Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 143
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:29
“Cùng là sinh viên đại học, Kim Hoa Hoa hiểu rất rõ rằng tuy tình nguyện viên có vẻ không quan trọng nhưng có bản lý lịch này thì sau này các cô gái này khi phân công công tác sẽ dễ dàng hơn những người khác.
Trương Minh Hà trông cũng rất cần trải nghiệm này, chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Cô không khỏi lo lắng, sự việc hệ thống nói cứ lởn vởn trong lòng cô.”
Mặc dù sốt ruột nhưng Kim Hoa Hoa không rời đi ngay mà hỏi thêm về tình hình của Trương Minh Hà.
Vương Vân Vân dường như thực sự quen biết Trương Minh Hà, tự thấy vừa rồi đã nói cho Kim Hoa Hoa bí mật nhỏ nên coi như hai người đã có tình hữu nghị cách mạng chung rồi, cộng thêm việc buôn chuyện chắc chắn là tốt hơn đứng đây nên cô đã nhỏ giọng kể lại.
Hóa ra Vương Vân Vân và Trương Minh Hà hồi nhỏ ở chung một phố.
Nghe người già nói ngày xưa nhà Trương Minh Hà nghèo lắm, sau này không biết sao sống còn khá hơn người bình thường nữa.
Những năm sáu mươi, khắp nơi đều đang làm cách mạng, cũng chẳng biết bố mẹ cô ấy làm thế nào mà đều vào được nhà máy làm công nhân chính thức.
Như vậy thì thôi đi, đôi vợ chồng này sau đó lại có thêm hai đứa con, một trai một gái.
Rõ ràng Trương Minh Hà là đứa con đầu lòng của họ nhưng sống ở nhà lại đặc biệt không dễ dàng.
Sau đó cha mẹ của Vương Vân Vân điều chuyển công tác nên rời khỏi nơi đó, chỉ nghe người ta nói Trương Minh Hà đi học đều là nhờ vận may tốt, lúc bị cha mẹ ép nghỉ học thì tình cờ gặp được lãnh đạo nhà máy, bị mắng cho một trận tơi bời mới không để Trương Minh Hà nghỉ học.
Cách đây không lâu nghe nói cha của Trương Minh Hà được điều động đến đơn vị chính phủ, Trương Minh Hà vận may tốt đã cứu được con gái lãnh đạo nên mới có cơ hội lần này, còn vị hôn phu thì không biết là chuyện như thế nào.
Vừa lúc Vương Vân Vân kể xong chuyện của Trương Minh Hà với Kim Hoa Hoa thì cô gái mặt tròn mang cốc tới.
Kim Hoa Hoa cảm ơn đối phương, do dự một chút nhưng rốt cuộc không rời đi ngay, cô mỉm cười với Vương Vân Vân:
“Chị có chút không yên tâm về em ấy, muốn đi xem thử, em có biết em ấy đi theo hướng nào không?"
Sớm đã nhận ra Kim Hoa Hoa dường như rất quan tâm đến Trương Minh Hà, bản thân Vương Vân Vân cũng thấy Trương Minh Hà đáng thương nên lập tức chỉ hướng cho cô.
Kim Hoa Hoa sau khi cảm ơn xong định rời đi.
Vừa hay lúc này Hứa Ý Tri đi tới, thấy Hứa Ý Tri, Kim Hoa Hoa kinh ngạc một chút:
“Sao anh cũng qua đây rồi?"
Hứa Ý Tri cười một cái:
“Quan Nghị về rồi, cứ để anh ấy trông coi là được."
Nhìn Kim Hoa Hoa rồi lại nhìn ra ngoài cửa:
“Em định đi ra ngoài sao?"
Sở dĩ anh tới muộn một chút, đợi Quan Nghị chỉ là một phần nguyên nhân, quan trọng hơn là biết tính cách của Kim Hoa Hoa, tới đây chắc chắn sẽ không nhịn được mà hỏi chuyện Trương Minh Hà.
Nếu anh đi theo thì không tiện, cũng dễ gây hiểu lầm cho người khác nên đã cố ý chậm lại một bước, không ngờ vừa tới đã thấy Kim Hoa Hoa định đi ra ngoài, không khỏi có chút tò mò.
Kim Hoa Hoa đem chuyện kể lại, Hứa Ý Tri không tán đồng nhìn cô:
“Trước khi giúp đỡ người khác thì phải lo cho bản thân mình đã, lời thầy Đàm nói về chuyện của em em quên rồi sao?
Em chỉ là nghe nói cô ấy đi cùng vị hôn phu thôi chứ không biết tình hình cụ thể ra sao, ngộ nhỡ bên ngoài người đến đông thì em chẳng những không giúp được cô ấy mà còn tự làm mình bị vướng vào đấy."
Hiếm khi Hứa Ý Tri lại nghiêm mặt như vậy.
Kim Hoa Hoa sững người một chút, nghĩ lại thì đúng là như vậy, ai mà dám chắc bên ngoài có bao nhiêu người.
Vị hôn phu đó đi một mình hay đi cùng một nhóm người.
Biết Hứa Ý Tri là thực sự lo lắng cho mình nên cô lấy lòng tiến tới vài bước nắm lấy tay đối phương:
“Được rồi, em biết rồi, lần sau nhất định sẽ chú ý."
Cô sáp lại gần tai Hứa Ý Tri:
“Hơn nữa anh quên em có hệ thống sao, lúc mấu chốt hệ thống vẫn rất hữu dụng mà."
“Đúng vậy, tôi nhất định sẽ bảo vệ tốt ký chủ."
Lần này hệ thống cũng khẳng định trong đầu Hứa Ý Tri.
Hứa Ý Tri xoa xoa trán, không bắt được hệ thống nên đã gõ nhẹ vào trán Kim Hoa Hoa một cái:
“Hệ thống dù sao cũng không phải là người, đôi khi không hiểu được những toan tính của con người đâu.
Lần sau nếu còn lỗ mãng như vậy nữa, anh sẽ báo với thầy Đàm đấy."
Thầy Đàm bây giờ chính là điểm yếu ch-ết người của Kim Hoa Hoa, cô có thể tưởng tượng được nếu Hứa Ý Tri mách thầy Đàm thì những năm tiếp theo cô đừng mong có thời gian nghỉ ngơi nữa.
Biết Hứa Ý Tri thực sự không vui nên Kim Hoa Hoa cũng không dám cãi chày cãi cối nữa, ngay cả hệ thống cũng không dám ho he, cả người cả hệ thống đáng thương nhìn Hứa Ý Tri, cho đến khi Hứa Ý Tri tự mình mủi lòng:
“Lần này là ngoại lệ đấy nhé."
“Vâng ạ."
Kim Hoa Hoa cứ ngỡ tìm Trương Minh Hà sẽ tốn chút công sức, thậm chí có khi người ta đã rời khỏi đây rồi, không ngờ vừa đi ra đã thấy một đám người vây quanh.
Kim Hoa Hoa không nhìn rõ tình hình bên trong, nhưng hệ thống biết ký chủ đang sốt ruột nên chủ động giúp đỡ tìm kiếm, bảo Kim Hoa Hoa rằng Trương Minh Hà đang ở trong đám đông.
Kim Hoa Hoa biết chuyện xong có cảm giác không lành, kéo Hứa Ý Tri đi tới.
Đi tới gần có thể nghe thấy tiếng khóc lóc, tiếng c.h.ử.i bới bên trong.
Kim Hoa Hoa dùng chút sức lực chen vào thì thấy Trương Minh Hà đứng đó, đối diện cô có mấy người, trong đó có một công t.ử bột trẻ tuổi diện mạo đoan chính đang đứng đó với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn, dường như rất không hài lòng với biểu hiện của Trương Minh Hà.
Ngoài ra là một cặp vợ chồng trung niên, tầm khoảng bốn năm mươi tuổi, bên cạnh hai người còn đi theo một nam một nữ, dáng vẻ vô cùng giống cặp vợ chồng này, nhìn qua là biết con cái nhà họ.
Lúc Kim Hoa Hoa chen vào thì vừa hay nghe thấy người phụ nữ trung niên khóc lóc kể lể:
“Minh Hà à con đừng quậy nữa được không, con muốn đi học tiểu Mạnh đã đồng ý rồi, con không muốn kết hôn sớm tiểu Mạnh cũng đồng ý rồi, bây giờ chẳng qua là không muốn con ở bên ngoài chịu khổ, sao con không thể hiểu được mà cứ phải quậy lên vậy.
Con là con gái sau này phải gả cho người ta mà, người ta tiểu Mạnh đối xử với con tốt như vậy mà con còn chưa hài lòng, rốt cuộc con muốn cái gì, con nói đi."
Lời khóc lóc của người phụ nữ đã nhận được sự đồng cảm của không ít người, những ánh mắt không tán đồng đều nhắm vào Trương Minh Hà.
Kim Hoa Hoa liền thấy Trương Minh Hà từ đầu đến cuối không nói lời nào, luôn là người phụ nữ kia đang nói.
Người đàn ông bên cạnh người phụ nữ mặt mày đen kịt, khi thấy ngày càng nhiều người vây lại xem thì sắc mặt càng khó coi hơn:
“Trương Minh Hà, cô là một đứa con gái mà cứ nhất quyết phải ra ngoài phơi mặt cho thiên hạ xem là định làm cái gì, còn muốn mặt mũi nữa không.
Nếu cô còn nhận hai cái thân già này thì mau theo mẹ cô về nhà đi, đừng ở ngoài này làm mất mặt xấu hổ nữa."
Trương Minh Hà ngẩng đầu lên, môi mấp máy, trên má còn có một vết hằn bàn tay, cô dường như muốn nói gì đó nhưng lại không thốt ra lời, cho đến khi cô gái đi cùng người phụ nữ trung niên tiến lên kéo cô, Trương Minh Hà lùi lại hai bước:
“Bố, con đã là tình nguyện viên rồi, không thể tùy ý rời đi được."
Cô gái đi tới mắt sáng rực lên:
“Không sao đâu, em có thể thay chị mà.
Chị à, anh rể là đau lòng cho chị thôi, chị đừng làm mọi người giận nữa."
“Đúng vậy, một đứa con gái không ở nhà t.ử tế, suốt ngày nghĩ chuyện chạy ra ngoài, nếu không phải anh Mạnh là người tốt thì ai thèm rước loại đàn bà như cô."
Cậu thiếu niên trạc tuổi cô gái kia, đang cười lấy lòng với tên công t.ử bột thiếu kiên nhẫn, chán ghét nói.
Nếu lời của những người khác Kim Hoa Hoa còn có thể coi như không nghe thấy, dù sao họ cũng là người một nhà, chuyện cụ thể thế nào chỉ có người nhà này mới có quyền đ-ánh giá, nhưng lời của cậu thiếu niên này thực sự đã chọc giận Kim Hoa Hoa.
Cô trực tiếp bước ra, đi đến bên cạnh Trương Minh Hà, đối diện với những ánh mắt đang nhìn tới, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cậu thiếu niên:
“Thời đại nào rồi mà còn có người cảm thấy đàn bà phải ở nhà mới được.
Có giỏi thì cậu bảo mẹ cậu, chị cậu đều đừng ra khỏi cửa.
Đi theo sau m-ông người khác làm ch.ó săn thì đừng có coi mình là người, thấy ai cũng muốn sủa vài tiếng."
Kim Hoa Hoa đột ngột bước ra, cả nhà họ Trương đều có chút ngơ ngác.
Cậu con trai út nhà họ Trương bị mắng vô duyên vô cớ, còn bị mắng thành ch.ó, điều này khiến một kẻ vốn luôn thuận buồm xuôi gió nhất thời sững sờ.
Khi nhận ra thì lập tức thẹn quá hóa giận:
“Cô là ai, ở đâu ra cái con khốn này, ai cho cô nói chuyện đấy, chuyện nhà tôi đến lượt cô quản sao?"
“Chát" một tiếng, một người từ phía sau xông ra tát cho con út nhà họ Trương một cái, dường như chưa hả giận nên lại bồi thêm cho hắn hai quả đ-ấm, vừa đ-ánh vừa mắng:
“Thằng nhóc này mắng ai đấy, chị dâu tôi bảo cậu là ch.ó của người ta có sai không?
Muốn bán con cầu vinh thì đừng có giương cao ngọn cờ chữ hiếu, thật sự tưởng mọi người đều không biết cả nhà các người là hạng người gì sao.
Lại đây lại đây, hôm nay tôi sẽ nói cho mọi người biết, bố cậu chính là dựa vào đầu cơ trục lợi, đ-âm sau lưng lãnh đạo mới ngoi lên được đấy.
Mẹ cậu đừng nhìn bây giờ ra vẻ phụ nữ nhà lành, ai chẳng biết những chuyện của bà ta và bố cậu những năm trước kia, chưa chắc cậu có phải là nòi giống của bố cậu hay không đâu."
Kim Hoa Hoa cho đến khi đối phương lên tiếng mới phát hiện người xông ra là Triệu Minh Huy.
Cô có chút không hiểu nổi tình hình hiện tại, theo lý thì phải là cô và nhà họ Trương đối chất chứ, sao Triệu Minh Huy lại kích động như vậy, thằng nhóc này dường như cũng quá bảo vệ mình rồi đấy.
Trong lúc cô đang nghi ngờ cuộc đời thì Hứa Ý Tri cũng đã đi tới.
Anh không để ý đến Triệu Minh Huy đang đ-ánh người, ánh mắt dừng lại trên người tên công t.ử bột họ Mạnh kia, ánh mắt tối sầm lại.
Lúc nãy anh nhìn rất rõ, khi Kim Hoa Hoa xông ra, tên họ Mạnh đó mắt sáng rực lên, ánh mắt đó chỉ cần là đàn ông là biết có ý nghĩa gì.
Anh che chở Kim Hoa Hoa ở phía sau, đối diện với ánh mắt của tên công t.ử bột.
Ánh mắt đối phương đảo qua đảo lại giữa Kim Hoa Hoa và anh, dường như nhận ra điều gì đó nên mỉm cười đầy khiêu khích với Hứa Ý Tri.
Hứa Ý Tri cũng mỉm cười đáp lại.
Rất tốt, loại công t.ử bột không biết sống ch-ết thế này anh đã bao lâu rồi chưa gặp được.
Bị nụ cười của Hứa Ý Tri làm cho giật mình, Mạnh lão nhị phiền não nhìn tình hình hiện tại, nhìn thấy nhiều người vây xem náo nhiệt như vậy, cả người đều không ổn rồi.
Chuyện này nếu truyền ra ngoài thì cái danh Mạnh lão nhị của hắn còn muốn nữa không.
Chán ghét liếc nhìn nhà họ Trương một cái, lúc này nhà họ Trương cũng đã phản ứng lại, đang ngăn cản Triệu Minh Huy đ-ánh người.
Nhưng Triệu Minh Huy dù có vô dụng đến đâu thì cũng là người nhà họ Triệu, hễ có thời gian rảnh là bị ông cụ ném vào quân đội huấn luyện nên thân thủ mạnh hơn người thường nhiều, nhất định không để những người này đ-ánh trúng mình.
Xả xong cơn giận trong lòng, Triệu Minh Huy mới buông con út nhà họ Trương ra.
Khi thấy hai người nhà họ Trương định xông lên làm dữ không thôi, cậu lạnh cười một tiếng:
“Náo đi, các người cứ náo tiếp đi, tôi có thể lột sạch cái gốc gác nhà các người ra đấy.
Thật sự tưởng bám được vào nhà họ Mạnh là thành nhân vật rồi sao, cái gốc nhà họ Trương các người trong giới này ai chẳng rõ."
Lại quay đầu chán ghét nhìn Mạnh lão nhị:
“Mạnh lão nhị, nếu anh thực sự thích chị Minh Hà thì sẽ không để nhà họ Trương quậy phá ở đây.
Không thích mà cứ khăng khăng chiếm lấy cái danh vị hôn phu, anh nói xem anh mưu đồ cái gì, quả nhiên nhà họ Mạnh các người đều là lũ biến thái."
Lúc Triệu Minh Huy đ-ánh người, người nhận ra cậu đại khái chỉ có hai người Kim Hoa Hoa, có lẽ còn thêm một Trương Minh Hà đang luống cuống nữa.
Bây giờ cậu đã lên tiếng chỉ thẳng vào Mạnh lão nhị, những người khác chỉ nghĩ đây là người quen bắt gặp nên đứng ra bất bình thay thôi.
Mạnh lão nhị thì có chút khiếp sợ rồi, hắn không ngờ người nhà họ Triệu lại đuổi tới tận đây, lại còn là cái thằng nhóc Triệu Minh Huy này.
Nếu là những người khác của nhà họ Triệu thì kiểu gì cũng phải nể mặt nhà họ Mạnh, làm việc để lại đường lui, nhưng Triệu Minh Huy thì khác, cậu ta là một con ch.ó điên, lần trước suýt chút nữa đã đ-ánh hắn tàn phế.
Mặc dù sau đó cũng nghe nói Triệu Minh Huy khi về bị lột cho một trận tơi bời, nhưng từ đó về sau hắn vẫn có chút sợ người này.
