Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 290

Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:46

“Tiểu Lang có thể coi là biết nghe lời hơn trẻ con nhiều, nó sẽ tự mở cửa vào nhà đợi người thân về.”

Tần Ngạc đã xin nghỉ phép được hai ngày, chập tối sau khi tan ca vừa hay có thể đạp xe đưa Tiểu Lang qua đó.

Nhắc đến chuyện xin nghỉ phép, Chúc An An vừa đi vừa muốn bật cười.

Mấy ngày trước Tần Ngạc đã nói sẽ đưa cô đi nhập học, cũng đã sớm nộp đơn xin nghỉ với lãnh đạo.

Bốn năm ngày thì không thể, nhưng hai ba ngày thì vẫn có thể tranh thủ được.

Kết quả là anh vừa mới xin được hai ngày thì ngay sau đó lão Tào đã tìm đến lãnh đạo, dùng lý lẽ để thuyết phục, dùng tình cảm để lay động, mài mãi mới khiến lãnh đạo phê cho ba ngày.

Vì thời gian nhập học trùng với Tần Song nên Tần Song nói ngày đầu tiên nhập học ở Phục Đán cô cũng muốn đi cùng để xem quy trình thế nào, sẵn tiện tham quan ngôi trường danh tiếng luôn.

Chúc An An không có ý kiến gì, đi cùng thì đi cùng thôi, dù sao ngoài việc làm thủ tục nhập học ra cũng chẳng có việc gì khác.

Lão Tào thì muốn ở bên vợ thêm một ngày, dù sao sau khi khai giảng ai cũng bận rộn cả, thời gian được ở bên nhau thực sự không nhiều.

Vì vậy để có thêm ngày nghỉ, anh đã tìm đến lãnh đạo than vãn một hồi, lời ra tiếng vào đều là anh đã ngoài ba mươi tuổi mới lấy được vợ, thực sự là quá đỗi không dễ dàng gì.

Vợ anh lại trẻ trung xinh đẹp, anh phải đi theo bên cạnh đi dạo để khẳng định sự hiện diện của mình gì đó vân vân mây mây.

Mài đến mức lãnh đạo cuối cùng cũng đổi từ hai ngày thành ba ngày, nhiều hơn thực sự là không có nữa đâu.

Tần Ngạc thấy vậy liền cầm tờ đơn xin nghỉ đã được phê gõ cửa văn phòng lãnh đạo.

Tình cảnh của anh cũng y hệt mà!

Gần ba mươi tuổi mới lấy được vợ, vợ lại còn vừa trẻ trung vừa xinh đẹp.

Kết quả lãnh đạo đúng là lãnh đạo, vừa thấy tình hình đó còn chưa đợi Tần Ngạc mở miệng đã đuổi người ta ra ngoài rồi.

Phê thêm là chuyện không thể nào, thời gian này hết người này đến người khác không phải đưa vợ đi học thì là đưa con đi học, lãnh đạo cũng thấy đau đầu lắm rồi.

Không thể xin thêm được một ngày nghỉ nào, Tần Ngạc không thấy đau đầu mà thấy đau lòng.

Vì vậy vừa về đến nhà là anh cũng chẳng màng ăn cơm, dắt Tiểu Lang vội vã chạy lên thành phố luôn.

Tào Anh Nghị còn đang khóa cửa, thấy người đã đi xa liền lớn tiếng gọi:

“Chờ tôi một chút lão Tần ơi, anh đi nhanh thế làm gì?!"

Tần Ngạc không nói lời nào, Tiểu Lang thì 'gâu gâu' mấy tiếng.

Tào Anh Nghị đuổi kịp theo tặc lưỡi:

“Anh xem kìa, con ch.ó còn biết đợi tôi cơ mà!"

Tần Ngạc:

“..............."

Đố kỵ!

Lão Tần chắc chắn là đang đố kỵ vì anh có thêm một ngày nghỉ đây mà!

Cùng lúc đó, bọn Chúc An An đã bắt đầu nấu cơm ở nhà rồi.

Cơm chín cũng không nhất thiết phải đợi người đến mới ăn, họ đã để dành phần cho hai người bọn họ rồi.

Lúc Tần Ngạc và đồng bọn đến nơi thì trời đã nhập nhoạng tối.

Tiểu Thuyền lúc này đang chơi trước cửa nhà Giáo sư Vương ở sát vách, cùng với Tiểu Lê Hoa hai đứa đang trèo qua trèo lại cái ngưỡng cửa nhà cô bé, chẳng biết có gì vui mà hai đứa nhóc chơi không biết mệt là gì.

Quả Quả cũng muốn tham gia, ngặt nỗi con bé còn nhỏ quá, không đủ sức để trèo qua được.

Nghe thấy tiếng xe đạp, Chúc An An vừa quay đầu lại thì Tiểu Thuyền tinh mắt đã nhanh ch.óng chạy ùa tới:

“Bố ơi, Tiểu Lang!!"

Tiểu Lang nhảy xuống, không vẫy đuôi, chắc là do không quen với môi trường mới nên vẫn còn chút cảnh giác.

Trước đây lúc dọn dẹp nhà cửa cũng chưa từng mang nó qua đây lần nào cả.

Giáo sư Vương bưng một cái ca sắt tráng men 'hồ' một tiếng:

“Con ch.ó này của nhà anh chị khá đấy, mấy tuổi rồi?"

Tần Ngạc:

“Hơn năm tuổi rồi ạ."

Tiểu Thuyền tiếp lời:

“Cháu ba tuổi rưỡi ạ!"

Giáo sư Vương rất hiền từ, trêu chọc đứa nhỏ:

“Vậy cháu là em trai rồi nhé."

Tiểu Thuyền gật gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc:

“Vâng ạ, Tiểu Lang là anh trai~"

Một già một trẻ trò chuyện rôm rả, Tiểu Lê Hoa vừa mới chơi với Tiểu Thuyền lúc này đang núp sau lưng ông nội lấp ló nhìn ra:

“Sợ quá~"

Tiểu Thuyền ôm lấy đầu chú ch.ó lớn:

“Đừng sợ, Tiểu Lang không c.ắ.n người đâu."

Như cảm thấy nói vậy chưa được c.h.ặ.t chẽ lắm nên cậu liền bổ sung thêm:

“Chỉ c.ắ.n người xấu thôi."

Tiểu Lê Hoa b.í.m tóc rung rinh:

“Tớ là người tốt!"

Có thể thấy cô bé thực sự sợ hãi, Tần Ngạc vỗ vỗ vào lưng ch.ó ra hiệu một cái, Tiểu Lang lập tức đi vào trong nhà.

Sau khi vào nhà nó liền đi dạo quanh sân như thể đang đ.á.n.h dấu lãnh thổ vậy.

Chúc An An đi theo vào hâm nóng lại cơm canh, thấy hai cha con mãi chưa vào nhà định đi ra xem sao thì Tần Ngạc đã dắt xe đạp vào cửa.

Chúc An An hỏi:

“Nói gì thế anh, mãi chẳng thấy anh vào nhà."

Tần Ngạc:

“Nói chuyện về ch.ó ấy mà, Giáo sư Vương bảo cháu ngoại ông ấy có một con ch.ó cái hơn một tuổi, vẫn chưa đẻ lứa nào, nên trông trúng Tiểu Lang rồi, hỏi xem sau này có thể cho phối giống được không."

Chúc An An tặc lưỡi một tiếng, vừa lúc Tiểu Lang đi tới.

Chúc An An tóm lấy chú ch.ó vò đầu bứt tai một trận:

“Mày cũng khá đấy, chẳng mấy chốc chắc là có thể bốn đời cùng chung một nhà rồi."

Hồi ở Nghi Hồng, Tiểu Lang cũng đã từng được nhắm trúng để phối giống với ch.ó nghiệp vụ rồi.

Đừng nói là con trai ch.ó, ngay cả cháu trai ch.ó nó cũng có rồi đấy.

Tiểu Lang dù bị vò đầu vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, rất ra dáng một chú ch.ó, trông cũng khá là oai phong.

Chúc An An như một người mẹ già hay lo lắng:

“Đến lúc đó sẽ mua ít cật heo về bồi bổ cho mày."

Tần Ngạc đang bưng một chậu nước nóng ra pha thêm nước lạnh để rửa mặt nghe thấy lời này liền nhìn sang, Chúc An An bắt gặp ánh mắt đó, lời nói chưa kịp qua não đã thốt ra:

“Anh cũng muốn bồi bổ à?"

Lời vừa dứt, ánh mắt Tần Ngạc đã thay đổi, anh cũng không nói gì, chỉ nhìn vợ mình một cách sâu sắc vài cái.

Chúc An An:

“..............."

Đùa giỡn nhất thời sướng, sau đó thì...

Lúc này vẫn chưa đến lúc “sau đó", chỉ mới đến giờ phải đi ngủ thôi.

Trong lúc dắt con trai đi vệ sinh, Tần Ngạc đã kéo nhóc con ra làm một cuộc trò chuyện giữa những người đàn ông với nhau.

Tần Ngạc đi thẳng vào trọng tâm, hỏi con trai tối nay ngủ với bà nội có được không?

Tiểu Thuyền xị mặt xuống, không mấy bằng lòng, hừ hừ mấy tiếng:

“Con muốn ngủ với mẹ cơ~"

Tần Ngạc không vội, ngồi xuống bắt đầu màn diễn xuất của mình:

“Nhưng mà sau này mỗi tuần bố chỉ có một hai ngày được ở bên mẹ thôi, con có biết một tuần dài bao nhiêu không?"

Vừa nói anh vừa bẻ ngón tay của Tiểu Thuyền ra làm mẫu:

“Một tuần có ngần này ngày, mà bố chỉ được ở bên mẹ có một ngày thôi, nếu con cũng chỉ có một ngày mới được ở bên mẹ thì con có thấy buồn không?"

Tiểu Thuyền là một đứa trẻ lương thiện, lập tức cảm thấy đồng cảm:

“Buồn ạ!"

Cái tay nhỏ còn vỗ vỗ vào vai bố:

“Bố đừng buồn nhé~"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.