Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 355
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:53
“Buổi trưa Chúc Nhiên Nhiên về nhìn thấy đống đề thi, liền túm cậu em trai lại vò đầu bứt tai một trận.
Bây giờ cô thật sự là mở mắt hay nhắm mắt đều thấy toàn là đề.”
Thạch Đầu lại vẫn thấy còn chưa đủ, cậu lấy hết mấy tờ bài thi học kỳ vừa rồi của anh em Tần Chiêm và chị hai mình ra.
Nghỉ Tết cậu có thời gian, có thể giúp xem qua để tìm lỗ hổng bù đắp kiến thức.
Tần Song nghe vậy thì nảy sinh hứng thú.
Phương pháp tìm lỗ hổng của thủ khoa thì cô phải học tập mới được, sau này lớp phụ đạo mở ra biết đâu lại dùng tới.
Ba giờ chiều, Chúc An An định về khu tập thể, Thạch Đầu chắc chắn là không về rồi.
Một là vì một số bạn bè cùng trang lứa ở đó, sau khi cậu nhảy lớp lên đại học thì bắt đầu có chút không chơi chung được nữa, đến trường cấp ba cũng chẳng học cùng một trường.
Hai là cậu thật sự có chút sợ mấy bà thím nhiệt tình ở đó.
Ký ức về mùa hè năm ngoái vẫn còn mồn một trước mắt, cậu thật sự sợ lại có người hỏi cậu xem có thể đến giúp tân lang tân nương lăn giường lấy khước không?
Chúc An An cảm thấy vấn đề này vô nghiệm, trừ khi trong khu tập thể khi nào lại xuất hiện thêm một thủ khoa đại học nữa, nếu không thì Thạch Đầu - “con nhà người ta" này - lúc nào cũng bị lôi ra nhắc đến vài câu.
Cậu mình không về, Tiểu Thuyền cũng chẳng muốn về nữa.
So với người bố gần như tuần nào cũng gặp, cậu bé đương nhiên muốn ở bên người cậu đã bốn tháng không gặp hơn.
Chúc An An xác nhận lại lần nữa:
“Thật sự không về à?
Thế thì con sẽ mấy ngày không được gặp mẹ và bố đâu đấy."
Tiểu Thuyền xua tay:
“Mẹ mau đi đi ạ, không là không kịp xe đâu."
Chúc An An:
“..."
Tốt lắm, cái áo quân nhu nhỏ này lại bắt đầu lọt gió rồi.
Không về thì không về vậy, cô cũng đỡ phải mang thêm mấy bộ quần áo.
Ở nhà lề mề thêm một lúc nữa, Chúc An An mới xách túi ra khỏi cửa.
Khi xuống xe buýt về đến tòa nhà số 6 thì đã hơn bốn giờ chiều.
Trời lạnh giá nên ít người rảnh rỗi đứng tán gẫu bên ngoài, Chúc An An đi dọc đường chỉ gặp hai ba cô vợ quân nhân quen biết.
Tần Ngạc không có nhà, trong nhà lạnh lẽo vô cùng.
Chúc An An đặt túi xuống liền chạy thẳng tới lò than, nếu không nhóm lò lên thì trong nhà còn lạnh hơn ngoài trời.
Than tổ ong xếp ở góc tường, Chúc An An liếc nhìn mấy cái.
So với lượng than Tần Ngạc mua năm nay, áp dụng phép tính trừ thì hầu như chẳng vơi đi bao nhiêu.
Cô nghi ngờ số lần người này nhóm lửa trong một tháng chắc đếm không hết một bàn tay.
Đúng là một lò sưởi thiên nhiên mà, tự mình có thể phát nhiệt.
Cô thì không được, mùa đông không có lò sưởi là cô lạnh đến phát hoảng.
Chúc An An kẹp hai viên than lại, kết quả là mồi lửa đã nhét xong xuôi mới phát hiện trong nhà dường như không còn diêm nữa, chỗ hay để diêm trước kia giờ không thấy một hộp nào.
Cũng không biết là bị Tần Ngạc để sang chỗ khác hay là dùng hết mà chưa mua.
Lười đi ra ngoài một chuyến, Chúc An An mở cửa lên tầng hai.
Vừa nãy lúc vào tòa nhà thấy lỗ thông gió nhà Kha Nhân đang bốc khói, chắc là người đang ở nhà.
Chúc An An đưa tay gõ gõ.
“Ai đấy?"
Giọng của Kha Nhân từ bên trong truyền ra.
Lời vừa dứt thì cửa đã mở ra, nhanh đến mức Chúc An An còn chưa kịp trả lời.
Kha Nhân vẻ mặt ngạc nhiên:
“Cậu về rồi à?
Đến lúc nào thế?"
Chúc An An:
“Vừa mới đến, định nhóm lò lên thì phát hiện trong nhà hết diêm rồi, nên định sang mượn cậu tí lửa."
Kha Nhân nhường lối vào:
“Để tớ lấy cho cậu một hộp."
Vừa nói vừa đi vào trong, Chúc An An đi theo vào:
“Dạo này cậu bận gì thế?"
Chỉ vài giây sau, Kha Nhân cầm một hộp diêm đi ra:
“Tuần trước tớ về trường một chuyến, giúp một giáo viên bộ môn làm ít việc.
Hai ngày nay không có việc gì nên ở nhà kèm con trai làm bài tập."
Trâu Quân Quân nghe thấy động tĩnh từ trong phòng đi ra, hào phóng chào một tiếng:
“Dì An An."
Lâu ngày không gặp, Chúc An An tung ra câu cửa miệng thường dùng trong giao tiếp của các bậc phụ huynh:
“Lớn thế này rồi cơ à?"
Kha Nhân:
“Ăn nhiều mà, cái tuổi 'ăn thủng nồi trôi rế' (chỉ tuổi dậy thì ăn rất khỏe) mà lị.
Nhóc nhà cậu đâu?
Không về cùng cậu à?"
Chúc An An gật đầu:
“Thạch Đầu tối qua về rồi, nó đang dính lấy cậu nó, không muốn về với tớ."
Kha Nhân thốt lên:
“Ái chà, thủ khoa nhà cậu cũng về rồi cơ à!"
Chúc An An bật cười.
Cái danh hiệu này của Thạch Đầu, trước khi khu tập thể xuất hiện thủ khoa thứ hai, chắc chắn sẽ luôn gắn liền với cậu.
Chúc An An:
“Nửa đêm mới tới nơi, tàu hỏa gặp tuyết lớn trên đường bị dừng mất mười mấy tiếng, khổ sở đủ đường."
Đều là những người từng đi tàu hỏa vào dịp Tết, Kha Nhân vẻ mặt đầy sự đồng cảm:
“Tầm này mà đi xa là thế đấy."
Nói xong, Kha Nhân liếc nhìn xuống tầng dưới:
“Tiểu Song cũng không về cùng cậu à?"
Chúc An An:
“Cô ấy bụng mang dạ chửa to đùng không tiện, với lại cũng có nhiều việc phải bận rộn."
Chuyện lớp phụ đạo, Nguyễn Hoa Nguyệt thỉnh thoảng lại tìm đến bàn bạc, nếu Tần Song về khu tập thể thì Nguyễn Hoa Nguyệt tìm người không tiện.
Phụ nữ trong kỳ m.a.n.g t.h.a.i bỗng nhiên hừng hực tinh thần lập nghiệp cũng chẳng biết nói sao nữa.
Đang trò chuyện thì cửa đối diện bỗng mở ra.
Vợ Đoàn trưởng Biên là Tưởng Tú Phương ló đầu ra:
“Chị đã bảo là hình như nghe thấy tiếng người nói chuyện mà, về lúc nào thế em?"
Chúc An An:
“Em vừa mới đến chị ạ.
Chị Tú Phương hôm nay được nghỉ ạ?"
Tưởng Tú Phương:
“Không, đáng lẽ là ca làm của chị đấy, nhưng tối qua Bảo Châu bị sốt, quấy lắm.
Hôm nay hạ sốt được chút rồi nhưng chị cũng không dám cho nó theo ra trạm thực phẩm phụ, ở đó người ra kẻ vào, cửa cứ mở đi mở lại gió lùa suốt, sợ nó lại trúng gió rồi sốt lại, nên chị đổi ca với người ta."
Tưởng Tú Phương nói một tràng dài, chỉ là trong tiếng nói chuyện còn lẫn lộn âm thanh khác.
Chúc An An nhìn qua khe cửa thấy “nhân vật chính" là bé Bảo Châu đang ngồi trước một cái ghế, ngay phía trước mặt là một chiếc tivi.
Tưởng Tú Phương cũng quay đầu nhìn một cái:
“Có tivi xem là ngoan ngay."
Chúc An An hỏi:
“Mua lúc nào thế chị?"
Tưởng Tú Phương:
“Mới mua chưa đầy hai tháng, đắt hơn tivi đen trắng nhiều."
Nói đoạn vẻ mặt còn thoáng chút xót tiền, có thể thấy là vì con cái nên mới mua, nếu không chắc chắn là không nỡ.
Nói chuyện được vài câu, Bảo Châu đang ốm đòi xem tivi lại đòi mẹ, Tưởng Tú Phương đóng cửa đi vào.
Kha Nhân không có việc gì nên đi theo Chúc An An xuống tầng.
Lâu ngày không gặp, có rất nhiều chuyện để nói.
Hai người nhắc đến tivi, Kha Nhân hỏi:
“Nhà cậu vẫn chưa mua à?"
Cô cứ tưởng ở trong thành phố thì đã mua từ lâu rồi chứ.
