Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 81
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:13
“Từ nhà bà cụ thấp bé đi ra, Chúc An An quay đầu đi đến tiệm bách hóa cung ứng, thực ra trong căn nhà cũ vẫn còn thừa lại một ít thịt lợn rừng chưa xử lý.”
Thế nhưng cô không muốn lăn lộn thêm nữa, chủ yếu là vì lúc nãy gặp phải Tần Áo, cô sợ mình cứ chạy đi chạy lại, lỡ đâu lại đụng mặt lần nữa thì không hay ho gì.
Cô cũng không dám đảm bảo, cái liếc mắt lúc nãy Tần Áo không nhận ra mình.
Mặc dù cô đã quấn kín từ đầu đến chân, ngay cả trên tay cũng đeo găng tay, phần mắt lộ ra cô cũng lấy chút mỹ phẩm ít ỏi còn lại ở nhà cũ để vẽ thêm nếp nhăn.
Kiểu hóa trang này trước mặt người lạ có lẽ vẫn ổn, nhưng đối tượng của cô lại là một quân nhân có thâm niên nhiều năm.
Cho nên cẩn thận vẫn hơn, đã liều một lần rồi thì đừng có liều lần thứ hai.
Chúc An An đeo chiếc gùi trống không, đi thẳng một mạch đến tiệm bách hóa.
Lúc này vẫn chưa đến giờ tan làm, thỉnh thoảng sẽ có ba hai người đến mua đồ, Chúc An An đi thẳng về phía khu vực bày bán đồng hồ.
Ở đó có một nhân viên bán hàng đang đứng, Chúc An An mới nhìn hai cái, nhân viên bán hàng đã lên tiếng trước:
“Bà cụ muốn mua cho nam hay cho nữ thế?"
Chúc An An còn phải phản ứng một lát mới nhớ ra mình bây giờ vẫn đang trong bộ dạng bà già, cô hạ thấp giọng, học giọng bà lão nói:
“Cho nữ."
Vừa nói, cô vừa chỉ chỉ xuống dưới quầy:
“Tôi lấy cái này."
Thực ra trước đây cô đã từng đến xem, mẫu này giá một trăm hai mươi tệ, không phải đắt nhất ở đây nhưng xét về mọi mặt thì tỉ lệ giá trị trên hiệu năng là cao nhất, kiểu dáng cũng nằm đúng trong gu thẩm mỹ của cô.
Nhân viên bán hàng không động đậy mà xác nhận lại một lần:
“Chắc chắn mua đúng không?
Không mua thì không được lấy ra sờ mó lung tung đâu đấy."
Chúc An An lười nói nhảm, trực tiếp móc tiền và phiếu ra.
Nhân viên bán hàng thấy vậy không nói thêm gì nữa, lấy chiếc đồng hồ ra đưa cho Chúc An An.
Tiền trao cháo múc, quá trình diễn ra rất nhanh ch.óng.
Chúc An An mua xong đồng hồ, chỉnh lại thời gian rồi rời đi, trước tiên vòng qua con hẻm không người, lách vào nhà cũ cởi bỏ bộ trang phục quấn kín đến mức mẹ đẻ cũng không nhận ra này, sau đó mới đeo gùi đi về nhà.
Trên đường đi, Chúc An An mệt mỏi nửa ngày trời nên đi hơi chậm, nhấc tay xem đồng hồ, mới có bốn giờ, thong thả đi về đến nhà chắc khoảng năm giờ, trời vẫn chưa tối, hoàn toàn kịp thời gian.
Chúc An An vừa đi thong dong vừa không tránh khỏi nghĩ đến Tần Áo, không biết anh đi lên công xã làm gì, là đơn thuần ôn chuyện với Đổng Tuấn Lương kia, hay là còn có việc khác?
Trước đó anh còn tiết lộ với cô, nói là sắp bận xong rồi, không biết hôm nay có về không?
Bên kia, Tần Áo người đang bị Chúc An An nhớ nhung vẫn còn đang bận, tạm thời chưa thể về nhà.
Thực ra Chúc An An có một điểm nghĩ sai, kỳ nghỉ của Tần Áo thực sự dài như vậy, dù sao nhiều năm quân ngũ anh hầu như chưa từng nghỉ phép.
Thời gian này bận rộn như vậy cũng là do vừa mới về thì nhận được nhiệm vụ, nói là có một nhóm phần t.ử đặc vụ địch khi bỏ chạy đã chạy đến phía bên này.
Anh cần hỗ trợ điều tra, trong thời gian bận rộn này tiến triển rất thuận lợi, sắp có thể giăng lưới bắt gọn rồi.
Đổng Tuấn Lương cũng là một thành viên hỗ trợ điều tra, bọn họ cũng là nhờ nhiệm vụ mới gặp lại nhau, nếu không anh thật sự không biết người này đã chuyển ngành về đây rồi.
Tần Áo bận rộn như vậy mãi đến trưa ngày hôm sau mới lên đường về nhà.
Lúc đó, Chúc An An đang ở nhà kiểm kê vật tư, mặc dù đã mua đồng hồ nhưng tiền tiết kiệm không hề ít đi, ngược lại còn nhiều thêm một chút, đồ đổi từ con lợn rừng lớn tương đương với việc cô nhặt được không công.
Ngày hôm qua bận rộn nửa ngày, thịt lợn rừng kia vẫn còn thừa năm sáu mươi cân, nếu tổ chức tiệc cưới thì số thịt này là dư dả rồi.
Thậm chí không dùng hết nhiều như thế, lấy khoảng mười mấy cân là đủ rồi, chỉ là phải tìm một cái cớ để mang ra ngoài.
Thời buổi này nhà nào tổ chức tiệc cưới cũng vậy, có thể lấy ra mười mấy cân thịt đã là rất tốt rồi, miếng thịt trong món mặn thái mỏng đến mức hận không thể nhìn xuyên qua được.
Nhưng việc này không cần vội vàng thế, cái quan trọng hiện tại là thứ Ba, chính thức đến nhà định ngày cưới.
Chính là ngày kia rồi, Tần Áo dù bận thế nào thì hai ngày này chắc cũng sẽ về chứ?
Vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, Chúc An An chân trước mới vừa lẩm bẩm đối tượng của mình, chân sau đã thấy người đứng ở cổng viện.
Trong mắt Chúc An An lóe lên sự kinh ngạc vui mừng:
“Về lúc nào thế?"
Tính toán kỹ ra thì lần cuối cùng bọn họ nói chuyện với nhau đã là ba ngày trước rồi, mặc dù hôm qua có gặp nhau nhưng gặp còn chẳng bằng không gặp.
Trong tình huống đó, Chúc An An cũng không dám nhìn đối tượng của mình thêm một cái nào.
Nghĩ đến cảnh tượng ngày hôm qua, Chúc An An không để lại dấu vết gì chằm chằm nhìn Tần Áo thêm vài lần, thấy người ta không có biểu hiện gì bất thường, vậy chắc là không nhận ra rồi?
Cánh tay treo lên trước đó của Tần Áo đã hạ xuống, tay phải xách một cái túi vải, thần sắc tự nhiên bước vào cửa:
“Vừa mới về."
Vừa nói, anh vừa đưa cái túi trong tay cho Chúc An An:
“Thử xem, xem có vừa không?"
Chúc An An đặt cái chậu đang vo gạo xuống, thuận tay đón lấy:
“Cái gì thế?"
Tần Áo cầm lấy cái chậu tiếp tục vo gạo:
“Quần áo."
Anh vừa nói xong, Chúc An An đã nhìn thấy một màu đỏ tươi, rút ra xem thì thấy là một chiếc áo khoác đại y mới rất dày.
Trông không giống đồ làm thủ công, mà giống như đồ mua hơn.
Chúc An An sờ thử, chất liệu rất thoải mái:
“Ở đâu ra thế này?"
Tần Áo:
“Nhờ người mua mang về, anh cố ý lấy to hơn một size, sợ lúc đó trời lạnh, em có thể mặc thêm hai chiếc áo len bên trong."
Mặc dù vẫn chưa thử nhưng Chúc An An đã nhận ra rồi, quả thật to hơn quần áo bình thường cô mặc một chút.
Ánh mắt Chúc An An từ chiếc áo đại y dời sang người đối tượng đang giúp đỡ nấu cơm:
“Chắc không rẻ đâu nhỉ?"
Trước đó Tần Áo nói cứ để anh lo liệu, cô cứ ngỡ là cũng giống như đại đa số mọi người, tìm ít vải đỏ mới để may một bộ quần áo mới thôi.
Tần Áo cúi đầu bận rộn, không nhìn cô, cũng không trả lời trực tiếp:
“Chuyện cả đời chỉ có một lần, anh muốn trịnh trọng một chút."
Chúc An An ôm quần áo cười híp mắt:
“Vậy hôm đó anh mặc gì?"
Lúc trước đổi được vải đỏ ở chỗ bà cụ thấp bé để làm chăn hỷ vẫn còn thừa, không biết chỗ còn lại đó lấy ra làm một chiếc áo bông cho nam có đủ không?
Thế nhưng thời buổi này kết hôn dường như không thấy nhà trai mặc quần áo màu đỏ rực, toàn là cô dâu mặc thôi.
