Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 356

Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:53

Chúc An An lắc đầu:

“Chưa."

Kha Nhân tán gẫu tùy ý:

“Sao không mua lấy một cái?

Hình như xem cũng hay lắm, Bảo Châu hai ngày nay ốm đấy chứ, lúc nó khỏe mạnh mấy đứa nhỏ ngày nào cũng chạy sang nhà nó xem tivi."

Dứt lời lại cười nói:

“Đừng nói với tớ là cậu còn thiếu chút tiền ấy nhé."

Chuyện Chúc An An có cổ phần ở xưởng Doanh An, Kha Nhân có thể coi là người hàng xóm láng giềng duy nhất biết chuyện.

Chúc An An không đi rêu rao khắp nơi, những hũ lọ (mỹ phẩm) trước kia cô cũng không tặng bừa bãi, chỉ đưa cho Kha Nhân.

Bản thân Kha Nhân cũng đang học đại học trong thành phố, đương nhiên biết Doanh An bán chạy thế nào.

Chúc An An lấy tờ báo cũ mồi lửa:

“Chẳng phải là bận suốt sao."

Chủ yếu là cô đã quen với cuộc sống không tivi không điện thoại rồi.

Cô không nói mua thì những người khác trong nhà cũng không nhắc đến.

Lần trước ở bách hóa cô dường như có thấy tivi màu được bày ra, tầm này số lượng tivi màu được sản xuất ra còn rất ít.

Mua một cái cũng được, có thể lắp ở trong thành phố trước, sau này chuyển về khu tập thể cũng được.

Chúc An An nhóm lò, Kha Nhân ở bên cạnh cầm tấm bìa carton giúp quạt gió:

“Thực ra cũng chỉ là xem cho lạ lẫm thôi."

Chúc An An:

“Nhà chị Tú Phương bắt được mấy đài?"

Kha Nhân:

“Tớ không để ý, chắc khoảng bảy tám đài gì đó thôi."

Chúc An An không hỏi thêm nữa, hai người vừa nói vừa cười, từ chuyện tivi tán sang chuyện bạn học, thầy cô, rồi lại tán về phong cảnh thủ đô.

Kha Nhân cũng chưa từng đến thủ đô, nói là muốn đợi Đoàn trưởng Trâu rảnh rỗi, cả nhà sẽ tranh thủ kỳ nghỉ đi xem một chuyến.

Nhắc đến bố của con trẻ, hai người mới chợt nhận ra thời gian không còn sớm nữa.

Kha Nhân về nhà xong, Chúc An An cũng vào bếp bận rộn.

Lúc về cô tiện đường mua ít rau, món ăn gia đình xào nấu đơn giản thì nhanh lắm.

Khi món thứ hai vừa ra lò thì Tần Ngạc về, phía sau còn có Tào Anh Nghị, hai người tiện đường lấy cơm ở căng tin về luôn.

Chúc An An thấy vậy liền dừng động tác tay:

“Hai anh lấy cơm rồi à?

Thế thì mấy món còn lại em không xào nữa."

Giọng Tần Ngạc có chút bất ngờ:

“Anh cứ tưởng hôm nay em không về."

Trưa huấn luyện xong về không thấy vợ con đâu, anh cứ ngỡ là mai họ mới về cơ.

Chúc An An dọn dẹp đống rau còn thừa:

“Con trai anh đúng là không về thật."

Lời trong miệng cô còn chưa dứt, Tần Ngạc đã nhướn mày, trong sự nghi vấn mang theo vẻ khẳng định:

“Thạch Đầu về rồi à?"

Chúc An An ngước mắt:

“Có cần phản ứng nhanh thế không?!"

Tần Ngạc cười:

“Thằng bé đến lúc nào?"

Nhắc đến chuyện này Chúc An An cũng cười.

Vừa lúc Tào Anh Nghị rửa mặt xong từ nhà bên cạnh đi sang, nghe thấy chuyện Thạch Đầu nửa đêm leo tường bô bô kể lại, liền vỗ vai Tần Ngạc cười không dứt, miệng cảm thán đúng là cậu em vợ nuôi nấng bên cạnh từ lúc năm sáu tuổi, thật đúng là có sao học vậy.

Ăn cơm xong, lúc Chúc An An rót nước ngâm chân, bỗng nhớ lại chuyện lúc trước tán gẫu với Kha Nhân, liền hỏi Tần Ngạc:

“Anh thấy Tết này mình mua một cái tivi được không?"

Tần Ngạc:

“Được chứ, mua về lắp ở trong thành phố."

Chúc An An:

“Mấy ngày nữa em đưa mẹ đi xem."

Chân thò vào chậu, nước vẫn còn hơi nóng.

Chúc An An lại nhấc chân ra, Tần Ngạc thấy vậy liền múc một gáo nước lạnh thêm vào.

Lần này thì vừa vặn rồi, Chúc An An mời mọc:

“Lại đây ngâm cùng cho ấm."

Tần Ngạc kéo một cái ghế ngồi đối diện vợ mình.

Cái chậu vốn khá lớn nhưng khi anh dẫm chân vào thì bỗng chốc trở nên chật chội.

Hai vợ chồng chân to chạm chân nhỏ, Chúc An An trẻ con cứ nhất định phải dẫm lên mu bàn chân anh, Tần Ngạc cũng không cam chịu yếu thế muốn dẫm lại.

Hai người người dẫm qua kẻ dẫm lại, làm nước b-ắn ra ngoài không ít, giống hệt hai đứa trẻ nghịch ngợm cộng lại chưa quá ba tuổi.

Bên cạnh lửa lò đang cháy rực, sau khi đổ hết nước trong ấm đun nước ra, Chúc An An mới nhấc chân lên lau khô.

Trong lúc Tần Ngạc đi đổ nước, cô dọn dẹp lại chỗ bị nước b-ắn ướt.

Quay đầu lại định xúc tro than lấp lửa thì thấy Tần Ngạc lại kẹp hai viên than tổ ong ném vào.

Chúc An An thắc mắc:

“Anh làm gì thế?"

Sắp ngủ rồi, còn đốt lửa làm gì nữa?

“Sợ lát nữa em lạnh."

Lúc Tần Ngạc nói, ánh mắt mang theo chút thâm ý sâu xa.

Chúc An An:

“..."

Đã sắp thành vợ chồng già đến nơi rồi, cái ánh mắt này cô thật sự là hiểu ngay lập tức.

Tần Ngạc cũng không phụ sự thấu hiểu của vợ mình.

Trong nhà đông người, tình huống chỉ có hai người bọn họ ở nhà thế này thật sự là hiếm thấy, ít nhất cũng phải có ba người một nhà ở cùng.

Một buổi đêm như thế này thật thích hợp để khai phá thêm vài địa điểm mới.

Đèn điện tắt ngóm, lò sưởi nghiêm túc làm việc đến tận nửa đêm, ánh lửa le lói chiếu lên hai bóng hình bên cạnh.

Lúc được bế lên giường, trong lúc mơ màng Chúc An An vẫn còn đang nghĩ, khi cô ra khỏi cửa nhà, con trai lương tâm trỗi dậy còn nói gì nữa nhỉ?

À đúng rồi, nhóc nói...

Nhóc vẫn nhớ bố lắm, chỉ là bây giờ nhóc càng muốn chơi với cậu hơn, bảo bố đừng có buồn.

Trẻ con đúng là vẫn quá ngây thơ.

Bố nó có thèm buồn đâu, rõ ràng là đang vui sướng muốn ch-ết.

Buổi sáng không có ai làm phiền, đồng hồ sinh học của Chúc An An đến giờ thì tỉnh một lần, sau đó lại mơ mơ màng màng ngủ tiếp, ngủ một mạch đến tận trưa trật.

Rèm cửa không kéo ra, nhưng thông qua lớp vải không được chắn sáng cho lắm, có thể cảm nhận rõ ràng hôm nay là một ngày nắng đẹp.

Bên ngoài có ánh mặt trời chiếu tới, và thời gian chắc chắn không còn sớm nữa.

Đúng nghĩa là mặt trời lên đến m-ông rồi mà vẫn chưa dậy.

Chúc An An nửa nhắm nửa mở mắt, định giơ cánh tay lên xem mấy giờ rồi, giây tiếp theo liền nghe thấy tiếng động ở cửa.

Người có thể tự mình mở cửa đi vào, ngoài Tần Ngạc ra thì còn ai được nữa?

Chỉ mất mười giây, cửa phòng ngủ được đẩy ra, Tần Ngạc xuất hiện ở cửa.

Một người đứng một người nằm, hai vợ chồng bốn mắt nhìn nhau.

Tần Ngạc đi tới ngồi bên mép giường, giơ tay vuốt ve mấy sợi tóc con trên mặt vợ mình.

“Thật sự mệt đến thế sao?"

Giọng điệu mang vẻ thắc mắc xen lẫn chút bất ngờ.

Tối qua tuy có đổi địa điểm nhưng số lần cũng chỉ là bình thường thôi mà.

Chúc An An lườm anh một cái.

Nằm với đứng rồi treo thì có giống nhau được không?

Tần Ngạc khẽ cười:

“Còn ngủ nữa không?

Hay là dậy ăn cơm?

Để anh đi lấy."

Chúc An An khẽ ngóc đầu dậy nhìn ra bên ngoài:

“Anh không tiện đường lấy cơm về luôn à?"

Tần Ngạc:

“Chưa lấy, giờ anh đi đây, đợi em dậy rửa mặt xong là có thể ăn được rồi."

Chúc An An lười biếng “ừm" một tiếng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.