Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 291
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:46
Tần Ngạc giữ nguyên vẻ mặt:
“Vậy tối nay con ngủ với bà nội có được không?"
Tiểu Thuyền lập tức gật gật đầu cái rụp:
“Được ạ~"
Ngày nào cậu cũng được ở bên mẹ rồi, vậy thì nhường cho bố trước vậy.
Hai cha con đạt thành thỏa thuận, từ nhà vệ sinh đi ra, Tiểu Thuyền chạy vù về phòng ôm lấy chiếc gối nhỏ của mình.
Chúc An An không hiểu chuyện gì đang xảy ra:
“Con đi đâu thế?"
Tiểu Thuyền nói bằng giọng sữa:
“Con đi ngủ với bà nội ạ~"
Chúc An An dời tầm mắt sang Tần Ngạc vừa bước vào cửa.
Tần Ngạc đóng cửa lại, Chúc An An hỏi:
“Anh nói gì với nó thế?"
Tần Ngạc thành thật kể lại.
Nghe xong Chúc An An:
“..............."
Chúc An An cạn lời:
“Anh cứ thế mà lừa con trai anh à?"
Đối với một nhóc tì ba tuổi rưỡi mà ngay cả khổ nhục kế cũng đem ra dùng cho được.
Tần Ngạc vẻ mặt nghiêm túc:
“Chủ yếu là muốn tiết kiệm được một khoản tiền mua cật heo ấy mà."
Có thêm thời gian thì mới có thể chứng minh tốt hơn là anh không cần bồi bổ.
Chúc An An:
“..............."
Chúc An An không nói gì nữa, nằm xuống trùm chăn kín đầu.
Tần Ngạc cũng không tắt đèn, lập tức áp sát tới.
Đây chính là cái lợi của việc con trai không nằm ở giữa, nếu con trai ở đó thì còn phải chơi với nó một lúc đã.
Ánh đèn lay động.
Nghĩ đến việc vợ mình ngày mai còn phải đi nhập học, Tần Ngạc rốt cuộc cũng không làm gì quá đáng quá, để cô được ngủ đúng giờ.
Chúc An An ngủ đúng giờ và thức dậy đúng giờ, khi tỉnh dậy thấy tinh thần vô cùng sảng khoái.
Thời gian nhập học ở trường của họ kéo dài ba ngày, hôm nay là ngày đầu tiên, học kỳ mới khí thế mới, Chúc An An đã thay một chiếc áo khoác mới.
Quần áo là do Nguyễn Tân Yến may, cả con dâu và con gái đều có, của Tần Song là màu nâu, của Chúc An An là màu mơ.
Tiết trời tháng Ba thực ra vẫn còn hơi lạnh, trên đường vẫn thấy có người mặc áo bông.
Nhưng bên trong chiếc áo khoác này đã được lót một lớp lông dê có thể tháo rời, lúc lạnh thì lắp vào, khi thời tiết ấm lên một chút thì lại có thể tháo ra, điều quan trọng là nó không hề trông có vẻ cồng kềnh chút nào.
Lần đầu tiên Chúc An An cầm chiếc áo trên tay, cô chỉ cảm thấy nhà Tần Ngạc đúng là có đôi bàn tay khéo léo gia truyền, đẹp và ấm hơn nhiều so với những chiếc áo bán ngoài cửa hàng giá năm sáu mươi đồng một chiếc.
Áo khoác đi với tóc thắt b.í.m thì trông không được đẹp cho lắm, Chúc An An xõa tóc xuống, tìm một chiếc băng đô có màu sắc gần tương đương để trang trí một chút, sau đó xỏ thêm một đôi giày da.
Đặt ở thời đại bây giờ thì là thời thượng, đặt ở mấy chục năm sau thì gọi là phong cách cổ điển.
Từ sau khi dần dần nới lỏng trong một hai năm trở lại đây, làn gió thời thượng đã bắt đầu thổi qua Thượng Hải.
Ở những nơi nhỏ lẻ có lẽ vẫn chưa rõ rệt lắm, nhưng các thành phố lớn luôn là biểu tượng của xu hướng thời trang, trên phố có thể thấy không ít đồng chí nữ làm tóc xoăn.
Bây giờ đang thịnh hành kiểu tóc xoăn tít như lông cừu, trong khu viện đã có mấy bà vợ quân nhân đi uốn kiểu đó rồi.
Chúc An An không uốn, kiểu tóc này không chỉ thử thách khuôn mặt mà còn thử thách cả tay nghề của thợ nữa, cô không muốn đem mái tóc của mình ra cho người khác hành hạ.
Mái tóc mà cô không nỡ cắt ngắn ngay cả trong thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i và cho con b.ú, nếu bị người ta làm hỏng thì cô chắc chắn sẽ xót ch-ết mất.
Vì vậy kiểu tóc của cô vẫn luôn giữ nguyên như cũ, có lẽ do thường xuyên thắt b.í.m nên bây giờ xõa ra còn có chút xoăn nhẹ tự nhiên.
Dùng thẩm mỹ thời nay mà xét thì trông cũng rất thời thượng.
Chúc An An vừa mới xỏ xong giày, Tần Ngạc từ bên ngoài bước vào, đứng ở cửa sững sờ một lát.
Chúc An An cười rạng rỡ như hoa:
“Đẹp không anh?"
Sự kinh ngạc trong mắt Tần Ngạc vẫn chưa tan biến:
“Đẹp lắm."
Tiểu Thuyền bước vào sau một bước thì biểu hiện cường điệu hơn Tần Ngạc nhiều, người đàn ông hơn ba mươi tuổi thì nội liễm trầm ổn, còn nhóc tì ba tuổi rưỡi thì rất thẳng thắn, kêu lên 'oa' một tiếng thật lớn.
“Mẹ đẹp quá đi mất!!!"
Chúc An An trêu con trai:
“Trước đây mẹ không đẹp à?"
Tiểu Thuyền dù còn nhỏ tuổi nhưng hoàn toàn không hề cảm thấy có nguy cơ khi phải đối mặt với một câu hỏi mang tính “chí mạng" như vậy, cậu bé vô cùng chân thành:
“Mẹ lúc nào cũng đẹp hết ạ!"
Đúng là một nhóc tì miệng lưỡi ngọt ngào.
Tần Song bế Quả Quả cũng ghé đầu vào, vẻ mặt vô cùng phong phú:
“Hèn chi anh cả cứ nhất quyết đòi đi theo cho bằng được, chắc là sợ nếu không tuyên bố chủ quyền một chút thì sẽ có nam sinh viết thư tình cho chị dâu đây mà."
Nguyễn Tân Yến nhẹ nhàng vỗ con gái một cái:
“Cứ nói mấy lời không đâu vào đâu."
Tần Song làm mặt quỷ:
“Con có nói sai đâu."
Tào Anh Nghị vẻ mặt nghiêm túc:
“Anh cũng sợ."
Tần Song cười hì hì:
“Nếu thực sự có thì nhất định em sẽ nói với anh."
Tào Anh Nghị:
“..............."
Đúng là thẳng thắn quá cơ.
Nguyễn Tân Yến không để ý đến đôi vợ chồng con gái đang đùa giỡn kia, bà nắm tay Chúc An An sờ sờ vào ống tay áo:
“Mẹ đã bảo rồi mà, màu này rất hợp với Tiểu An."
Tần Song đ.á.n.h giá khách quan:
“Chị dâu trắng, nên mặc màu gì cũng hợp cả."
Lời này của cô nhận được sự tán thành của tất cả mọi người.
Buổi sáng hôm đó, chỉ riêng việc ngắm nhìn Chúc An An thôi cũng đã mất một lúc lâu, cuối cùng họ dứt khoát không nấu bữa sáng ở nhà nữa mà cả nhà chuẩn bị ra phố ăn.
Bên ngoài có không ít sạp bán đồ ăn sáng, mấy sạp cứ thế san sát cạnh nhau.
Tiểu Thuyền được Tần Ngạc bế trên tay, tầm nhìn rất cao, chưa đến nơi đã hét lên:
“Con muốn ăn hoành thánh, ăn một bát thật to cơ!"
Tần Ngạc:
“Được, gọi cho con một bát thật to."
Chỗ bán đồ ăn sáng có khá đông người, có những người không có chỗ ngồi nên cứ thế đứng bên cạnh bưng bát ăn.
Tiểu Thuyền là kiểu điển hình của mắt to bụng nhỏ, một bát to chắc chắn là cậu bé không ăn hết nổi, nên Tần Ngạc đã ăn nốt phần còn lại.
Ăn xong cả đoàn bảy người lớn nhỏ hướng về phía cổng trường.
Càng đến gần trường thì người lại càng đông.
Tần Song tặc lưỡi:
“Sao mọi người đều đến sớm thế nhỉ?"
Chúc An An cũng rất muốn hỏi câu đó, rõ ràng họ xuất phát đã sớm lắm rồi, vậy mà cổng trường vẫn đông nghịt người.
Chúc An An nhìn quanh bốn phía:
“Để xem chỗ khoa Y học cổ truyền nằm ở đâu đã."
Có không ít người mang theo túi lớn túi nhỏ trên lưng, so ra thì nhà họ dắt díu cả người già trẻ nhỏ mà hai tay trống trơn, trông giống đi tham quan hơn là đi nhập học.
Trong số đó chỉ có Chúc An An là xách theo một chiếc túi, bên trong đựng thư thông báo trúng tuyển và các loại giấy tờ tài liệu khác.
Người quá đông nên mấy điểm đón tiếp tân sinh viên có chút bị che khuất, Chúc An An đi tới đi lui hai vòng mới thấy khoa Y học cổ truyền nằm ở đâu.
Nhưng trước cả cô, Tào Anh Nghị đã tìm thấy rồi.
Anh vừa định quay đầu gọi người thì thấy đại đội quân mã đã đi tới nên lại hạ tay xuống.
Nhưng sự dừng chân của anh rất nổi bật, một đồng chí nam chịu trách nhiệm đón tiếp liền tranh thủ lúc rảnh rỗi bước tới.
