Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 288
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:46
“Thời đại này việc làm giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất không phức tạp như sau này, chỉ cần mang theo hộ khẩu và các loại giấy tờ tài liệu đầy đủ là có thể trực tiếp đến ủy ban phố, nhanh lắm.”
Kết quả của sự nhanh ch.óng đó là buổi tối lúc về nhà, Tần Song kinh ngạc nhìn tờ giấy chứng nhận nhà đất mới ra lò:
“Thảo nào em đã thắc mắc tại sao anh chị đi mua than mà mất cả ngày trời."
Dứt lời, Tần Song lại lẩm bẩm thêm một câu:
“Em còn tưởng anh trai em dẫn chị dâu đi hưởng thế giới hai người cơ đấy."
Mấy đôi mắt trong nhà đồng loạt nhìn về phía Tần Song, Tần Song nhướng mày:
“Chẳng phải đó là suy đoán rất hợp lý sao!"
Tào Anh Nghị vô tư phụ họa:
“Hợp lý quá đi chứ."
Vừa nói anh vừa mang vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì đó, cũng không biết là đang tính toán chuyện gì.
Tần Song lại cười hì hì trêu chọc Tiểu Thuyền:
“Nhìn xem mẹ con đã mua sẵn nhà để con lấy vợ rồi kìa."
Tiểu Thuyền ôm lấy cánh tay Chúc An An, vẻ mặt nghiêm túc:
“Con không cần vợ đâu!"
Mỗi khi có đồ ăn ngon bố đều gắp cho mẹ đầu tiên, nếu cậu có vợ thì cũng phải chia kẹo cho cô ấy ăn, nhưng chính cậu còn chẳng đủ ăn nữa mà.
Không có vợ thì cậu có thể một mình ăn hết rồi!
Cậu đúng là thông minh quá đi mất!!
Tần Song xoa xoa đầu cháu trai:
“Thằng nhóc ngốc này, đợi sau này thực sự không lấy được vợ thì con tha hồ mà lo nhé."
Tào Anh Nghị đứng bên cạnh đang thầm lên kế hoạch làm sao có thể hưởng thế giới hai người với vợ mình cảm thấy đầu gối đau nhói.
Sao cứ có cảm giác như mình bị trúng tên thế này nhỉ?
Lời nói đùa vô ý của Tần Song đã thành công đ.á.n.h trúng lão Tào nhà mình và mẹ đẻ.
Một người đúng là đã từng lo lắng, một người thì lo lắng cho cậu con trai cả trong nhà.
Chúc An An thích thú nhìn nhóc con nhà mình bị trêu chọc, chuyện lấy vợ gì đó xa vời quá, nó vẫn còn là một nhóc tì ba tuổi cơ mà.
Sau này con cái định cư ở đâu, chia nhà cửa thế nào thì đó cũng là chuyện của sau này.
Bây giờ có thì cứ mua trước đã, dù sao để đó chắc chắn là sẽ tăng giá thôi.
Mặc dù tiêu tốn hơn một nghìn đồng, nhưng đối với những người lớn trong nhà thì đó không phải chuyện gì to tát.
Sau khi hết kinh ngạc trước hiệu suất của anh chị mình, Tần Song nhìn Tào Anh Nghị với vẻ mặt trầm tư:
“Anh có muốn mua không?"
Tào Anh Nghị bế Quả Quả lên nhún nhún vài cái:
“Có chỗ nào hợp lý thì mua, mua để dành làm của hồi môn cho con gái chúng ta!"
Đúng là đàn ông có con gái có khác, mặc dù Tiểu Quả Quả còn chưa đầy hai tuổi nhưng Tào Anh Nghị cũng chẳng hề nhắc đến hai chữ “gả chồng".
Có thể tưởng tượng ra hai mươi mấy năm sau, lúc Tiểu Quả Quả đi lấy chồng thì vẻ mặt của ông bố già nhà cô bé sẽ khó coi đến mức nào.
Chúc An An phụ họa:
“Mua không thiệt đâu, để đó nó cũng chẳng chạy mất được."
Cô cũng không thể nói rằng sau này giá nhà sẽ tăng lên mức giá trên trời, chẳng bao lâu nữa ngành bất động sản sẽ phát triển như nấm sau mưa.
Tuy nhiên cái trò này không phải ai cũng làm được, không có đầu óc kinh tế thì phá sản giữa chừng cũng không ít đâu, những người thực sự phất lên chỉ chiếm một bộ phận cực nhỏ thôi.
Tiền lương của lão Tào và Tần Ngạc cùng cấp bậc, vợ chồng trẻ Tần Song chắc chắn có khoảng bảy tám nghìn đồng tiền tiết kiệm, mua hai căn cũng không áp lực lắm.
Tần Song cũng chẳng hề cân nhắc đến chuyện tiền nong, trực tiếp quyết định:
“Đợi khai giảng rồi em sẽ đi hỏi thăm xem."
Dù sao cứ đi theo chị dâu thì chắc chắn là không sai đâu, trước đây nếu không phải chị dâu dắt cô ôn tập trước thì nói không chừng bây giờ cô vẫn chưa đỗ đại học ấy chứ.
Có thể thấy chị dâu cô là người có tầm nhìn xa trông rộng.
Chúc An An không hề biết trong lòng Tần Song đang âm thầm coi mình như một chuẩn mực, chủ đề mua nhà nhanh ch.óng bị thay thế bằng chuyện khác.
Chúc An An cất tờ giấy chứng nhận nhà đất đi, chính cô cũng không ngờ rằng hai ngày trước khi khai giảng mình lại làm nên một chuyện trọng đại như thế.
Nếu phá bỏ bức tường giữa hai căn nhà thì diện tích lên tới gần sáu trăm mét vuông đấy, sân vườn quy hoạch lại một chút thì sẽ có một mảnh đất rất rộng để trồng rau nuôi hoa.
Nhưng căn nhà bên cạnh thực sự quá nát, cụ thể làm thế nào thì tạm thời không cần vội.
Vào buổi chiều của ngày trước hôm nhập học, Chúc An An thu dọn được một nửa số quần áo rồi dắt theo mẹ chồng và con cái lên thành phố.
Nói ra thì trước đây số lần chạy lên thành phố không ít, nhưng buổi tối vẫn chưa lần nào ngủ lại căn nhà mới cả.
Hôm nay chuyển qua đó ở thì sáng mai đi nhập học sẽ thuận tiện hơn rất nhiều, chỉ cần đi bộ mười phút là tới nơi.
Tần Song và Quả Quả cũng đi cùng, thời gian nhập học của hai người chỉ cách nhau một ngày, người trước người sau mà thôi.
Bốn học sinh trung học còn lại trong nhà đều ở nội trú trong trường, bận rộn chuẩn bị thi lên cấp ba nên không có cách nào đi chung vui được.
Chúc Nhiên Nhiên vì chuyện này mà tiếc hùi hụi mãi, cuối cùng Chúc An An hứa là đợi kỳ nghỉ sẽ dẫn các em đi tham quan khuôn viên trường học.
Đối với việc buổi tối phải đổi chỗ ở, Tiểu Thuyền rõ ràng là rất mong đợi, cậu lôi cái thùng bảo bối của mình ra, làm bộ làm tịch như một ông cụ non cân nhắc xem nên mang theo những món đồ chơi nào.
Chúc An An cũng không giục, dù sao thời gian còn sớm, trong lúc bận rộn thỉnh thoảng cô lại ngẩng đầu hỏi:
“Cân nhắc xong chưa con?"
Đôi lông mày nhỏ của Tiểu Thuyền nhíu lại:
“Mẹ ơi, con không thể mang hết đi được sao?"
Cái xe hơi nhỏ cậu thích, cái ống trúc/pháo cậu cũng thích, đều là những thứ cậu thích cả mà!
Chúc An An:
“Được chứ, mẹ đâu có nói là không được đâu, nhưng chúng ta cũng không phải ngày nào cũng ở bên đó, mỗi tuần lúc nào rảnh vẫn sẽ quay về đây."
“Mang hết đi thì lúc quay về đây một hai ngày con sẽ không được đòi chơi nữa đâu đấy."
Tiểu Thuyền nghe xong liền quay đầu lại bắt đầu kén chọn.
Vậy thì thôi không mang hết đi nữa.
Có hai cái nhà cũng thật khiến trẻ con phải phiền lòng quá đi mà~
Nguyễn Tân Yến cũng mỉm cười nhìn cháu trai tự mình suy nghĩ, nhìn được vài giây bà liền cảm thán:
“Cái tính tự chủ cũng khá đấy, giống hệt bố nó hồi nhỏ."
Tiểu Thuyền bị thu hút sự chú ý:
“Bố hồi nhỏ ạ?"
Nguyễn Tân Yến:
“Bố con hồi nhỏ cũng giống hệt con bây giờ đấy."
Tiểu Thuyền mang tư duy trẻ con, cũng không biết là lại nghĩ đến điều gì nữa, cậu nắm nắm nắm đ.ấ.m nhỏ:
“Vậy con sẽ cao thật là cao!"
Chúc An An đứng bên cạnh nghe được một câu, lời mẹ chồng cô nói chẳng sai chút nào, nếu gạt bỏ tính cách sang một bên, chỉ xét riêng về tướng mạo thì nhóc con này càng lớn càng giống bố nó.
Cô giống như một đại lý vận chuyển hàng hóa vậy.
Rõ ràng Tiểu Quả Quả sau khi lớn hơn một chút thì trên người con bé đã thấp thoáng thấy bóng dáng của lão Tào rồi.
Tất nhiên đối với hiện tượng này, Tần Song cực kỳ muốn ngăn chặn, ngày ngày lải nhải với con gái, đừng có mà lớn lên giống bố.
Tào Anh Nghị thì vừa mừng vừa lo, mừng là con gái có chút giống mình rồi!
