên Thẩm Thanh Thanh. Chuyện trong nhà chúng không muốn xen vào, nhưng điều kiện tiên quyết là Khương Tự không được bắt nạt chị gái chúng, bằng không chúng sẽ là người đầu tiên không để yên.
Riêng Thẩm Thanh Thanh lúc này cũng đầy bụng nghi hoặc. Không hiểu sao, rõ ràng mới chỉ một ngày không gặp mà Khương Tự trước mắt lại khiến cô ta thấy xa lạ lạ thường, đặc biệt là ánh mắt Khương Tự nhìn cô ta lúc xuống lầu.
Nhưng giờ không phải lúc để tâm đến chuyện đó. Hôm qua, Ủy ban Thanh niên trí thức thành phố đã hạ thông báo, nếu sinh viên tốt nghiệp khóa 67 như bọn họ mà trong vòng một tuần không có đơn vị tiếp nhận thì sẽ bị cưỡng chế xuống nông thôn! Thế nên, bằng bất cứ giá nào, hôm nay cô ta cũng phải đoạt được suất công tác kia.
Cũng may, những chuyện này chẳng cần cô taphải mở miệng, vì cô ta chính là bảo bối trong lòng bàn tay của ba mẹ mà! So về độ sủng ái, hai đứa em trai cộng lại cũng chẳng bằng một góc của cô ta, huống chi là Khương Tự.
Khương Tự là đại tiểu thư thì đã sao? Chỉ cần là thứ Thẩm Thanh Thanh này muốn, thì Khương Tự vẫn phải ngoan ngoãn dâng ra thôi.
Chờ đến khi đi Hương Cảng, đống trang sức, châu báu lộng lẫy của nhà họ Khương sẽ thuộc về cô ta, muốn đeo thế nào thì đeo. Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh đó, khóe mắt Thẩm Thanh Thanh đã không giấu nổi ý cười đắc thắng.
"Chị ơi, đây là món thịt kho tàu em đặc biệt làm cho chị, chị nếm thử đi."
Thẩm Thanh Thanh này cũng giống hệt mẹ cô ta, cực kỳ giỏi làm trò diễn kịch trước mặt người khác. Nhưng Khương Tự lúc này đang thấy phiền vô cùng, chẳng còn tâm trí đâu mà phối hợp diễn vở "chị em tình thâm" với cô ta. Dù sao thì, cái thói hay dỗi người của cô cũng là có tiền lệ rồi. Vừa rồi cô không dỗi tra cha là vì chưa muốn xé mặt, còn phải giữ đường để thương lượng điều kiện.
Còn với Thẩm Thanh Thanh, mối quan hệ bất hòa giữa hai người chẳng phải ngày một ngày hai, cả nhà này ai mà chẳng biết.
"Dừng dừng dừng! Mẹ tôi chỉ sinh có mỗi mình tôi, đừng có hở ra là nhận người thân! Chúng ta thân lắm sao ?"
"Còn nữa, bưng ngay đĩa thịt của cô đi, tôi không dám hưởng. Hôm qua mới uống có chén trà cô rót mà suất công việc của tôi đã bị nhòm ngó rồi. Hôm nay nếu tôi lỡ ăn miếng thịt này, không chừng còn bị 'người' nuốt chửng tôi đến xương cốt cũng không còn."
Lời vừa dứt, không khí trên bàn ăn bỗng chốc đông cứng. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều thầm nghĩ: Đúng rồi, đây mới chính là Khương Tự.
"Chị... chị hiểu lầm rồi, em không có ý đó..." Thẩm Thanh Thanh c.ắ.n môi, gương mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ ủy khuất đến tột cùng, nước mắt chực trào. Phải công nhận, cái vẻ ngoài mong manh, dễ vỡ này trông thật khiến người ta thương xót. Chả trách trong sách lại gọi cô ta là "kiều mềm mỹ nhân".
Có điều, nhan sắc trong truyện và thực tế có vẻ hơi... chênh lệch, một cách thái quá. Khương Tự nhìn đi nhìn lại cũng chẳng thấy cô ta này có điểm nào giống với mô tả như trong truyện, ngoại trừ cái tên và giới tính, rốt cuộc là 'mỹ nhân' chỗ nào ?
Được rồi, cơm cũng đã ăn, người cũng đã dỗi, giờ đến lúc vào việc chính.
Thẩm Tu Văn tuy khó chịu với thái độ của con gái lớn, nhưng nghĩ đến đại sự, ông ta đành ho hắng vài tiếng để phá tan bầu không khí, rồi tung ra những lời lẽ đã chuẩn bị sẵn từ trước:
"Tự Tự à, mẹ con mất sớm, con lại là huyết mạch duy nhất của nhà họ Khương. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ba làm sao nỡ để con phải xuống nông thôn chịu khổ cơ chứ?"
"Ba vừa nhận được tin tức chính xác, phía trên đang có kế hoạch thanh tra thêm một đợt nữa vào tháng sau, và nhà họ Khương chúng ta nằm trong danh sách đó!"
Lâm Nguyệt Như cũng vội vàng phụ họa: "Đúng đấy Tự Tự, tuy dì không phải mẹ ruột của con nhưng cũng tận mắt nhìn con lớn lên, dì làm sao nỡ xa con. Nhưng ba con nói đúng, thà đi xuống nông thôn lao động còn hơn là bị đưa đi cải tạo, con hiểu không?"
Nghe đôi vợ chồng này kẻ xướng người họa, Khương Tự cảm thấy buồn nôn đến cực điểm. Cô thật sự muốn thét vào mặt ông ta rằng: "Nếu ông đã biết tôi là con ruột, sao ông còn nhẫn tâm lừa tôi vào chỗ c.h.ế.t như thế?"
Nhưng cô không thể.
Cô vẫn phải nhẫn nhịn. Trầm mặc một lúc lâu, Khương Tự mới ra vẻ đắn đo, lo lắng hỏi: "Vậy nếu con đi rồi, ba sẽ thế nào?"
