Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 142
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:28
“Mà trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, người ở bên cạnh cũng đã khống chế được tên trộm thứ ba.
Đợi đến khi động tĩnh ở đây được người ở các phòng khác nhận ra, lúc chạy ra xem thì thấy cửa phòng Hứa Ý Tri đang mở, ba người bị trói bị vứt dưới đất.”
Có người quen với Quan Nghị hỏi là chuyện gì xảy ra, Quan Nghị kể lại chuyện lúc nãy.
Nghe nói có người cầm d.a.o vào trong tòa nhà, đa số mọi người đều bị đ-ánh thức, có người hỏi tình hình cụ thể, có người đi xem đồ đạc của mình có bị mất hay không.
Tìm kiếm như vậy vậy mà lại bắt được thêm một kẻ lén lút nữa, bên cạnh hắn ta còn để không ít đồ đạc, nhìn qua là biết trộm được từ trong tòa nhà, lập tức khiến mọi người phẫn nộ.
Người phụ trách cũng chạy tới rất nhanh, nhìn hiện trường là hiểu ngay chuyện gì xảy ra, liền sai người dẫn tên trộm đi.
Biết được chính nhóm Hứa Ý Tri đã phát hiện và khống chế tên trộm, ông ta nhìn Hứa Ý Tri thêm vài cái:
“Không ngờ trông cậu g-ầy gò thế này mà lại bắt được ba người."
Hứa Ý Tri lắc đầu, kể lại chuyện lúc trước một lượt.
Bấy giờ người phụ trách mới biết tình hình cụ thể, gật gật đầu, khen ngợi họ vài câu rồi xoay người trấn an mọi người.
“Mọi người yên tâm, chuyện này nhất định sẽ không xảy ra nữa.
Hôm nay tôi đã nói chuyện với đồn cảnh sát khu vực này rồi, kể từ ngày mai sẽ có cảnh sát canh gác ở cửa, ra vào đều phải đăng ký, chắc chắn sẽ không xảy ra tình trạng này nữa."
Có người nghe xong thì yên tâm, có người lại thấy vẫn không bảo hiểm:
“Lãnh đạo à, năm nào chúng tôi cũng phải tới đây, hay là xây lại một tòa nhà đi.
Nếu kinh phí thực sự eo hẹp thì mọi người chúng tôi chung tay góp sức cũng được, chứ cứ thế này mãi thì thật không an toàn chút nào."
Lập tức có người phụ họa theo, so với doanh số đơn hàng khổng lồ hàng năm tại hội chợ đối ngoại thì việc bỏ ra một chút tiền nhỏ để xây nhà thật sự chẳng đáng là bao.
Người phụ trách ra hiệu mọi người im lặng:
“Cái này chúng ta sẽ bàn sau.
Mọi người cứ về ngủ trước đi, ngày kia hội chợ đối ngoại sẽ bắt đầu rồi, mọi người cũng phải dưỡng sức mới được.
Tất cả về đi thôi, tôi đưa tên trộm đến đồn cảnh sát, cũng hỏi xem tình hình cụ thể ra sao.
Những ai bị mất đồ thì xuống lầu đăng ký, đợi sau khi xử lý xong chuyện, đồ đạc sẽ được trả lại cho mọi người."
Mặc dù mọi người không hài lòng lắm với câu trả lời này nhưng cũng biết tạm thời là không còn cách nào khác.
Cho dù muốn xây lại nhà thì đó cũng là chuyện sau này rồi, bây giờ chắc chắn là không vội được.
Từng người một đành lủi thủi về phòng.
Nhóm Kim Hoa Hoa không bị mất đồ nên không cần phải đi đăng ký, nhưng Hứa Ý Tri vẫn ra ngoài một chuyến để tường trình rõ ràng chuyện tối nay với cảnh sát.
Ngày hôm sau khi đến hội chợ đối ngoại, cô phát hiện bên trong đã náo nhiệt hơn rất nhiều.
Một số đơn vị chưa trang trí xong gian hàng đều đang tranh thủ ngày cuối cùng.
Việc trang trí gian hàng của nhóm Kim Hoa Hoa khá đơn giản, không tốn quá nhiều thời gian.
Quan Nghị và Dương Kiệt hai người làm chưa đầy nửa tiếng là xong, bao gồm cả thời gian Triệu Minh Huy quấy rầy bên trong nữa.
Sau khi trang trí gian hàng xong, Quan Nghị nói với Hứa Ý Tri vài câu rồi dẫn Dương Kiệt đi xem những gian hàng khác, nhân tiện xem cách người ta trang trí gian hàng ra sao.
Kim Hoa Hoa lười đi nên ngồi một bên đọc sách.
Hứa Ý Tri đi cùng cô, tay cũng cầm một cuốn sách, nhưng là sách ngoại văn, hơn nữa còn liên quan đến lĩnh vực tài chính.
Kim Hoa Hoa liếc nhìn một cái rồi thôi, cô phải thừa nhận rằng mỗi người có một sở trường riêng.
Giống như Kim Hoa Hoa, cô đọc sách về y học, dù là Tây y cũng có thể đọc một cách say sưa, sách về Trung y thì thường đọc đến mức không nỡ buông tay.
Nhưng nếu bắt cô đọc sách về tài chính thì cô đọc chưa đầy mười phút đã thấy buồn ngủ.
Hứa Ý Tri thì khác, anh dường như loại sách nào cũng có thể đọc được.
Kim Hoa Hoa thấy trong đống sách anh thường đọc không chỉ có quản lý tài chính mà còn có cả cơ khí nữa, có một lần thậm chí còn thấy anh lật xem sách về vật lý.
Kim Hoa Hoa nghi ngờ tất cả những thứ đó anh đều đã xem qua rồi.
Hai người không làm phiền lẫn nhau, ngồi ở góc khuất, thỉnh thoảng còn nhỏ giọng nói với nhau vài câu.
Triệu Minh Huy, người không thích đọc sách, cảm thấy mình bị gạt sang một bên.
Cậu nhìn người này rồi lại nhìn người kia.
Anh Hứa thì không cần phải nói, sau này tất cả đều phải trông cậy vào anh ấy để kiếm tiền, không thể làm phiền.
Chị dâu cũng thế, sau này là nòng cốt cốt cán của căn cứ đấy nhé.
Cả hai người đều không thể làm phiền được.
Cậu lại không đọc nổi sách nên đành chạy đi dạo quanh chỗ khác.
Tiễn Triệu Minh Huy đi xong, Hứa Ý Tri ra vẻ thở phào nhẹ nhõm:
“Cuối cùng cũng đuổi được thằng nhóc này đi rồi, cậu ta ở đây không thấy hơi 'sáng' quá sao?"
Kim Hoa Hoa buồn cười vỗ anh một cái:
“Nói bậy bạ gì đấy?
Tại sao lại muốn đuổi người ta đi?"
Kim Hoa Hoa biết nếu không có lý do thì Hứa Ý Tri chắc chắn sẽ không cố ý ném Triệu Minh Huy ở đó để cậu ta tự thấy chán ngắt.
Gập cuốn sách trong tay lại, Hứa Ý Tri làm động tác suỵt, xác định Triệu Minh Huy đã đi xa đến mức không thấy bóng dáng nữa mới cười nói:
“Chú Triệu bảo để cậu ta rèn luyện thêm chút.
Đi theo anh thì cậu ta toàn nghĩ đến việc dựa dẫm thôi.
Ở đây chúng ta đều là người lạ, anh định để cậu ta thử sức xem sao."
“Được không anh?"
“Không có gì là không được cả."
Hứa Ý Tri chẳng lo lắng chút nào:
“Chỉ riêng đống đồ tốt mà Lão Hắc và em lấy ra thôi cũng đủ để thu hút không ít ánh mắt rồi.
Anh chỉ lo họ tranh giành thôi, vả lại không mua được cũng là để họ hối hận sau này."
Hứa Ý Tri nói một cách tự nhiên.
Số d.ư.ợ.c liệu tốt mang tới lần này chẳng qua chỉ là để thu hút ánh nhìn của mọi người thôi, thứ thực sự định bàn bạc với thương nhân nước ngoài đều là những loại d.ư.ợ.c liệu bình thường có thể trồng trọt nhanh ch.óng với số lượng lớn.
Cả căn cứ không thể chỉ dựa vào đống d.ư.ợ.c liệu quý hiếm đó mà chống đỡ được, phải đem số d.ư.ợ.c liệu lớn lên sau này đổi thành tiền mặt bán đi thì căn cứ này mới có giá trị, mới có thể phát triển ổn định được.
Kim Hoa Hoa không phải không biết những điều này, chỉ là cảm thấy thời gian thành lập căn cứ quá ngắn, họ lại muốn tạo dựng danh tiếng trong thời gian ngắn nên mới không nỡ đem đống đồ tốt đó ra.
Còn về việc Triệu Minh Huy có làm hỏng chuyện hay không thì Kim Hoa Hoa cảm thấy không đến mức đó.
Dù sao cũng là đứa trẻ lớn lên trong nhà họ Triệu, tính tình có lẽ hơi lơ là chút nhưng không đến nỗi không có năng lực.
Hơn nữa đúng như lời Hứa Ý Tri nói, họ vẫn còn “át chủ bài" mà.
“Tiếc là vị trí của chúng ta lần này không được tốt lắm, đến lúc đó phải nghĩ cách mới được."
Kim Hoa Hoa chỉ chỉ vào gian hàng ở hai bên.
Hứa Ý Tri gật đầu:
“Không sao, anh đã dò hỏi rồi, vị trí của Nhà máy Dệt bông số 1 ở phía trước, vị trí của Nhà máy May mặc Hưng Vinh cũng khá tốt.
Hàng năm họ đều có một hai khách hàng cố định nên không cần quá lo lắng về vấn đề doanh số đơn hàng.
Lúc sáng anh đã bàn bạc với họ rồi, họ sẵn lòng phát huy tinh thần tương thân tương ái của người trong nước, nhường cho chúng ta một số vị trí để chúng ta đặt sản phẩm trưng bày."
Hứa Ý Tri nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ, Kim Hoa Hoa chẳng tin chút nào.
Hai người đó cũng không phải là kẻ ngốc, lấy lý do gì mà giúp mình chứ.
Cô sáp lại gần một chút:
“Nói xem, anh lại lừa họ thế nào rồi?"
Hứa Ý Tri cố gắng không để lộ nụ cười:
“Thật sự là không có mà, chẳng qua là hai vị đàn anh đó người tốt thôi."
Kim Hoa Hoa liếc xéo anh:
“Anh xem em có tin không."
Hai người cười đùa một lúc, Hứa Ý Tri mới rỉ tai nói:
“Họ muốn nhân sâm, anh ở trên xe đã đồng ý rồi, chẳng lẽ chỉ vì hai câu nói suông của họ thôi sao?
Họ cũng hiểu cái đạo lý này nên tự nhiên sẽ không đời nào không đồng ý."
Kim Hoa Hoa đã bảo anh sao lại hào phóng đồng ý giao dịch với đối phương như vậy, hóa ra lúc đó đã nghĩ tới tình huống này rồi.
Cũng là vì hai nhà này đều là nhà máy lâu đời, dù là trước mặt lãnh đạo cũng có tiếng nói, lại có khách hàng đặt hàng cố định nên mới dễ dàng nhường chỗ cho họ như vậy.
Không cần nghĩ Kim Hoa Hoa cũng biết gian hàng của người ta không những vị trí tốt hơn họ mà chắc chắn còn rộng hơn nữa.
Dùng hai củ nhân sâm mà họ không dùng tới, sau này còn có thể bồi thực ra được để đổi lấy cơ hội này, quả thực không lỗ.
Mặc dù có hai nhà này giúp đỡ nhưng Kim Hoa Hoa vẫn muốn nỗ lực thêm chút nữa.
Kể từ hôm qua nhìn thấy hai người “hàng xóm" này là Kim Hoa Hoa đã suy nghĩ cách giải quyết rồi.
Nếu cô học y đã có sự tích lũy mấy chục năm, đạt đến trình độ như hai vị thầy giáo kia thì đại khái là tùy tiện cũng có thể nghĩ ra cách giải quyết được.
Nhưng bây giờ cô cũng chỉ là một tân binh vừa mới nhập học thôi, điểm tốt duy nhất là cô có một lợi thế mà không ai có được:
sự trợ giúp của hệ thống.
Hai cuốn sách nhận được từ hệ thống lần trước, chỉ cần có thời gian là cô lại lật xem.
Thực ra hai tác giả của hai cuốn sách đó đều không phải là những người đặc biệt nổi tiếng, nhưng trong đó vị đại phu họ Lý kia có ghi chép không ít thứ thú vị.
Trong đó có nhắc tới một loại d.ư.ợ.c liệu, theo như sách nói là do ông đi lại ở vùng Lĩnh Nam, tình cờ bước vào một nơi có địa thế vô cùng kỳ lạ, nếu không phải người quen thì rất khó tìm thấy đường, cả ngôi làng cũng chỉ có năm sáu trăm người.
Điều quan trọng nhất là người dân địa phương có thói quen uống d.ư.ợ.c liệu, cũng đúc kết ra được một số đơn thu-ốc.
Đại phu họ Lý xưa nay vốn hứng thú với những đơn thu-ốc dân gian này nên đã ở lại địa phương đó ba năm, cuối cùng đã thu thập được hai mươi đơn thu-ốc d.ư.ợ.c liệu từ trong làng.
Sau khi chính ông đã thử nghiệm, đúc kết và thay đổi thì lại sửa ra được bảy đơn thu-ốc, trong đó có một đơn thu-ốc mà d.ư.ợ.c liệu sử dụng không phức tạp, giá trị d.ư.ợ.c dụng cũng bình thường, chỉ có duy nhất một đặc điểm là:
“Thơm.”
Theo lời đại phu họ Lý nói thì d.ư.ợ.c liệu sau khi pha ra sẽ có hương thơm xen lẫn vị đắng, vị đắng lại mang theo vị ngọt, xứng đáng đứng đầu các loại trà d.ư.ợ.c, nhưng vì giá trị d.ư.ợ.c dụng thấp nên không được người ta đề cao.
Kim Hoa Hoa biết chuyện đó xong thì thấy đặc biệt thú vị, liền đặc biệt dành thời gian bào chế ra một ít, chỉ mới dùng thử một lần thôi mà đúng là thơm thật, người ta nói “hơi thở như hoa lan", loại trà này sau khi uống vào sẽ có hiệu quả tương tự.
Kim Hoa Hoa cảm thấy có thể dùng ở đây, dù sao thì mùi vị đồ đạc của mọi người đều nồng, nếu đã như vậy thì chỉ có thể ai giỏi người đó thắng thôi.
Cô đem ý tưởng nói với Hứa Ý Tri, Hứa Ý Tri có chút tò mò, liền che chắn cho Kim Hoa Hoa lấy ra một ít.
Ở đây có quầy dịch vụ, ở đó chắc chắn có nước nóng, pha một phần thử xem hiệu quả ra sao.
Kim Hoa Hoa vui vẻ đồng ý, bảo Hứa Ý Tri đợi ở đây rồi cô đi đến quầy dịch vụ.
Quầy dịch vụ nằm cách cửa không xa, liếc mắt là thấy ngay.
Kim Hoa Hoa đi trên đường đã tốn không ít thời gian mới tìm thấy chỗ.
Lúc tới không nghĩ tới chuyện này nên không mang theo cốc, dù sao chủ yếu là muốn xem hương thơm của trà d.ư.ợ.c ra sao nên cô đã mượn cái cốc ở quầy dịch vụ này luôn.
Quầy dịch vụ lúc này có hai cô gái đang đứng đó, bên cạnh có một gian phòng nhỏ, trong phòng cũng có người.
Trong đó cô gái mặt tròn giúp đi lấy cốc, Kim Hoa Hoa liền bắt chuyện với cô gái mặt b.úp bê.
Biết đối phương cũng là sinh viên, cha mẹ đều làm việc ở các đơn vị chính phủ, Kim Hoa Hoa đã hiểu ra ngay.
Cô đã bảo thông thường cơ hội kiểu này có những người ngay cả khả năng biết tới cũng không có, người có thể nhận được cơ hội này chắc chắn gia cảnh không tồi.
Đương nhiên Trương Minh Hà gặp hôm qua là một ngoại lệ.
Nghĩ đến Trương Minh Hà, cô không nhịn được mà hỏi thăm vài câu, hình như đúng là không nhìn thấy cô ấy thật.
Vẻ mặt cô gái mặt b.úp bê khựng lại một chút, Kim Hoa Hoa thắc mắc hỏi:
“Em ấy sao vậy ạ?
Hôm nay hình như em không thấy em ấy."
Cô gái mặt b.úp bê họ Vương, trên thẻ đeo trước ng-ực viết tên là Vương Vân Vân, cô gái này nhìn qua là biết không có tâm cơ gì.
Lúc đầu còn thấy có một số chuyện không tiện nói với người ngoài, thấy Kim Hoa Hoa vô cùng lo lắng cho Trương Minh Hà, lại kể chuyện hôm qua đã gặp mặt Trương Minh Hà nên cô liền không nhịn được mà nhỏ giọng:
“Vừa rồi có người tìm cậu ấy, bảo là vị hôn phu của cậu ấy, cứ khăng khăng đòi lôi cậu ấy về nhà.
Trương Minh Hà không chịu nên hai người cãi cọ có chút không vui, vừa hay bị lãnh đạo nhìn thấy.
Lãnh đạo đặc biệt không vui, bảo Trương Minh Hà giải quyết xong chuyện rồi mới được tới.
Đã một lúc lâu rồi mà chẳng thấy cậu ấy quay lại nữa, nếu lát nữa lãnh đạo phát hiện cậu ấy vẫn chưa về thì ước tính cậu ấy không thể ở lại đây được nữa đâu."
