Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 144
Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:29
“Cậu đừng có nói bừa."
Mạnh lão nhị đáp lại một câu như vậy, lập tức nói với cả nhà họ Trương:
“Tôi không muốn vị hôn thê của mình ở ngoài phơi mặt cho thiên hạ xem.
Chuyện này nếu các người không giải quyết xong thì hậu quả các người nên tự hiểu lấy."
Nói xong căn bản không màng đến những người khác, bước nhanh rời đi.
Ai cũng không ngờ hắn ta sẽ làm vậy, nhà họ Trương ngây người.
Lúc nãy họ quậy phá dữ dội, chỗ dựa vô phi chính là thế lực của nhà họ Mạnh, ngoài ra thì bản thân mình dù sao cũng là cha mẹ của Trương Minh Hà, chiếm ưu thế tự nhiên, lại còn đông người.
Nếu con bé Trương Minh Hà này thực sự không nghe lời thì cùng lắm là trói người mang về nhà, người đã về đến nhà rồi thì muốn làm thế nào chẳng phải tùy ý họ sao.
Ai ngờ giữa chừng lại mọc ra vài kẻ ra mặt giúp đỡ, nhìn dáng vẻ còn không phải người bình thường, nhà họ Trương liền không biết phải làm sao.
Triệu Minh Huy nhìn Mạnh lão nhị đi xa thì c.h.ử.i một tiếng, quay đầu đối diện với ánh mắt của mọi người, hì hì cười vài tiếng, lộ ra dáng vẻ khờ khạo ngọt ngào như mọi khi, hoàn toàn không thấy cái dáng vẻ có trách nhiệm lúc nãy.
Kim Hoa Hoa cảm thấy có chút không nỡ nhìn thẳng, xoay người nhìn Trương Minh Hà:
“Em không sao chứ?"
Trương Minh Hà lắc đầu, lúc này cũng nhận ra hai người Kim Hoa Hoa nên cảm kích cảm ơn.
Kim Hoa Hoa hiểu rõ chuyện này nói cho cùng là chuyện riêng của nhà họ Trương, cuối cùng vẫn phải do Trương Minh Hà quyết định.
Lúc nãy cô là vì tức giận quá nên mới bất chấp tất cả xông ra, lúc này thấy người ngoài đã đi rồi cô cũng không nói nhiều.
Nếu bản thân Trương Minh Hà không cứng rắn lên được thì người khác muốn giúp cũng không giúp nổi, đặc biệt là loại chuyện gia đình này.
Quả nhiên Trương Minh Hà vừa đứng ra, nhà họ Trương lập tức bắt đầu diễn kịch.
Mẹ Trương vừa cầu xin vừa khóc lóc, bố Trương mặt đen kịt thỉnh thoảng mắng vài câu.
Hai vợ chồng này một người đóng vai ác một người đóng vai thiện, diễn vô cùng náo nhiệt, cộng thêm cặp con trai con gái út của nhà họ Trương, nếu ai không biết còn tưởng đang diễn kịch lớn.
Trương Minh Hà dường như đã quá quen với việc này, cô cười một cái:
“Bố, con không thể theo mọi người về nhà được.
Bây giờ con là tình nguyện viên, đã nói với lãnh đạo rồi, là tự nguyện phục vụ đại chúng.
Nếu bố cứ nhất định quậy phá thì con chỉ còn cách nói chuyện với lãnh đạo của bố thôi, để xem ông ấy có phải có ý kiến gì với quốc gia không, hay là bố tự đi nói chuyện với lãnh đạo của tụi con đi."
Lời này nghe thế nào cũng thấy có ý đe dọa.
Sắc mặt bố Trương thay đổi, đứa con gái lớn này ngày càng không nghe lời rồi, quả nhiên lúc đầu bán nó cho nhà họ Mạnh là đúng đắn, nếu không với cái tính ngày càng phản nghịch này của nó thì sớm muộn cũng có ngày nó bay xa khỏi nhà họ Trương thôi.
Nhận ra Trương Minh Hà đã quyết tâm không thuận theo ý họ, nếu còn quậy tiếp cô sẽ thực sự làm to chuyện, náo tới đơn vị của ông ta, đến lúc đó cái ghế này của ông ta cũng coi như ngồi xong rồi.
Chuyện không thành thì sẽ nghĩ cách khác, ở điểm này bố Trương vô cùng hiểu rõ.
Thế là ông ta lập tức thu lại dự định ban đầu, kéo mẹ Trương dậy, bất đắc dĩ thở dài một tiếng:
“Con gái à, con cũng đừng trách bố mẹ, tụi bố mẹ cũng hết cách rồi.
Mạnh nhị công t.ử thích con như vậy, gả cho cậu ấy sau này con chắc chắn sống không tệ đâu.
Con cứ quậy thế này, ngộ nhỡ người nhà họ Mạnh giận lên thì lúc con gả qua đó chắc chắn sẽ khổ sở đấy."
Ông ta tỏ vẻ người cha hiền từ lo lắng cho con cái khiến một số người lại thấy thương ông ta.
Thiên hạ làm cha mẹ có ai không muốn tốt cho con cái đâu, tiếc là có những chuyện con trẻ không hiểu.
Nghĩ vậy nên có người khuyên Trương Minh Hà.
Trương Minh Hà cười khổ, nước mắt lại rơi xuống:
“Vâng, vì tốt cho con, kể từ lúc bán con cho nhà họ Mạnh, bố từ nhân viên bình thường thăng lên chức chủ nhiệm văn phòng.
Công việc bây giờ khó tìm như vậy mà mẹ còn có thể vào bách hóa tổng hợp làm việc.
Em gái con, em trai con lại càng sau khi con và Mạnh lão nhị đính hôn là có công việc ngay.
Trong nhà còn đổi được cả căn nhà mới.
Ngoại trừ việc con bị bắt phải ở nhà không được đi đâu hết thì chẳng có gì không tốt cả.
Chỉ cần con nghe lời như súc vật, bị mọi người xích lại thì mọi người sẽ là người nhà tốt.
Người nhà tốt như vậy tặng cho các người đấy, các người có lấy không."
Câu cuối cùng cô gần như là gào lên, nói xong liền lau nước mắt chạy mất.
Tất cả mọi người đều nhìn nhau ngơ ngác, mấy người lúc nãy còn khuyên Trương Minh Hà liền quay sang nhổ nước bọt khinh bỉ vào nhà họ Trương, rồi xoay người bỏ đi.
Những người còn lại cũng lần lượt rời đi, đều cảm thấy mặt mày nóng bừng bừng.
Người cuối cùng rời đi là nhóm Kim Hoa Hoa, Hứa Ý Tri thuận tay kéo Triệu Minh Huy đi theo, nhân tiện hỏi xem thằng nhóc này là chuyện như thế nào, Bắc Kinh và Quảng Châu cách xa nhau như vậy sao cậu ta còn gặp được người quen.
Triệu Minh Huy lúc nãy còn thần khí mười phần, lúc này lại ngoan ngoãn đi theo sau Hứa Ý Tri.
Lúc đi qua quầy dịch vụ, Kim Hoa Hoa còn chào Vương Vân Vân một tiếng, Vương Vân Vân tò mò hỏi chuyện vừa xảy ra.
Kim Hoa Hoa lắc đầu, chuyện gia đình kiểu này không tiện nói.
Cô tặng Vương Vân Vân một gói trà:
“Bên trong là d.ư.ợ.c liệu Trung y, sau khi uống vào sẽ khiến hơi thở thơm tho, tổng cộng là lượng dùng trong năm ngày, em dùng thử đi, nếu thích thì lần sau chị lại tặng em."
Sự chú ý của Vương Vân Vân lập tức bị dời đi, cô hỏi thêm vài câu mới biết nhóm Kim Hoa Hoa chủ yếu bán d.ư.ợ.c liệu Trung y.
Cô nhìn Kim Hoa Hoa với ánh mắt đồng cảm, tuy còn trẻ nhưng sau khi được đào tạo cô cũng biết d.ư.ợ.c liệu Trung y tại hội chợ đối ngoại xưa nay vốn không được ưa chuộng.
Nhận lấy gói trà đối phương đưa, lịch sự cảm ơn.
Sau khi Kim Hoa Hoa rời đi, cô và đồng nghiệp tò mò nhìn vào căn phòng nhỏ, bên trong Trương Minh Hà đang nói chuyện với lãnh đạo.
Cho đến khi quay lại gian hàng của mình, Hứa Ý Tri mới hỏi chuyện là như thế nào, nếu là người khác hỏi đại khái Triệu Minh Huy chỉ trợn trắng mắt rồi quăng lại một câu “liên quan gì đến ông".
Nhưng Hứa Ý Tri hỏi thì lại khác, cậu thành thật kể lại, hóa ra cậu đã quen Trương Minh Hà từ lâu.
Sở dĩ cách xa như vậy mà vẫn quen biết đối phương thực sự chỉ có thể nói là duyên phận, nhưng không phải với Triệu Minh Huy mà là với anh họ cậu, Triệu Minh Lễ.
Triệu Minh Lễ đại khái vì nguyên nhân là con của người cha đã mất, mẹ anh vừa sinh anh ra đã cải giá rồi.
Hồi nhỏ chơi cùng Triệu Minh Huy thì không thấy gì, lớn lên rồi thì dần dần hiểu ra thân thế của mình nên con người trở nên ít nói hẳn.
Triệu Minh Lễ cụ thể quen Trương Minh Hà như thế nào thì Triệu Minh Huy thực sự không rõ, chỉ biết mang máng dường như họ là bạn qua thư.
Năm năm trước Triệu Minh Lễ và Trương Minh Hà gặp mặt ngoài đời, hai người tâm đầu ý hợp, quan hệ vô cùng hòa hợp.
Triệu Minh Huy là người thân cận nhất với Triệu Minh Lễ nên tự nhiên cũng quen biết Trương Minh Hà.
Cậu cũng rất thích Trương Minh Hà, suốt ngày gọi chị Minh Hà, cứ ngỡ anh họ và chị Minh Hà sẽ kết hôn, kết quả là khoảng nửa năm sau đó hai người không biết vì sao lại cãi cọ xích mích.
Triệu Minh Huy mãi một năm sau mới biết Trương Minh Hà bị cha mẹ ép đính hôn với lão nhị nhà họ Mạnh.
Nhà họ Triệu có khá nhiều nhân mạch trong quân đội, cụ Triệu được coi là trưởng lão của quân đội.
Nhà họ Mạnh thì ngược lại, đi theo con đường chính trị.
Hiện nay người có danh tiếng nhất của nhà họ Mạnh là Mạnh Tường, cha của Mạnh lão nhị, vì Mạnh Tường được lãnh đạo trọng dụng nên những năm nay nhà họ Mạnh càng thêm đắc ý.
Mạnh lão nhị thường xuyên gây sự ở bên ngoài, Mạnh lão đại thì dường như chẳng mấy ai thấy mặt, nghe nói là sức khỏe không tốt nên luôn ở nhà dưỡng bệnh.
Còn những người nhà họ Mạnh khác thì không có gì đặc biệt, cũng giống như gia đình quan chức chính phủ bình thường thôi.
Triệu Minh Lễ và Trương Minh Hà xích mích chính là vì chuyện này.
Triệu Minh Lễ cảm thấy Trương Minh Hà đã là một người trưởng thành rồi, không nên ngu hiếu với cha mẹ, đối diện với chuyện không đúng và lợi ích của chính mình thì nên học cách đấu tranh.
Trương Minh Hà thì cảm thấy cha mẹ chẳng qua là nhất thời nghĩ quẩn, bị cái lợi mà nhà họ Mạnh đưa ra làm mờ mắt thôi, cô từ từ nói chuyện với họ thì người nhà sẽ hiểu cho cô thôi.
Thực tế là nhà họ Trương những năm nay ngày càng quá đáng.
Trương Minh Hà muốn phản kháng nhưng lại không biết phải đối diện với cha mẹ dường như đã thay đổi bộ mặt thế nào, chỉ đành trốn tránh, nỗ lực dùng việc học hành công tác để lấp đầy bản thân.
Lúc Triệu Minh Lễ bày tỏ ý muốn giúp cô thì cô lại từ chối sự giúp đỡ của Triệu Minh Lễ, còn muốn thử lại một lần nữa.
Triệu Minh Lễ cuối cùng nản lòng thoái chí, hồi đầu năm đã hoàn toàn cắt đứt với Trương Minh Hà, điều động xuống cơ sở để học tập.
Triệu Minh Huy là lúc nhận được điện thoại của Trương Minh Hà mới biết chuyện giữa cô và anh họ xảy ra vấn đề lớn như vậy.
Bởi vì trước đây hàng năm Triệu Minh Lễ đều tìm cơ hội gặp mặt Trương Minh Hà, Triệu Minh Huy đã trở thành công cụ hữu dụng nhất, lần nào cũng đi theo tới bên này, và rất quen thuộc với Trương Minh Hà, hai người tự nhiên cũng quen biết nhau.
Vừa rồi Triệu Minh Huy lúc đi dạo bên ngoài đã thấy Trương Minh Hà bị nhà họ Trương và Mạnh lão nhị cùng bắt nạt.
Vốn dĩ cậu không muốn ra mặt, chỉ là nén giận trong lòng, cảm thấy vì những người này mà Trương Minh Hà hết lần này đến lần khác làm tổn thương trái tim anh họ cậu, nên để Trương Minh Hà nhận rõ bộ mặt thật của những người này.
Kết quả Kim Hoa Hoa đã tức giận xông ra trước, lại còn bị thằng nhóc nhà họ Trương mắng những lời khó nghe, chuyện này sao có thể nhịn được nữa, cả hai bà chị dâu đều bị bắt nạt rồi.
Triệu Minh Huy tức điên lên, nếu không phải nể tình thân phận thì lúc nãy cậu còn có thể đ-ánh dữ dội hơn nữa.
“Vậy chuyện của nhà họ Trương sao em biết được?"
Kim Hoa Hoa không quên những gì Triệu Minh Huy đã nói về tình hình của nhà họ Trương trước đó.
Triệu Minh Huy xoa xoa mũi, thấy không trốn được mới nhỏ giọng nói:
“Anh họ em đã bị bắt nạt như vậy rồi, em kiểu gì cũng phải biết cái nhà họ Trương này là gốc gác thế nào chứ."
Vốn dĩ khá lý trực khí tráng nhưng đối diện với ánh mắt của Hứa Ý Tri, cậu không khỏi thấy chột dạ, nhỏ giọng giải thích:
“Cũng không có gì đâu, chỉ là nhờ vài người hỏi thăm chút thôi.
Em thực sự không muốn làm gì cả, mặc dù nhà họ Trương đó không phải hạng người tốt lành gì nhưng em cũng không đến mức đi bắt nạt người ta, chỉ là tức không nhịn được thôi."
Kim Hoa Hoa gật đầu:
“Nếu là chị thì chị cũng phải tìm hiểu rõ chuyện là thế nào."
Thở dài một tiếng:
“Thực ra ấn tượng của chị về Trương Minh Hà khá tốt, chỉ có điều trong chuyện người nhà thì cô bé này đầu óc hơi thiếu tỉnh táo."
Thấy có người đồng tình với mình, Triệu Minh Huy lại phấn chấn hẳn lên, gật đầu lia lịa:
“Đúng vậy, đúng vậy, anh họ em là người tốt như thế, vì chị Minh Hà mà còn cùng em làm công nhân thời vụ ở nhà máy gang thép, em đều thấy đầu óc nhà họ Trương có vấn đề, anh họ em có chỗ nào không bằng cái lão nhị nhà họ Mạnh đó chứ."
Hứa Ý Tri nhìn hai người đang nói chuyện náo nhiệt, bất đắc dĩ xoa trán, quả nhiên người ít suy nghĩ thì phiền não cũng ít.
Sau khi quay về, nhân lúc Kim Hoa Hoa đang đọc sách, Hứa Ý Tri đã lôi Triệu Minh Huy sang một bên:
“Nói cho anh nghe chuyện về nhà họ Mạnh đi."
Triệu Minh Huy liếc nhìn sắc mặt Hứa Ý Tri, thấy Hứa Ý Tri nhìn sang liền lập tức đứng thẳng người, không dám nghĩ nhiều, liền đem những gì mình biết về nhà họ Mạnh ra kể.
Thực ra cậu cũng không biết nhiều lắm, chỉ biết hiện nay người nổi tiếng nhất nhà họ Mạnh là Mạnh Tường, cha của Mạnh lão nhị, bởi vì Mạnh Tường được lãnh đạo trọng dụng nên nhà họ Mạnh những năm nay càng thêm đắc ý.
Mạnh lão nhị thường xuyên gây chuyện ở bên ngoài, Mạnh lão đại thì dường như chẳng mấy ai thấy mặt, nghe nói là sức khỏe không tốt luôn ở nhà dưỡng bệnh.
Còn về những người nhà họ Mạnh khác thì không có gì đặc biệt, cũng giống như gia đình quan chức chính phủ bình thường thôi.
Trong lúc hai người đang nói về chuyện nhà họ Mạnh thì tại nhà họ Mạnh, Mạnh lão nhị cũng đã về đến nhà, đang ngồi đó run rẩy sợ hãi.
Ở phía trước căn phòng là một thanh niên sắc mặt tái nhợt, thỉnh thoảng lại ho khục khặc đang ngồi:
“Nói đi, em lại gây ra tai họa gì rồi."
Nghe thấy người này lên tiếng, Mạnh lão nhị sợ đến mức lập tức đứng bật dậy, nói năng lắp bắp:
“Đại...
đại ca, em không... không làm tốt việc anh giao."
Nói xong câu này, Mạnh lão nhị mồ hôi nhễ nhại, đợi người ngồi trên kia xử lý.
