Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 289
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:46
“Lo lắng ở chỗ, nói một cách công bằng thì diện mạo của anh mà đặt lên người một đồng chí nữ thì đúng là không mấy ưa nhìn.”
Trẻ con đang trong giai đoạn phát triển tự do nên không có gì chắc chắn cả, dù sao thì mỗi ngày mỗi khác nên họ cũng chỉ thỉnh thoảng lẩm bẩm vậy thôi.
Lúc này, Tiểu Thuyền lục lọi trong hòm bảo bối của mình một hồi lâu, cuối cùng cũng chọn ra được một nửa.
“Mẹ ơi, con mang theo những thứ này ạ~"
Nhóc con ôm những món đồ có vẻ hơi quá sức, Chúc An An liền nhẹ nhàng đỡ lấy:
“Được rồi, để mẹ xếp vào túi cho con."
Vừa đặt vào túi xong, ngoài cửa vang lên giọng của chị Mẫn Mai Anh ở tầng ba:
“An An, chiều nay nhà cô lên thành phố luôn à?"
Cửa không đóng, Mẫn Mai Anh nhìn mấy túi hành lý dưới đất rồi tiện miệng hỏi một câu.
Chúc An An đặt túi xuống rồi chào khách:
“Vâng, lát nữa chúng cháu đi xe khách luôn, sáng mai cũng có thể đi nhập học sớm một chút, chị Mẫn vào nhà ngồi chơi ạ."
Mẫn Mai Anh tay vẫn xách giỏ rau, tiện tay đặt xuống đất rồi cảm thán:
“Mọi người đi rồi, sau này chắc không thường xuyên gặp được nữa."
Chúc An An cười:
“Tần Ngạc vẫn ở đây mà chị, lúc nào ít tiết học thì cháu lại về."
Vừa nói Chúc An An vừa dịch cái ghế đẩu, ngồi xuống cạnh Mẫn Mai Anh tán gẫu:
“Ngày nào cũng ở bên này thì không thực tế lắm, mỗi ngày tính ra phải mất hơn ba tiếng đồng hồ đi đường."
Mẫn Mai Anh tặc lưỡi:
“Đúng là xa quá, có chỗ ở trên thành phố thì tiện hơn nhiều."
Chúc An An gật đầu.
Trước Tết hai nhà họ ngày nào cũng chạy lên thành phố, chuyện Tần Ngạc tìm thấy người thân thì những ai cần biết đều đã biết cả rồi, chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu giếm.
Mấy nhà trên lầu đều biết họ có một căn nhà trên thành phố, nhưng cũng không biết nhiều lắm, đều tưởng chỉ có một căn đó của cô và Tần Ngạc thôi.
Dưới ảnh hưởng của phong khí mấy năm trước, mọi người đều đã quen với lối sống khiêm tốn.
Chúc An An họ cũng khiêm tốn, của cải không nên để lộ ra ngoài mà, chẳng ai đi rêu rao cả.
Còn về căn nhà bên cạnh mới mua, Chúc An An lại càng không thể nói ra ngoài rồi.
“Tiểu Vũ T.ử bên đó đã ổn định chưa chị?", Chúc An An tùy ý hỏi.
Nhắc đến đứa con trai đỗ đại học, mắt Mẫn Mai Anh tràn đầy ý cười, mặc dù chỉ là trường cao đẳng nhưng ra trường cũng được phân công công tác như thường, vẫn tốt hơn học sinh cấp ba nhiều.
Mẫn Mai Anh bật cười:
“Tốt lắm cô ạ, sáng nay nó còn gọi điện về, nói là mấy ngày nữa sẽ rời nhà nội nó để đến gần trường, tìm một nhà khách ở tạm một đêm, làm thủ tục nhập học xong là có thể ở ký túc xá luôn rồi."
Chúc An An:
“Xe khách trong ngày không kịp ạ?"
Mẫn Mai Anh gật đầu:
“Thế mới nói là không kịp chứ, nhà nội nó hẻo lánh quá, xe khách mỗi ngày chỉ có một chuyến, nếu lỡ chuyến đó là ngày hôm đó coi như xong, không giống như chỗ chúng ta đây, mỗi ngày có mấy chuyến liền, vẫn là nên đi trước một ngày cho chắc chắn."
Chúc An An thấu hiểu, tuy rằng mỗi trường hầu như đều dành ra từ hai đến ba ngày để làm thủ tục nhập học, nhưng phải đến hơn chín phần mười số người sẽ chọn đi vào ngày đầu tiên, trừ khi thời gian thực sự eo hẹp hoặc có chuyện gì đó vướng bận.
Nói đi cũng phải nói lại, năm học sinh chuẩn bị của tòa nhà số 6 họ thì Tiểu Vũ T.ử và Điền Khang Bình ở tầng ba là đi sớm nhất, vừa ra Giêng chưa được mấy ngày đã xách hành lý đi rồi.
Nhưng đó là vì phải đi tỉnh ngoài, tiện đường về thăm người thân luôn, thực tế thì người khai giảng sớm nhất là Kha Nhân, đã đi nhập học từ một tuần trước rồi.
Tiếp sau đó chính là cô và Tần Song, họ người trước người sau, chỉ cách nhau một ngày.
Hai người đi sớm nhất hóa ra lại khai giảng muộn nhất.
Mẫn Mai Anh không ở lại lâu, nhà chị có bốn đứa con, đủ mọi trình độ từ tiểu học đến chuẩn cao đẳng, đứa cả đi rồi thì những đứa khác cũng vẫn phải lo toan.
Chúc An An dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, giơ tay xem giờ, Mẫn Mai Anh đi chưa được mấy phút thì họ cũng chuẩn bị phải xuất phát rồi.
Tần Song đeo một chiếc ba lô lớn, đứng ở cửa ló đầu vào:
“Chị dâu xong chưa ạ?"
Chúc An An cũng trang phục tương tự:
“Xong rồi, đi thôi."
Nguyễn Tân Yến một tay bế Quả Quả, một tay dắt Tiểu Thuyền.
Tiểu Thuyền tung tăng nhảy nhót, trông có vẻ rất mong chờ.
Chúc An An không hiểu nhóc con nhà mình đang mong chờ điều gì, rõ ràng đã đến căn nhà mới không ít lần rồi mà.
Cả nhà bốn người lớn nhỏ đi phía trước, Tiểu Thuyền đang nhảy giữa chừng thì buông tay bà nội ra, chạy về phía Chúc An An:
“Tiểu Lang không đi ạ?"
Cái thằng bé này đúng là dù có đi đâu đi chăng nữa, hễ buổi tối không về nhà là kiểu gì cũng không quên chú ch.ó lớn của mình.
Tiểu Lang dụi dụi vào đầu cậu chủ nhỏ, một người một sủng đứng cạnh nhau, Tiểu Lang bốn chân chạm đất mà đầu đã cao hơn một đoạn dài, suýt nữa thì làm cậu chủ nhỏ loạng choạng.
Chúc An An xoa xoa đầu ch.ó:
“Tiểu Lang buổi tối đi cùng bố con qua đó, chúng ta đi xe khách không mang nó theo được."
Tiểu Lang mấy năm nay trông thực sự ngày càng dọa người, ra ngoài là phải xích lại, nếu không sẽ làm người ta sợ.
Lên thành phố đương nhiên phải mang ch.ó theo, thứ nhất là nếu để nó ở lại đây thì Tiểu Thuyền không nỡ.
Thứ hai là có ch.ó ở đó có thể trông nhà.
Ở bên này thì nhà chẳng có gì phải trông cả, an ninh trong khu viện rất cao.
Trên thành phố thì khác, cá rồng lẫn lộn hạng người nào cũng có.
Tần Ngạc mỗi tuần chỉ có một ngày rảnh để qua đó, những lúc khác trong mắt người ngoài thì căn nhà này chỉ có phụ nữ hoặc người già trẻ nhỏ sinh sống thôi.
Đúng là mục tiêu dễ bị bọn trộm cắp để mắt tới nhất, sự hiện diện của Tiểu Lang có thể nâng chỉ số an toàn lên thêm mấy bậc.
Cả nhà đều hào phóng cho ăn nên Tiểu Lang trông rất mỡ màng, bộ lông màu xám nhạt đi đôi chút khi nó lớn lên.
Nếu thả nó ra ngoài rừng núi hoang dã, đuôi hạ thấp kẹp lại thì có khi bị người ta lầm tưởng là sói đầu đàn cũng nên.
Nó như thế này dù có xích lại cũng không cách nào đi xe khách được, sẽ làm người khác sợ phát khiếp.
Tiểu Thuyền quấn quýt bên chú ch.ó lớn, ôm lấy đầu Tiểu Lang:
“Bố bao giờ mới qua ạ?"
Chúc An An ước lượng thời gian:
“Chắc phải đến lúc trời tối hẳn đấy."
Tiểu Thuyền vuốt vuốt cằm ch.ó:
“Tiểu Lang ngoan nhé, tớ ở bên đó đợi cậu!"
Quả Quả được Nguyễn Tân Yến dắt cũng đi tới, bập bẹ tập nói:
“Ngoan~"
Chúc An An bật cười:
“Thôi đừng có lưu luyến không rời nữa, chỉ có hai ba tiếng đồng hồ thôi mà."
Tiểu Lang như hiểu được lời cô, nó quay đầu đi lùi lại vài bước, ngồi trước cửa nhà nhìn theo bóng họ.
Chúc An An nhìn đồng hồ, dứt khoát bế Tiểu Thuyền lên:
“Đi thôi đi thôi, kẻo lát nữa lại không kịp chuyến xe khách cuối cùng."
