Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 300
Cập nhật lúc: 18/03/2026 16:09
Chúc An An nhận lấy cuốn sổ:
“Được, làm phiền lớp trưởng rồi."
Cổ Nhu Nhu có một khuôn mặt trông rất chính trực:
“Không phiền đâu, đây là chức trách của lớp trưởng mà."
Đợi Trang Nhã Vân viết xong, Cổ Nhu Nhu xem qua rồi hỏi:
“Hai bạn ở gần nhau không?"
Cô không phải người bản địa nên nhất thời cũng không biết rõ hai địa chỉ này nằm ở đâu.
Trang Nhã Vân gật đầu:
“Cũng khá gần, chỉ cách nhau một con phố thôi."
Cổ Nhu Nhu:
“Thế thì tốt quá, như vậy hai bạn tan học buổi tối cũng có thể đi cùng nhau cho có bạn, trong lớp chỉ có hai bạn nữ là ngoại trú, trời tối đi cùng nhau cũng an toàn hơn chút."
Có thể nói là rất có trách nhiệm, nhanh ch.óng như vậy đã cân nhắc đến vấn đề an toàn của các bạn trong lớp rồi.
Năm nhất đại học có học tối, trên thời khóa biểu dán ra đã có ghi rồi.
Tuy rằng sẽ không học đến quá muộn nhưng khi tan học thì trời cũng đã tối mịt, nhưng không phải ngày nào cũng học, một tuần chỉ học ba buổi thôi.
Họ nói chuyện ở đây mất một lúc, thực tế thì trong phòng học người vẫn chưa về mấy ai, khá nhiều người vẫn ngồi vững trên vị trí của mình, tập trung tinh thần đọc cuốn sách mới vừa phát xuống.
Chúc An An nhìn mà tắc lưỡi, còn chưa chính thức lên lớp đã ham học như vậy rồi.
Bao Thiện Phương nói khẽ:
“Nghe nói tối hôm qua đã có người tự giác đến phòng học đọc sách rồi, là sách cũ mượn từ thư viện đấy."
Đây chính là truyền thuyết về việc không có điều kiện thì tự tạo ra điều kiện để học, sách ở thư viện thì nhiều vô kể.
Chúc An An há hốc mồm:
“Đều giỏi thật đấy."
Chỉ trong vài câu nói, Trang Nhã Vân ở bên cạnh đã dọn xong túi sách, trông có vẻ hơi vội vàng:
“Con gái mình hai ngày nay bị sốt vẫn đang nằm viện truyền dịch, mình phải đi xem thế nào, đi trước nhé."
Chúc An An gật đầu:
“Được, bạn đi trước đi."
Động tác tay của Chúc An An cũng không chậm, hôm nay cô cố ý xách theo một cái túi to, thu dọn xong xuôi rồi cùng Bao Thiện Phương và các bạn cùng phòng của cô ấy ra khỏi lớp.
Bao Thiện Phương nhiệt tình mời:
“Bạn có muốn qua ký túc xá bọn mình xem chút không?
Biết đường rồi sau này cũng có thể đến tìm bọn mình chơi mà."
Chúc An An có chút muốn đi, nhưng mà...
“Chồng con mình chắc đang đợi ở ngoài rồi, chắc để lần sau thôi."
Gần như ngay khi vừa nói xong, lúc nhóm người xuống đến cầu thang tầng một, hai cha con Tần Áo và Tiểu Thuyền từ góc rẽ đi tới.
Tiểu Thuyền nhìn thấy mẹ mình thì ngẩn ra, lập tức tuột xuống từ trong lòng ba, vừa chạy vừa gọi:
“Mẹ ơi~"
Chúc An An bước nhanh tới đón, Tiểu Thuyền ôm lấy đùi mẹ, ngước đầu nhìn Bao Thiện Phương và những người khác.
Chúc An An bóp bóp cái tay mũm mĩm của nhóc con:
“Chào các chị đi con."
Tiểu Thuyền ngoan ngoãn:
“Em chào các chị ạ~"
Bao Thiện Phương mặt đầy vẻ yêu chiều quỳ xuống:
“Ôi trời, em thực sự đáng yêu quá đi mất."
Bạn cùng phòng của cô ấy cũng cười:
“Tầm tuổi mình thì không làm chị được rồi, phải gọi là dì chứ."
Tiểu Thuyền lập tức:
“Con chào các dì ạ~"
Bầu không khí khá hài hòa cho đến khi Tần Áo chậm rãi đi tới.
Tiếng cười đùa trêu chọc trẻ con đột nhiên nhỏ lại, Bao Thiện Phương đứng lên nói nhanh:
“Nhà ăn chắc sắp mở cửa rồi, An An bọn mình đi trước nhé, lần sau mời bạn qua ký túc xá chơi."
Chúc An An gật đầu:
“Được."
Đợi mọi người đi hết, Chúc An An buồn cười nhìn Tần Áo:
“Anh làm người ta sợ rồi kìa."
Đối với việc này Tần Áo không muốn thừa nhận lắm, anh chẳng làm gì cả, thậm chí biết đây là bạn cùng lớp của vợ mình nên biểu cảm còn cố gắng ra vẻ hiền hòa một chút, đáng tiếc là chẳng ai cảm nhận được.
Tiểu Thuyền không hiểu, nghiêm túc xua tay:
“Ba không có đáng sợ đâu ạ~"
Cái túi trong tay Chúc An An được Tần Áo xách hộ, cô bế con trai lên:
“Cũng giống như một vài bạn nhỏ của con nhìn thấy Tiểu Lang vậy thôi."
Đó là một sự chấn động về khí thế bề ngoài, ví dụ như một số cô gái khi nhìn thấy một người đàn ông lực lưỡng sẽ vô thức tránh xa ra một chút, cảm thấy đối phương có thể đ-ấm một phát là mình ch-ết tươi, bởi vì có sự chênh lệch cực lớn về sức mạnh.
Cơ bắp của Tần Áo săn chắc, thuộc kiểu người mặc đồ thì g-ầy nhưng cởi đồ thì có thịt, nhưng chiều cao và ngũ quan góc cạnh lạnh lùng cứ bày ra đó, lúc nào cũng tỏa ra khí tức người lạ chớ gần.
Tiểu Thuyền vẫn không hiểu, vì nhóc cảm thấy Tiểu Lang cũng không đáng sợ, còn chơi với nhóc nữa, nhóc cực kỳ cực kỳ thích Tiểu Lang.
Chúc An An không tranh luận với đứa trẻ về vấn đề này, vừa đi ra ngoài vừa hỏi:
“Hai cha con cứ đợi ở ngoài suốt à?
Có lạnh không?"
Câu này Tiểu Thuyền hiểu, gật đầu liên tục:
“Không ạ, ba đưa con về nhà uống sữa mạch nha rồi mới đi bộ qua đây ạ."
Chúc An An sờ sờ cái bụng nhỏ của con trai:
“Căng tròn thế này, xem ra là no rồi."
Tiểu Thuyền rất sợ nhột, bị sờ một cái là cười khanh khách.
Hai mẹ con vừa đi vừa chơi một lúc, Tiểu Thuyền tiếp tục ôm mẹ, gần hai tiếng không gặp nên nhóc có rất nhiều chuyện để nói:
“Mẹ ơi, đi học có vui không ạ?"
Chúc An An gật đầu:
“Ừ, vui lắm, vài tháng nữa con cũng nên đi học rồi đấy."
Tiểu Thuyền vẫn chưa có khái niệm vài tháng là bao lâu, chỉ nghe hiểu mấy chữ sau cùng.
Cái đứa nhỏ xíu này ra vẻ kinh hãi:
“Học cùng mẹ ạ?"
Tiếng cười của Tần Áo vang lên bên cạnh:
“Cái đó phải xem con có bản sự đó không đã."
Tiểu Thuyền ưỡn ng-ực, mặt đầy tự tin:
“Con có bản sự mà!"
Chúc An An buồn cười:
“Biết là con có bản sự rồi, đợi lớn lên rồi hãy thi triển nhé, bây giờ phải đi học mẫu giáo trước đã, không học cùng mẹ, mà học cùng Tiểu Lê Hoa ở bên cạnh ấy."
Hai đứa trẻ bằng tuổi nhau, Tiểu Lê Hoa cũng chưa được gửi đi mẫu giáo.
Vừa nghe thấy không học cùng mẹ, Tiểu Thuyền không vui bĩu bĩu môi.
Tuy nhiên sự chú ý của trẻ con chuyển hướng rất nhanh, đi được vài bước đã quên mất chuyện đi học, cứ bám lấy những thứ nhìn thấy trên đường mà hỏi han đủ điều.
Khi gia đình ba người về đến nhà thì đã gần sáu giờ.
Vừa tới gần sân đã nhìn thấy Tần Song đang dắt con gái chơi ở cửa.
Tần Song vẫy vẫy tay:
“Về thật đúng lúc, cả nhà đang đợi mọi người về ăn cơm đấy."
Tiểu Thuyền uống sữa mạch nha xong bụng vẫn còn căng tròn:
“Con không đói đâu ạ~"
Tần Song vò vò đầu cháu trai:
“Biết là con không đói rồi, chủ yếu là để ba con ăn nhanh chút."
Hai ngày nghỉ của Tần Áo đã hết, tối nay còn phải về đơn vị, nếu không sáng mai sẽ không kịp buổi tập thể d.ụ.c sớm.
Sáu giờ rưỡi có chuyến xe khách cuối cùng về huyện, muộn chút nữa là sẽ không kịp mất.
Đương sự thì lại không vội:
“Không kịp thì anh đạp xe về."
