Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 158

Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:31

“Trong khi phía bên Kim Hoa Hoa đã bình tĩnh trở lại thì lúc này nhà họ Trương đang náo nhiệt phi thường.”

Khi Triệu Minh Huy và Hứa Ý Tri đến nhà họ Trương thì vừa lúc bắt gặp Trương Minh Hà đang bận rộn ở nhà, hai anh em nhà họ Trương đang ngồi trước tivi chơi đùa vui vẻ, Trương Minh Hà ôm một chậu quần áo lớn giặt ở hành lang.

Bà Trương thì ngồi ở hành lang tán gẫu với người ta, thỉnh thoảng lại bật cười thành tiếng.

Triệu Minh Huy nhìn thấy những cảnh này càng thêm tức giận, chính anh cũng không biết là giận người nhà họ Trương nhiều hơn hay giận Trương Minh Hà nhiều hơn, cả nhà đều đang ngồi chơi, chỉ để mình Trương Minh Hà làm việc, thế này nhìn thế nào cũng không giống gia đình thương yêu con gái, nếu thực sự thương con gái thì không làm ra được chuyện này.

Nói thật là trước khi đến nhà họ Trương, Triệu Minh Huy phần nhiều là bất mãn, thay anh họ cảm thấy không cam lòng và ấm ức, anh họ tốt như vậy, Trương Minh Hà vì người nhà mà vậy mà lại chia tay.

Đương nhiên nam nữ thanh niên chia tay cũng không tính là gì, anh giận là sau khi chia tay Trương Minh Hà còn viết thư cho anh họ, hai anh em tình cảm khăng khít, anh họ đôi khi buồn phiền sẽ kể cho Triệu Minh Huy nghe một số chuyện.

Lúc đó vì chưa gặp người nhà họ Trương, trong lời kể của Trương Minh Hà thì bố mẹ cô ta vô cùng yêu thương cô, không bằng lòng chuyện cô và Triệu Minh Lễ cũng là vì không nỡ để con gái lấy chồng xa, đây quả thực là một lý do, dù sau đó năm lần bảy lượt cô ta và anh họ xảy ra mâu thuẫn thì Triệu Minh Huy và anh họ đều không giận, chính là vì lý do này, gia đình thương yêu con gái không nỡ để con gái gả xa là chuyện đương nhiên.

Cho nên sau này Triệu Minh Huy điều tra được một số tình hình của nhà họ Trương thì vô cùng tức giận, nhưng Trương Minh Hà lại mỹ hóa mọi chuyện, bố mẹ nhà họ Trương tham lam, cô ta nói là vì bố mẹ trước đây chịu khổ nhiều nên nhất thời nảy sinh lòng tham chứ tâm địa vẫn tốt, dù vì thế mà Trương Minh Hà mất đi cơ hội học tập bên cạnh một vị giáo sư.

Bà Trương lười biếng không nói lý, mất việc làm, trong lời Trương Minh Hà kể là vì vòng tròn sống trước đây của mẹ, ai nấy đều như vậy, nhất thời chưa sửa đổi được, bởi vì chuyện này vốn là Trương Minh Hà tình cờ cứu được người, người ta tốt bụng cho công việc, kết quả bà Trương làm loạn đòi đi làm nhưng lại đắc tội với người ta ở trong xưởng, khiến lãnh đạo nhà người ta không còn chút thiện cảm nào với gia đình này, sau khi bà Trương bị đuổi việc thì trực tiếp đưa cho nhà họ Trương mấy trăm tệ coi như báo ơn.

Những chuyện tương tự như vậy rất nhiều, Triệu Minh Huy nghe ngóng được thì rất giận, nhưng từ miệng Trương Minh Hà nói ra dường như đều có tình có lý, Triệu Minh Huy cũng chỉ coi như có lẽ là lời đồn thổi làm hỏng chuyện, dù sao nếu bố mẹ thực sự không tốt như vậy thì Trương Minh Hà không thể còn tình cảm sâu nặng với gia đình như thế được.

Mãi đến ngày hôm đó ở trước cửa hội chợ xuân xảy ra chuyện kia, Triệu Minh Huy hoàn toàn chán ghét người nhà họ Trương, còn xông ra đ-ánh người, anh cảm thấy Trương Minh Hà đại khái đúng là không sửa đổi được rồi, nếu cứ như vậy anh họ thực sự không cần phải nhung nhớ một người phụ nữ hoàn toàn không có cái tôi vì người nhà như vậy.

Nhưng lúc đó Trương Minh Hà đã phản kháng mạnh mẽ bố mẹ nhà họ Trương, anh còn vô cùng mừng rỡ, cảm thấy trước đây có lẽ mình đã nghĩ sai, người nhà họ Trương tuy không tốt nhưng Trương Minh Hà vẫn là người tốt, anh còn đang nghĩ Trương Minh Hà đại khái là đã nhìn rõ bộ mặt thực sự của bố mẹ rồi.

Ai mà ngờ được ban ngày còn phản kháng quyết liệt, tuyên bố sẽ không ở lỳ trong nhà mà phải độc lập, vậy mà Trương Minh Hà sau khi về nhà chưa đầy một đêm đã nghe lời gia đình xin thôi công việc.

Nếu nói lúc biết chuyện này Triệu Minh Huy tuy tức giận nhưng vẫn giữ được chút lý trí, thì hiện giờ nhìn thấy người nhà họ Trương đều ngồi nghỉ ngơi, một mình Trương Minh Hà làm việc, thì đúng là nổ đom đóm mắt rồi, mắt đỏ lên, anh họ anh mỗi khi nhắc đến Trương Minh Hà đều nói cô ta đảm đang lương thiện, xót xa cô ta bị gia đình áp bức, nhưng để Triệu Minh Huy nhìn thì rõ ràng đây là “chu công đ-ánh túc, một người sẵn sàng đ-ánh một người sẵn sàng chịu".

Triệu Minh Huy hai tay nắm c.h.ặ.t, nắm c.h.ặ.t đến mức nổi gân xanh, nhìn Trương Minh Hà đang giặt quần áo, mắt tức đến đỏ hoe, Trương Minh Hà nếu không rời khỏi nhà họ Trương được thì cứ nói thẳng ra đi, kết quả lãng phí bao nhiêu năm trời của anh họ anh, nếu không phải vì bị tổn thương tình cảm thì anh họ sao có thể trực tiếp điều chuyển xuống cơ sở làm việc, tuy đây cũng là một bước tất yếu trên con đường chính trị của anh ấy nhưng sẽ không đi vào lúc này.

Đại khái là ánh mắt của Triệu Minh Huy quá mãnh liệt, Trương Minh Hà vốn đang cúi đầu làm việc đột nhiên ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn về phía này, khi nhìn thấy Triệu Minh Huy thì vẻ chán ghét biến mất, có chút luống cuống.

Do dự một chút, cô vẫn đi tới:

“Minh Huy sao em lại tìm tới đây, có chuyện gì lát nữa chúng ta ra ngoài nói, bây giờ chị còn đang bận.”

Cô vừa nói vừa cố gắng kéo Triệu Minh Huy rời khỏi đây.

Triệu Minh Huy thuận theo lực đạo của cô bị kéo đi một đoạn ngắn mới hất tay đối phương ra:

“Lần trước chị nói với anh họ em là sẽ cân nhắc kỹ lưỡng mối quan hệ của hai người, chính là cân nhắc thế này à?

Chị có biết anh họ em mấy ngày trước ở địa phương bị thương, suýt chút nữa xảy ra chuyện không?”

Triệu Minh Huy lớn tiếng chất vấn.

Trương Minh Hà nhìn Triệu Minh Huy đang phẫn nộ thế này, sắc mặt trắng bệch:

“Minh Lễ anh ấy không sao chứ?

Chị không biết, chị chỉ là... chỉ là...”

Cô dường như cũng không cách nào giải thích được hành động của mình, nước mắt tuôn rơi lã chã trên má.

Bị bắt bí đòi lời giải thích phẫn nộ thế này, Triệu Minh Huy cứng đờ người một chút, tuy vẫn giận nhưng không còn như vừa rồi dường như sắp xông ra đ-ánh người đến nơi.

Nhưng sắc mặt vẫn rất khó coi:

“Chị có ý gì, trước đó không phải còn định kháng cự gia đình sao, sao đột nhiên lại thôi công việc rồi.”

Nhìn Trương Minh Hà như vậy, Triệu Minh Huy định cho đối phương một cơ hội nữa, hỏi rõ rốt cuộc là chuyện gì.

“Chị, chị không biết, bố mẹ đều đang cầu xin chị, em trai em gái cũng đang khóc, chị không biết phải làm sao, liền muốn đến nhà họ Mạnh để hủy bỏ hôn sự, chị nghĩ nếu không còn hôn sự thì có lẽ bố mẹ vẫn sẽ yêu thương chị như trước, nhưng không biết tại sao chị không những không hủy được hôn sự nhà họ Mạnh mà còn đồng ý mười ngày sau gả cho nhị thiếu gia nhà họ Mạnh, chị cũng không biết chuyện này là thế nào.”

Trương Minh Hà nói đoạn đột nhiên ngồi thụp xuống đất khóc nức nở.

Đến bây giờ cô cũng không nói rõ được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở nhà họ Mạnh, chỉ nhớ mình muốn đi hủy hôn với nhị thiếu gia nhà họ Mạnh, kết quả sau khi đến thì được thông báo nhị thiếu gia tạm thời không có ở đó, bảo cô đợi một lát, lại có người đưa cô đi gặp đại thiếu gia nhà họ Mạnh, đại thiếu gia c-ơ th-ể suy nhược, nói với cô vài câu rồi bảo cô rời đi.

Sau khi rời đi đúng lúc nhìn thấy nhị thiếu gia, chính Trương Minh Hà cũng không nói rõ được rốt cuộc là bị làm sao, rõ ràng trước đây cô vô cùng chán ghét nhị thiếu gia, người cô thích luôn là Triệu Minh Lễ, nhưng khi nhìn thấy nhị thiếu gia, cô không những không nói ra chuyện hủy hôn mà còn khi đối phương đề nghị kết hôn sớm thì đã đồng ý một cách hồ đồ, cảm thấy nhị thiếu gia chính là người mình nên gả, bất kể anh ta nói gì mình cũng nên đồng ý.

Sau đó thì mơ mơ màng màng cùng bố mẹ đi tìm lãnh đạo Hoàng, xin thôi nhiệm vụ tình nguyện viên, dù là hiện tại khi nghe thấy Triệu Minh Lễ bị thương cô vẫn thấy buồn, nhưng lại không cách nào từ chối việc gả cho nhị thiếu gia nhà họ Mạnh, đôi khi cô còn tự hoài nghi bản thân có phải thực sự giống như em gái nói không, miệng thì nói thích Triệu Minh Lễ nhưng thực tế người thích lại là nhị thiếu gia nhà họ Mạnh.

Cô nói không rõ, cũng không biết nên nói tâm sự này với ai, những ngày qua cô sống trong trạng thái m-ông lung, nếu không phải Triệu Minh Huy tìm đến thì cô vẫn giống như trước, chờ đợi gả vào nhà họ Mạnh.

“Cho nên nói trước đây chị chính là đang lừa gạt anh họ em, chị thích là cuộc sống như nhà họ Mạnh đúng không?

Em nên nghĩ ra từ sớm mới phải, hiện giờ đâu còn như ngày xưa, hôn nhân phải được bố mẹ đồng ý mới được, chị nếu thực sự thích anh họ em thì sau khi biết anh họ em bị chị làm tổn thương thì nên đi tìm anh ấy chứ không phải như bây giờ như người không có việc gì.”

Triệu Minh Huy cảm thấy anh họ quá ấm ức.

Chị nếu muốn sống cuộc sống tốt đẹp thì chị cứ nói thẳng ra đi, địa vị nhà họ Triệu chẳng kém gì nhà họ Mạnh đâu, ông nội mình cũng coi như là vị cao trọng quyền rồi, tuy sẽ không vì người nhà mà làm việc tư nhưng cuộc sống trong nhà không hề tệ.

Triệu Minh Huy cảm thấy Trương Minh Hà chính là ham hư vinh, lúc anh họ và cô ta quen nhau có nhắc qua là trong nhà có người ở trong quân đội nhưng chưa từng nói là chức vụ gì, hai nhà lại cách nhau xa, trong lòng Trương Minh Hà có lẽ luôn nghĩ nhà họ Triệu chính là gia đình bình thường, nên mới từ bỏ anh họ để chọn Mạnh lão nhị.

Điều này cũng không tính là gì, chị nếu có ý nghĩ đó thì chị nói ra từ sớm đi, không ai ép chị cả, con người ai mà chẳng muốn sống tốt, không có gì là không thể nói.

Nhưng Trương Minh Hà một mặt thì nói không muốn gả vào nhà họ Mạnh, lại liên tục thư từ qua lại với anh họ, ám chỉ anh họ rằng người cô ta luôn thích là anh ấy, kết quả lúc thực sự đưa ra quyết định thì vẫn chọn Mạnh lão nhị.

Chị nếu đã không định gả cho anh họ thì chị nói sớm đi, cứ kéo dài anh ấy như vậy, khiến anh ấy ngay cả thời gian hồi phục tâm trạng cũng không có.

Triệu Minh Huy thực sự tức giận là điều này, dù hiện giờ Trương Minh Hà khóc lóc đáng thương thì anh cũng không đồng cảm với cô ta, chỉ thấy nghẹn lòng, nhất là khi nghĩ đến vì một lá thư của Trương Minh Hà gửi tới mà anh họ trong lúc làm việc có chút lơ là, gặp phải vụ ẩu đả trên đường phố, trực tiếp bị đ-âm một nhát d.a.o, suýt chút nữa xảy ra chuyện, anh liền càng tức giận hơn, cũng càng thấy uất ức hơn.

Trương Minh Hà vốn chỉ khóc, sau khi bị Triệu Minh Huy dồn dập chất vấn thì lắc đầu:

“Chị không biết, em đừng ép chị.”

Triệu Minh Huy hận không thể đ-ánh người, rốt cuộc là ai ép ai chứ, tức đến đỏ cả mắt, hơi thở cũng nặng nề hẳn lên, Triệu Minh Huy cảm thấy hôm nay mình nhất định phải trút được cơn giận này ra, nếu không anh sẽ nghẹn ch-ết mất.

Trương Minh Hà dù sao cũng từng có một đoạn với anh họ anh, lại là con gái, anh không tiện ra tay, người nhà họ Trương nói thực tuy đáng ghét nhưng cũng không trêu chọc anh, vậy anh đi tìm kẻ chủ mưu đây.

Phẫn nộ nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, Triệu Minh Huy quay người bỏ đi, đại khái là tiếng bước chân làm kinh động Trương Minh Hà, cô ngẩn ngơ nhìn bóng lưng Triệu Minh Huy rời đi, tim thắt lại:

“Minh Huy, Minh Huy em đi đâu vậy mau quay lại.”

Dù số lần gặp Triệu Minh Huy không nhiều nhưng cũng có thể cảm nhận được hiện giờ Triệu Minh Huy đang tràn đầy lửa giận, Triệu Minh Huy không nói lời nào, chỉ bước đi về phía trước, Trương Minh Hà không màng khóc lóc nữa mà đuổi theo.

Ngặt nỗi sợ cái gì thì cái đó đến, khi mấy người chưa ra khỏi lối rẽ trong hẻm thì kẻ Triệu Minh Huy hận đến nghiến răng xuất hiện, Mạnh lão nhị đang hớn hở đi về phía nhà họ Trương.

Nhìn thấy đối phương, Triệu Minh Huy đã không kiềm chế được lửa giận trong lòng nữa, định xông lên đ-ánh ngay nhưng lúc định ra tay thì bị Hứa Ý Tri ngăn lại.

Triệu Minh Huy nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh của Hứa Ý Tri mới sực tỉnh, tiu nghỉu không nói lời nào nữa.

Đại khái là không ngờ lại gặp Triệu Minh Huy ở đây, Mạnh lão nhị giật mình một cái định quay đầu, nhưng chút lý trí cuối cùng khiến anh ta không làm vậy, nếu thực sự hèn nhát như vậy mà quay đầu bỏ chạy thì anh ta sợ anh cả biết chuyện sẽ lột da mình mất.

“Mày, mày muốn làm gì?

Mày đừng có qua đây đấy, nếu không tao sẽ báo cho anh cả tao biết.”

Mạnh lão nhị cố gắng gượng c-ơ th-ể, không để chân mình bủn rủn, nhưng ánh mắt luôn dừng lại trên tay Triệu Minh Huy, anh ta đã quyết định rồi nếu Triệu Minh Huy thực sự ra tay thì anh ta sẽ trực tiếp nằm xuống mà tố cáo.

Nghe nói lần trước Triệu Minh Huy và mình đ-ánh nh-au một trận, mình về nhà không dễ chịu gì, anh ta cũng bị gia đình đ-ánh một trận, anh ta không tin đối phương còn dám đ-ánh nh-au, dù cậu ta dám thì lần này mình cũng phải là bên không có lỗi, như vậy lúc anh cả quất mình thì cũng có thể nhẹ tay hơn chút, với tính khí của anh cả thì nói không chừng còn có thể mượn cơ hội này khiến nhà họ Triệu ngã một cú đau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian - Chương 158: Chương 158 | MonkeyD