Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng - Chương 563:: Chu Thanh Tùng Gia Nhập
Cập nhật lúc: 08/01/2026 09:43
Lời này vừa thốt ra.
"Em hâm mộ à?"
Triệu Xuân Lan trêu ghẹo nói.
Triệu Ngọc Lan đỏ mặt: "Em hâm mộ chứ, em đang nghĩ hôm nào phải sang học hỏi kinh nghiệm của chị dâu Mỹ Vân, hỏi xem chị ấy làm thế nào mà quản Quý doanh trưởng tốt như vậy."
"Đến lúc đó em kết hôn với Chỉ đạo viên Ôn, em cũng có thể quản anh ấy tốt như thế."
Lời này vừa thốt ra.
Triệu Xuân Lan cười: "Cái này không dễ học đâu, chị đã quan sát cách Mỹ Vân và Quý Trường Tranh ở chung, chị cảm thấy ấy mà, chủ yếu vẫn là do Mỹ Vân xinh đẹp, em ấy lại thông minh, EQ cao biết cách cư xử, đầu óc tỉnh táo, mà Quý Trường Tranh lại háo sắc, lại thích Mỹ Vân trước, cậu ta ở thế yếu, cho nên mới nơi nơi nâng niu Mỹ Vân."
"Nhưng em nghĩ lại mà xem, mấy điểm Mỹ Vân làm được đó, có mấy người phụ nữ làm được đâu?"
Chỉ nói riêng việc xinh đẹp này thôi.
Đây là trời sinh, là cha mẹ cho, học cũng không học được, tiếp theo, còn thông minh, điều này lại càng không dễ dàng.
Càng đừng nói đến mấy điều kiện phía sau.
Mỗi một điều kiện đều đủ hà khắc, người thường có thể đạt được một hai cái thì cuộc sống đã không tệ rồi, nhưng Thẩm Mỹ Vân lại đạt được toàn bộ.
Đây đã là một ván bài đẹp cầm chắc phần thắng.
Triệu Ngọc Lan nghe xong, cô thở dài: "Thôi, em vẫn là sống cuộc sống của người bình thường vậy."
Ngay cả cuộc sống của chị gái cô cũng đã không tồi rồi.
"Vậy mới đúng, phụ nữ chúng ta quy hoạch cuộc sống quan trọng lắm, không thể thích những thứ tâm địa gian giảo, còn đua đòi, đến cuối cùng khổ vẫn là chính chúng ta."
Triệu Ngọc Lan ừ một tiếng.
"Em quyết định đồng ý kết hôn với Chỉ đạo viên Ôn rồi à?"
"Ngày đã định chưa? Khi nào?"
Hai người trước đó là đang tìm hiểu nhau, hiện giờ cũng đã tìm hiểu được ba tháng.
Triệu Ngọc Lan suy nghĩ một chút: "Em bàn bạc với Chỉ đạo viên Ôn rồi, định là gần Tết Trung Thu."
"Vậy tính ngày thì cũng không còn bao lâu nữa."
Triệu Ngọc Lan gật gật đầu, có chút đau đầu: "Chị, chị nói xem đến lúc đó em có nên đưa Chỉ đạo viên Ôn về nhà không?"
Lời này vừa dứt.
Đã bị Triệu Xuân Lan phủ quyết: "Không được, tuyệt đối không được, nếu em về, cha mẹ khẳng định sẽ công phu sư t.ử ngoạm hung hăng tể Chỉ đạo viên Ôn một khoản, đem tiền lấy được để cưới vợ cho Kim Bảo."
"Em về là hại chính mình."
Cô đã dùng hết sức lực mới chạy thoát khỏi nhà họ Triệu, gả cho Tham mưu Chu đóng cửa lại sống cuộc sống của riêng mình.
Khó khăn lắm mới kéo được em gái ra.
Nếu em gái kết hôn mà lại quay về, vậy tương đương với thất bại trong gang tấc. Cha mẹ trọng nam khinh nữ, khó chơi hơn tưởng tượng nhiều, con gái trong mắt họ chính là một món hàng hóa có thể đổi lấy giá trị.
Cái nhà như vậy, về làm gì?
Triệu Ngọc Lan nghe được lời này, sắc mặt trắng bệch: "Em biết rồi."
Thà rằng cái gì cũng không cần mà gả cho Chỉ đạo viên Ôn, cũng không thể về nhà.
Rốt cuộc, về nhà rồi thì rất khó mà ra được.
*
Trong phòng.
Nhị Nhạc năn nỉ Miên Miên cùng cậu bé vào đưa cà chua cho Chu Thanh Tùng. Miên Miên vốn dĩ không muốn đi, nhưng nghĩ lại, Nhị Nhạc đều bồi cô bé đi tìm anh Vệ Sinh.
Cô bé không thể không trượng nghĩa như vậy, vì thế, cô bé liền cùng Nhị Nhạc vào nhà.
Khi Chu Thanh Tùng ở nhà, bất kể lúc nào, cậu bé đều ở một mình trong căn phòng nhỏ. Đây vốn là một gian phòng xép, sau này được cải tạo thành một thư phòng nhỏ.
Đương nhiên là theo yêu cầu của Chu Thanh Tùng.
Chu Thanh Tùng từ nhỏ đã không giống những đứa trẻ khác, những đứa trẻ khác trèo đèo lội suối, leo cây bắt chim, nghịch ngợm gây sự.
Những việc này trong những năm tháng quá khứ của Chu Thanh Tùng, dường như chưa bao giờ xảy ra.
Cậu bé sinh ra đã rất dễ nuôi, không ăn sữa đêm, cũng không thích thức đêm, là một em bé thiên sứ, sau ba tuổi càng là mang một khuôn mặt ông cụ non, chưa bao giờ cần người dặn dò, tự mình sẽ đi làm việc.
Về phương diện học tập lại càng là khi còn chưa biết chữ, đã có hứng thú với sách vở, từ đó một phát không thể vãn hồi.
Triệu Xuân Lan thấy đứa lớn dễ nuôi, liền nghĩ sinh thêm đứa thứ hai, ngàn vạn lần không ngờ tới, đứa thứ hai lại là bản sao trái ngược của đứa lớn.
Chu Thanh Tùng hồi nhỏ ngoan ngoãn bao nhiêu, dễ nuôi bao nhiêu.
Thì ——
Nhị Nhạc lại nghịch ngợm bấy nhiêu, cả đêm quấy khóc, cả đêm ăn vô số lần sữa, đến một tuổi biết đi, càng là chạy khắp sân.
Ba tuổi biết leo cây, cây cối quanh nhà, không có cây nào cậu bé chưa leo qua, người khác nói Nhị Nhạc nhà bọn họ là từ trong bụng mẹ đã biết leo cây.
Cũng may Nhị Nhạc nghịch ngợm thì nghịch ngợm, nhưng được cái miệng ngọt, biết dỗ người, thế nên từ nhỏ đến lớn không bị đ.á.n.h bao nhiêu lần.
Chỉ là, cái miệng ngọt và tài dỗ người của Nhị Nhạc, ở trước mặt ai cũng được, duy độc ở trước mặt Chu Thanh Tùng lại mất đi hiệu lực.
Có người nói, đây là sự áp chế tự nhiên của anh trai đối với em trai.
Ví dụ như hiện tại ——
Nhị Nhạc đặt quả cà chua lên bàn, chớp đôi mắt to, cười ngọt ngào: "Anh ơi, Nhị Nhạc nhường quả cà chua ngọt nhất cho anh này."
Chu Thanh Tùng đang đọc sách, ngẩng đầu nhìn em trai một cái, có chút nghi hoặc: "Không phải là quả em ăn thừa sao?"
Nhị Nhạc: "......"
Là thì là, nhưng đừng có vạch trần chứ!
Cậu bé không muốn nói chuyện với đối phương nữa.
Mỗi lần Nhị Nhạc gặp Chu Thanh Tùng, cậu bé đều cảm thấy rất mệt tim, cậu bé không hiểu tại sao những biện pháp trăm lần thử trăm lần linh nghiệm của mình ở bên ngoài, đến chỗ anh trai lại chẳng có tác dụng gì!
Nếu đã không nói chuyện được với nhau thì thôi.
Nhị Nhạc liền tính toán rời đi.
Chỉ là, cậu bé rón ra rón rén đi được một nửa, đã bị Chu Thanh Tùng gọi lại, cậu bé buông cuốn sách trong tay xuống, nhìn về phía Miên Miên: "Các em định đi đâu?"
Này ——?
Hỏi cậu bé sao?
Nhị Nhạc suy nghĩ một chút, thành thật trả lời: "Em muốn cùng chị Miên Miên đi đến nhà họ Lâm, xem anh Vệ Sinh thế nào."
Lời này vừa thốt ra.
Chu Thanh Tùng liền theo bản năng nhíu mày: "Các em có biết mình đang làm gì không?"
Mới tám tuổi, khi cậu bé nghiêm mặt, đã thấy thấp thoáng sự uy nghiêm.
Cậu bé vừa hỏi câu này, Miên Miên và Nhị Nhạc theo bản năng nhìn sang: "Làm cái gì là làm cái gì?"
