Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 562:: Đi Tìm Vệ Sinh
Cập nhật lúc: 08/01/2026 09:42
Cô có thể để Miên Miên đi tìm người nhà họ Lâm, đó là sự tự tin vào chính mình, tin tưởng vào Quý Trường Tranh.
Nếu những điều này đều không đủ, như vậy cô sẽ dùng thủ đoạn phi pháp. Chỉ là nếu không đến vạn bất đắc dĩ, cô cũng sẽ không đi đến bước kia.
Nghe xong lời này của Thẩm Mỹ Vân.
Quý nãi nãi nhịn không được thở dài: "Con tuổi còn trẻ sao tư tưởng lại thấu đáo như vậy, lại biết dạy con như vậy?"
Nếu là vợ thằng cả có được một nửa sự thông thấu của Mỹ Vân, thì trong việc giáo d.ụ.c con cái cũng sẽ không thất bại như vậy.
Minh Viễn cũng sẽ không ly tâm với vợ thằng cả.
Chỉ là, những lời này Quý nãi nãi không tiện nói, cũng không nói ra.
Thẩm Mỹ Vân nghe được lời khen của Quý nãi nãi, cô mím môi cười ngượng ngùng: "Nào có tốt như ngài nói, con cũng là lần đầu tiên làm mẹ, lần đầu tiên nuôi con, mỗi lần ở chung với Miên Miên, đến ban đêm không ngủ được, con liền sẽ tự kiểm điểm lại chính mình xem chỗ nào làm chưa tốt, chỗ nào có thể sửa lại cho tốt nhất."
"Hai năm đầu tiên, cũng chính là lúc Miên Miên mới ba tuổi, đúng là lúc tò mò với thế giới bên ngoài, con cái gì cũng phải dạy con bé..." Cô lâm vào hồi ức, "Lúc ấy rất suy sụp, con cảm thấy con không làm tốt vai trò một người mẹ, con không thể làm người dẫn đường cho con bé."
Cô cười cười, mang theo vài phần thoải mái: "Sau lại con phát hiện, coi con cái như bạn bè mà đối xử, coi con bé như một cá thể độc lập, thả lỏng bản thân vài phần, cuộc sống cũng liền nhẹ nhàng hơn vài phần."
Một khi cô thả lỏng, không căng thẳng như vậy nữa, ngược lại quan hệ với Miên Miên càng tốt hơn.
Quý nãi nãi như suy tư gì đó, bà không chút keo kiệt lời khen: "Con thật là một người mẹ tốt."
Thẩm Mỹ Vân ngượng ngùng cười cười, lau khô tay: "Đều là từ từ học ạ."
Không ai sinh ra đã biết làm mẹ, cô chỉ có thể tự mình từ từ hoàn thiện.
Trên đời này không có người mẹ hoàn hảo, cô chỉ có thể nói là cố gắng hết sức.
*
Miên Miên ra khỏi cửa nhà, liền đi thẳng đến nhà họ Chu, giờ này Tham mưu Chu đã đi làm, trong nhà chỉ có Triệu Xuân Lan và Triệu Ngọc Lan hai người.
Triệu Xuân Lan đang nhổ cỏ trong sân, Triệu Ngọc Lan đang tước đậu que. Đến mùa hè này, cơ hồ trên bàn ăn nhà nào cũng đều là đậu que, cà tím, ớt cay.
Lăn qua lộn lại đều là mấy món này.
Nhà họ Triệu cũng không ngoại lệ.
Triệu Xuân Lan đang ngồi xổm trên mặt đất mồ hôi đầy đầu mà than thở với Triệu Ngọc Lan: "Em nói xem đám cỏ này, chị ngày nào cũng nhổ, ném sang một bên, chúng nó còn có thể tiếp tục bám đất mọc rễ sống sót."
"Còn đám mầm ớt cay này của chị, một ngày không tưới nước, đều hận không thể khô c.h.ế.t."
"Thật là càng hầu hạ càng kiêu ngạo."
Triệu Ngọc Lan cười, đang chuẩn bị nói gì đó, liền nghe thấy Miên Miên gõ cửa bên ngoài: "Dì Xuân Lan ơi, Nhị Nhạc có nhà không ạ?"
Tiếng gọi này vang lên.
Triệu Xuân Lan liền trả lời một tiếng: "Ở nhà đấy, Miên Miên à, mau vào đi."
Cổng sân vốn dĩ không cao, chỉ khoảng 1 mét 2, thế nên khi Miên Miên nhón mũi chân nhìn vào, từ vị trí của Triệu Xuân Lan vừa vặn có thể nhìn thấy cô bé lộ ra một cái đầu nhỏ đen nhánh.
Đừng nhắc tới có bao nhiêu đáng yêu.
Miên Miên nghe được người bên trong trả lời, lúc này mới đẩy cổng sân đi vào, cô bé vừa vào, Nhị Nhạc liền giống như đạn pháo lao từ trong nhà ra.
"Chị Miên Miên, sao chị biết em nhớ chị?"
"Chị liền tới tìm em rồi."
Cái miệng này của Nhị Nhạc, bất kể lúc nào cũng đều như bôi mật.
Nghe được Triệu Xuân Lan bên cạnh nhịn không được cười ha một tiếng: "Cái miệng thằng nhóc thối này ngọt như vậy, tương lai còn dài khẳng định không thiếu vợ."
Chỉ với cái miệng này, còn không biết dỗ dành con gái nhà người ta đến mức không tìm thấy phương hướng đâu.
Triệu Ngọc Lan cười nhạo một tiếng: "Chị, chị cũng lo xa quá rồi."
"Chờ chị về sau làm mẹ sẽ biết." Triệu Xuân Lan cười trêu ghẹo rồi bỏ nắm cỏ xuống, đi vào vườn rau hái ba quả cà chua đỏ rực, mang đến bên hồ nước rửa sạch sẽ.
Đem quả to nhất trong đó đưa cho Miên Miên.
"Nhìn xem khuôn mặt nhỏ này nóng đến toát cả mồ hôi rồi, mau ăn đi."
Miên Miên nhận lấy, c.ắ.n một miếng nhỏ, nước cà chua chua ngọt lập tức bùng nổ nơi đầu lưỡi, khiến cô bé nhịn không được nheo mắt lại.
"Cháu cảm ơn thím Xuân Lan."
Nhị Nhạc nhận lấy, liền định chùi vào quần áo, lại bị Triệu Xuân Lan đ.á.n.h một cái: "Đi đưa cho anh con một quả."
Nhị Nhạc không tình nguyện: "Anh con mới không thích con đâu."
Cậu bé từ nhỏ đã biết, anh trai không thích mình.
Triệu Xuân Lan: "Không đưa thì con cũng đừng hòng ra cửa với Miên Miên."
Này ——
Nhị Nhạc không có cách nào, ý đồ cò kè mặc cả, nhưng thất bại trước mặt Triệu Xuân Lan, cậu bé liền quay đầu nhìn Miên Miên.
"Chị Miên Miên, chúng ta định đi đâu chơi thế?"
Nhìn chị Miên Miên còn đeo một cái bình nước nhỏ, vừa nhìn liền biết không phải tới nhà bọn họ chơi.
Miên Miên c.ắ.n cà chua, cái miệng nhỏ nhắn ăn từng chút một: "Chị muốn đi đến nhà họ Lâm."
Lời này vừa thốt ra, mấy người khác trong sân đều nhìn sang.
"Đi nhà họ Lâm làm gì?"
Triệu Xuân Lan cảnh giác nhất.
Nhà họ Lâm cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, từ khi biết bộ mặt thật của người nhà họ Lâm, cô đã cấm tiệt con cái trong nhà không cho bọn chúng bén mảng tới đó.
Miên Miên suy nghĩ một chút: "Cháu hẹn với anh Vệ Sinh, tám giờ sáng nay ở nhà cháu làm bài tập, nhưng anh Vệ Sinh không tới, cháu liền muốn đi xem anh ấy thế nào."
Hai câu nói nhưng thật ra giải thích rõ ràng.
Triệu Xuân Lan nhíu mày: "Mẹ cháu không nói cấm cháu đi sao?"
Miên Miên lắc đầu: "Không ạ, mẹ đều tôn trọng ý kiến của Miên Miên."
Hình như những việc cô bé muốn làm, chỉ cần không vi phạm sai lầm mang tính nguyên tắc, mẹ đều cho cô bé làm.
Điều này khiến Triệu Xuân Lan không biết nói gì cho phải.
"Mỹ Vân người này tâm thật sự lớn a?"
Cô nhịn không được cảm thán với em gái Triệu Ngọc Lan.
Triệu Ngọc Lan suy nghĩ một chút: "Là chị ấy thông minh đấy, cho nên mới có thể ăn sạch sành sanh Quý doanh trưởng."
Quý doanh trưởng trước kia là người kiêu ngạo cỡ nào, hiện giờ ở trước mặt Thẩm Mỹ Vân bị quản giáo đến mức giống như cừu con, bảo đi hướng đông tuyệt đối không đi hướng tây.
