Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 80
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:13
“Như vậy vẫn tốt hơn là vì không cướp được, đợi đến Tết chỉ có thể ngửi mùi thịt nhà người ta mà ăn dưa muối.”
Chuyện này năm nào Tết đến cũng có, còn không hề hiếm gặp, có rất nhiều người cầm tiền mà không mua được đồ.
Người nhà bà lão lùn đi xếp hàng mà không mua được thịt, vốn dĩ là muốn ra ngoài thử vận may, không ngờ lại thật sự gặp được người đổi thịt.
Thịt lợn rừng cũng được, thịt lợn rừng cũng ngon.
Chúc An An cũng không ngờ lại gặp được người mang vải đỏ ra đổi, lại còn là vải tốt, loại không tì vết.
Cô cần vải đỏ mà, có thể dùng để may quần áo, làm chăn hỷ các thứ, tuy rằng Tần Áo nói những vấn đề này cứ giao cho anh xử lý, nhưng kết hôn mà, là chuyện của hai người, cô cũng không thể thật sự chỉ ngồi chờ.
Bà lão lùn không mang vải theo người, chỉ có thể đến nhà bà xem, nơi bà nói đó Chúc An An lúc đi vòng vòng cũng đã đi qua, không có vấn đề gì.
Kết quả là đúng lúc hai người một trước một sau đi về phía nhà bà lão lùn.
Phía trước họ, cửa của một ngôi nhà mở ra, từ bên trong có hai người bước ra, người đi phía trước cao lớn vạm vỡ, thân hình thẳng tắp.
Chúc An An ngẩng đầu nhìn một cái:
“!!!!”
Tần Áo!!!
Người đứng bên cạnh Tần Áo cũng chẳng phải ai khác, chính là Giám đốc nhà máy cơ khí Đổng Tuấn Lương.
Chúc An An không ngờ lại gặp được đối tượng của mình ở đây, càng không ngờ đối tượng của mình lại quen biết Giám đốc nhà máy cơ khí.
Cô đột nhiên nhớ tới số táo Tần Áo mang đến nhà cô trước đó, nói là người quen hồi làm nhiệm vụ chung chuyển ngành về bên này, lúc đó cô hoàn toàn không nghĩ tới Giám đốc nhà máy cơ khí, hai người vốn không cùng một độ tuổi.
Thấy hai người vừa nói vừa cười nhìn về phía này, Chúc An An khựng bước, quay đầu định đi về hướng ngược lại.
Nhưng mũi chân vừa mới di chuyển một chút, động tác dưới lòng bàn chân liền dừng lại.
Không đúng, bây giờ cô mà trốn thì vấn đề mới lớn hơn, chẳng phải là “lạy ông tôi ở bụi này" sao?
Hơn nữa cô đã bao bọc kín mít thế này, Tần Áo chưa chắc đã nhận ra, còn ông Đổng Tuấn Lương kia thì đó cũng chỉ là cô đơn phương biết ông ta thôi.
Đổng Tuấn Lương đâu có biết cô, lá thư tố cáo năm đó để đề phòng vạn nhất cô đều dùng tay trái để viết.
Sau khi Chúc An An nghĩ thông suốt liền sải bước vô cùng tự nhiên đi về phía trước.
Chỉ là trong tình huống này gặp phải đối tượng của mình, Chúc An An rốt cuộc vẫn bị ảnh hưởng đôi chút, bước chân càng lúc càng nhanh, chỉ hận con ngõ này sao mà dài thế.
Lúc đi ngang qua, Chúc An An ngoảnh đầu sang một bên không nhìn họ, nên cũng không chú ý thấy Tần Áo đã nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô mất mấy giây, càng nhìn càng cảm thấy bà lão này sao mà trông quen quen, cảm giác quen thuộc rất mãnh liệt.
Ngay sau đó, tầm mắt Tần Áo đã bị một bà lão khác lọt vào trong mắt làm đứt quãng.
Bà lão lùn đã có tuổi, chân lại hơi ngắn.
Vừa thấy người chị em này đã đi lên phía trước rồi, bà vội vàng đuổi theo, kết quả là người đó càng đi càng nhanh.
Bà lão lùn sải đôi chân ngắn cũn cỡn chạy nhỏ đuổi theo, vừa chạy vừa nghĩ……
Hèn gì người chị em này có thể cõng thịt lợn rừng ra ngoài đổi, sức khỏe thật là dẻo dai nha.
Sau khi ra khỏi con ngõ không nhìn thấy người nữa, Chúc An An mới chậm bước lại, cô quay đầu nhìn, phía sau không một bóng người.???
Bà lão định đổi thịt với cô đâu rồi??
Chúc An An ló đầu nhìn lại, liền thấy bà lão vẫn còn đang thở hổn hển ở phía sau.
Trong vài giây ngắn ngủi, bà lão lùn cuối cùng cũng tới nơi, bà khẽ thở dốc:
“Người chị em ơi, bà đi nhanh thế làm gì hả?
Tôi còn tưởng bà không muốn đổi nữa chứ.”
Giọng nói hạ thấp của Chúc An An, học theo cách nói của người già:
“Chẳng phải là có người đi ra đó sao, bà già tôi nhát gan.”
Bà lão lùn cười:
“Người chị em à, cái lá gan này của bà không được rồi, lần đầu tới bên này hả?”
Hai người vừa nói vừa cười đi về phía nhà bà lão lùn, Chúc An An nghe vậy liền dứt khoát thừa nhận, nhỏ giọng nói:
“Chứ còn gì nữa, lần đầu tới, đáng sợ lắm!”
Bà lão lùn rõ ràng thường xuyên làm chuyện này, ra dáng người từng trải:
“Sợ cái gì hả, lãnh đạo thì cũng phải ăn cơm chứ.”
Nói xong, bà lão lùn nhìn người chị em bên cạnh đến thở mạnh cũng không có này mà cảm thán:
“Cái gan này của bà không lớn nhưng sức khỏe thì dẻo dai thật đấy, chưa đến sáu mươi nhỉ?”
Chúc An An lời nói dối mở miệng là ra:
“Sắp rồi đấy, năm mươi tám rồi!”
Bà lão lùn vẻ mặt đúng như dự đoán:
“Thế thì vẫn còn trẻ, tôi đã sáu mươi bảy rồi.”
Chúc An An thuận miệng nói theo:
“Thế thì sức khỏe của chị cũng dẻo dai lắm nha.”
Bà lão lùn xua tay:
“Dẻo dai gì chứ, đã nửa người xuống lỗ rồi.”
Chúc An An:
“Đâu có được, tôi thấy ít nhất chị còn hưởng thụ được ba bốn chục năm nữa ấy.”
Bà lão lùn ha ha cười:
“Người chị em này toàn nói đùa, thế chẳng phải thành người sống mãi không ch-ết sao?”
Chúc An An:
“Sao lại gọi là người sống mãi không ch-ết được, chúng ta thế này gọi là trong nhà có người già như có bảo vật.”
Bà lão lùn lại cười một trận, hai người cứ thế vừa nói vừa cười đến nhà bà lão lùn.
Trong nhà bà chỉ có mấy đứa trẻ ở đó, bà lão lùn lấy vải đỏ ra cho Chúc An An xem.
Đúng là không có vấn đề gì, một người cần vải, một người cần thịt, hai người mặc cả qua lại một hồi.
Đến khi Chúc An An đổi xong đi ra đã là ba mươi phút sau rồi, trong lúc đó còn gặp phải mấy bà lão nghe tin mà kéo đến.
Thời buổi này mấy bà lão ai nấy đều là cáo già, vừa thấy nhà nào dẫn người lạ về, miệng thì nói là họ hàng dưới quê lên chơi, thực tế thì ai mà chẳng biết tỏng chứ.
Điều này dẫn đến thỉnh thoảng cũng thật sự xảy ra chuyện nực cười, cứ tưởng có đồ tốt để đổi, kết quả lên cửa xem thử thì đúng thật là họ hàng, nhìn nhau mà thấy vô cùng ngượng ngùng.
Tình huống này đương nhiên vẫn là thiểu số, phần lớn thời gian các bà lão đều nhìn rất chuẩn.
Dù sao đổi với ai cũng là đổi, Chúc An An trực tiếp đổi sạch đồ trong gùi luôn, kết quả còn bị các bà lão kéo lại hỏi xem còn nữa không.
Có cũng không thể lấy ra được nha, cái gùi trước mặt các bà đã trống không rồi, cô biết lấy ở đâu ra nữa.
Chúc An An tung ra câu vạn năng là để lần sau nói tiếp, còn lần sau là khi nào thì chỉ có trời mới biết.
