Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 299
Cập nhật lúc: 18/03/2026 16:09
“Thảo luận sau lưng người khác không tốt lắm nên hai người không tiếp tục chủ đề này nữa.”
Bao Thiện Phương muộn màng nhớ ra điều gì đó:
“Hình như mình chưa thấy bạn ở ký túc xá bao giờ."
Chúc An An:
“Mình ở bên ngoài, cách đây không xa, đi lại rất thuận tiện."
Bao Thiện Phương giống như một đứa trẻ tò mò:
“Vậy con trai bạn ai trông?"
Chúc An An:
“Mẹ chồng mình."
“Bạn chỉ có mỗi đứa con này thôi à?"
“Ừ, chỉ một đứa thôi."
“Vậy bạn kết hôn cũng không sớm nhỉ."
Chúc An An cười nói:
“Cũng không tính là sớm, bạn bao nhiêu tuổi rồi?
Mười bảy mười tám?"
Bao Thiện Phương:
“Sao bạn đoán chuẩn thế, mình mười bảy tuổi rưỡi."
Chúc An An thầm nghĩ, nhìn là biết, trong mắt toàn là sự phấn khích và tò mò của một cô bé.
Tuy nhiên, Chúc An An cũng muộn màng nhận ra rằng mình vậy mà lớn hơn đối phương gần mười tuổi.
Chậc, thời gian trôi nhanh thật đấy.
Vô tri vô giác, kim đồng hồ đã chỉ đến ba giờ năm mươi, trong phòng học từ lúc nào không biết tiếng nói chuyện đã nhiều hơn không ít.
Người đã nhiều hơn gấp đôi so với lúc Chúc An An mới đến, trong phòng không còn mấy chỗ trống nữa, chỗ bên phải cô thì vẫn luôn để trống.
Chưa đầy một phút sau, một bạn nữ sinh từ cửa đi vào, nhìn ngó khoảng hai giây rồi đi đến bên cạnh Chúc An An:
“Chỗ này có ai ngồi chưa?"
Chúc An An lắc đầu:
“Chưa đâu, bạn ngồi đi."
Vừa ngồi xuống, Chúc An An đã nghe thấy tiếng thở dốc của bạn nữ đó:
“Bạn chạy từ ký túc xá qua đây à?"
Bạn nữ lắc đầu:
“Không phải, từ bên ngoài vào."
Chúc An An:
“Bạn cũng ở ngoại trú à?"
Từ “cũng" mang ý nghĩa rất rõ ràng.
Bạn nữ gật đầu:
“Bạn cũng vậy sao?"
Chúc An An:
“Ừ."
Bạn nữ nói ra một địa chỉ, sau đó hỏi:
“Bạn ở đâu?"
Đây cũng không phải bí mật gì, Chúc An An cũng không giấu giếm, nói theo địa chỉ của mình:
“Chúng ta ở không xa nhau lắm, chỉ cách nhau một con phố thôi."
Bạn nữ ra vẻ suy tư:
“Khu vực đó dường như là nơi ở của các cán bộ nhân viên cũ."
“Đúng vậy, nhưng nhà mình không có ai là cán bộ cũ cả."
Bạn nữ mỉm cười:
“À đúng rồi, mình tên là Trang Nhã Vân, bạn tên gì?"
Chúc An An nói tên của mình, c-ơ th-ể lại nhích ra phía sau một chút:
“Đây là Bao Thiện Phương."
Hai người cách Chúc An An cũng trò chuyện vài câu.
Vẫn chưa đến bốn giờ, giáo viên chủ nhiệm vẫn chưa tới, mọi người đều thì thầm bàn tán.
Bao Thiện Phương hỏi Trang Nhã Vân:
“Bạn cũng là người bản địa à?"
Trang Nhã Vân lắc đầu:
“Không phải, trước kia mình là thanh niên trí thức, thi đỗ đến đây, đây là lần đầu tiên mình đến Thượng Hải."
Trong lòng Chúc An An đã hiểu rõ.
Trong trường hợp này mà ở bên ngoài thì chắc chắn là đã mang cả chồng con theo cùng rồi.
Bao Thiện Phương còn định nói gì đó thì ở cửa đột nhiên xuất hiện một bóng dáng mập mạp.
Giáo viên chủ nhiệm đã đến, phòng học im lặng ngay lập tức.
Tiếp theo đó là yêu cầu các bạn nam đi bê sách, phát sách.
Chờ đến khi mọi người đều nhận được sách và ngồi xuống thì bốn năm mươi phút đã trôi qua.
Buổi họp lớp học kỳ mới cũng chỉ có vài quy trình như vậy, sách mới là chủ yếu, tiếp theo là giới thiệu bản thân và bầu ban cán sự lớp.
Nói qua về tình hình cơ bản của mình, muốn ứng cử chức vụ gì trong ban cán sự.
Doãn Kiến Nghĩa là một người rất thú vị, ông còn làm mẫu trước một lượt, toàn bộ quá trình rất hóm hỉnh và hài hước, sau khi nói xong tình hình cơ bản thì tiếp tục nói:
“Lấy tôi làm ví dụ nhé, tôi muốn ứng cử chức giáo viên chủ nhiệm, các bạn chắc không có ý kiến gì chứ?"
Sinh viên bên dưới đều cười hớn hở:
“Không ạ!!"
Chúc An An cũng bật cười, cô không có ham muốn gì với chức cán bộ lớp, cũng không muốn tham gia.
Thứ nhất là vì hơn chín mươi phần trăm thành viên trong lớp đều ở ký túc xá, cô là sinh viên ngoại trú nên không tiện quản lý.
Thứ hai là cô còn muốn tốt nghiệp sớm nữa, nếu xin được thì một hai năm sau chắc chắn sẽ bận bù đầu, không có thời gian.
Chúc An An còn đang mải suy nghĩ thì thấy giáo viên chủ nhiệm lấy danh sách ra, cái tên đầu tiên ông gọi chính là cô.
Chúc An An ngẩn người một lát mới đứng dậy, đón nhận ánh mắt của cả lớp đi lên bục giảng, phần giới thiệu bản thân rất đúng mực, nói xong là đi xuống luôn.
Khi giáo viên chủ nhiệm gọi đến bạn thứ hai, Chúc An An đã ngồi lại vị trí cũ.
Trong đôi mắt tròn xoe của Bao Thiện Phương có chút phấn khích:
“Bạn là người có số điểm cao nhất lớp mình đấy!"
Chúc An An khựng lại một giây, sau đó hỏi:
“Danh sách đó được xếp theo thành tích à?"
Hiện tại kỳ thi đại học đều dùng chung đề thi toàn quốc, phải nhiều năm nữa mới bắt đầu cho các tỉnh tự ra đề.
Bao Thiện Phương gật đầu, nhỏ giọng hỏi:
“Bạn không biết sao?"
Chúc An An:
“Giờ thì biết rồi."
Hèn chi lúc nãy cả lớp đồng loạt nhìn cô như vậy, cô cứ ngỡ là sự tò mò đối với bạn mới, hóa ra phần lớn là đang tò mò xem người có điểm cao nhất là ai.
Sinh viên ở ký túc xá tin tức rất nhạy bén, người này truyền người kia, chắc chắn là đều biết danh sách này được xếp theo thành tích rồi.
Trên bục giảng, người đứng thứ hai đang hùng hồn phát biểu tuyên ngôn ứng cử lớp trưởng.
Bao Thiện Phương là người không thể để cái miệng nghỉ ngơi, thì thầm với Chúc An An:
“Chuyên ngành bên cạnh sáng nay đã họp lớp rồi, thủ khoa của lớp đó còn là thủ khoa toàn tỉnh nữa cơ, bạn có phải cũng vậy không?
Bạn khiêm tốn thật đấy."
Chúc An An đưa tay che miệng, mắt nhìn lên bục giảng, tư thế chuẩn khi học sinh nói thì thầm.
“Mình không phải đâu."
Chỉ là thủ khoa của một cái huyện thôi, hồi Tết còn được thưởng một bao gạo với năm cân thịt nữa, thực tế vô cùng.
Bao Thiện Phương còn muốn lảm nhảm tiếp nhưng giáo viên chủ nhiệm đã gọi đến tên bạn ấy rồi.
Chúc An An nhích ghế về phía trước nhường lối đi, cô nhóc này thành tích cũng khá đấy chứ.
Phần giới thiệu bản thân của Bao Thiện Phương phía sau cũng kèm theo ứng cử ban cán sự, thực tế thì sinh viên thời nay đều rất tích cực, sau một vòng giới thiệu thì có đến quá nửa số người muốn làm cán bộ lớp.
Cuối cùng người được bầu làm lớp trưởng là một bạn nữ tên là Cổ Nhu Nhu, tuy cái tên nghe có vẻ yếu đuối mong manh nhưng bản thân trông lại rất tháo vát, làm việc quyết đoán.
Còn có một lớp phó là nam, tên là Phàn Lâm.
Khi buổi họp lớp kết thúc, Chúc An An còn đang dọn dẹp sách vở, chớp mắt một cái ngẩng đầu lên đã thấy lớp trưởng họ Cổ đứng trước mặt mình.
Cổ Nhu Nhu đưa qua một cuốn sổ nhưng lời nói lại hướng về phía Chúc An An và Trang Nhã Vân:
“Hai bạn viết lại địa chỉ nhà cho mình nhé, nếu trường có việc gấp mình còn kịp thông báo, còn những thông báo không gấp thì chờ đến buổi học hôm sau mình sẽ nói với hai bạn."
